Chương 42: Chương 42: Phát dâm

Loại cảm giác này thật sự quái dị, khiến lông tơ cả người Minh San dựng đứng.

Ấm áp, xúc cảm trơn mềm truyền từ lòng bàn chân tới, giống y như dẫm lên một con quái vật không biết tên, là có sinh mệnh, là sống.

Chỉ liên tưởng như thế thôi đã khiến Minh San cảm thấy không khỏe, cô dùng sức muốn rút hai chân ra, nhưng mắt cá chân lại bị cha nắm chặt.

Cô càng dùng sức, hắn càng niết chặt hơn, hai người im lặng đọ sức.

Cuối cùng vẫn là Thích Kỳ Niên khàn giọng nói: "Đừng lộn xộn nữa, lát nữa trật khớp thì cũng là con chịu."

Hắn ngồi quỳ ở trên giường, khép hai chân con gái lại ấn lên côn thịt, sau đó hắn lại đưa đẩy hông khiến côn thịt nhanh chóng đưa đẩy ở kẽ hở bàn chân, thao lòng bàn chân cô từng cái.

Chỉ nhìn hai chân trắng nõn này, Thích Kỳ Niên đã yêu không chịu được.

Hắn thích chân nhỏ khỏe mạnh xinh đẹp, chứ không phải chân nhỏ dùng đống vải thối bọc ra, như vậy trông giống bị bệnh, dị hợm, không đẹp chút nào.

Hắn thích người phụ nữ mượt mà, khỏe mạnh một chút.

Nói ngắn gọn lại, tất cả điều mà hắn yêu thích, Minh San đều có.

Cho nên cho dù lúc trước thao nhầm người, hắn cũng không cảm thấy áy náy, trái lại muốn mắc thêm lỗi lầm nữa.

Lúc trước khi liếm ngón chân của con gái, Thích Kỳ Niên đã muốn làm như vậy, dùng đại côn thịt thao chân con gái một cách mãnh liệt.

Chắc chắn sẽ có loại hưởng thụ khác, chẳng qua hành động này hơi điên cuồng, cô lại luôn không phối hợp, cho nên hắn luôn chịu đựng.

Hôm nay vì cánh tay bị thương, thái độ của con gái dịu dàng hơn, hắn mới được một tấc mà muốn tiến thêm một thước như vậy.

Hóa ra thao chân cũng sướng như thế.

Thích Kỳ Niên không nhịn được tăng nhanh tần suất rút ra cắm vào, côn thịt đều sắp thao ra tàn ảnh ở lòng bàn chân con gái.

"Mẹ kiếp... Thật sướng, a..." Hắn sảng khoái đến mức thở dài một tiếng.

Minh San chỉ cảm thấy lòng bàn chân bị cọ đến nóng rát, động tác cắm vào rút ra của cha khiến cơ thể cô cũng nhẹ nhàng đong đưa, dần dần trong cơ thể cũng trào ra cảm giác kỳ lạ.

Giống như cảm giác nóng rát ở lòng bàn chân sẽ dời đi, hơi nóng dọc theo chân cô lặng yên bò lên trên, rất nhanh lan tràn tới bắp đùi cô.

Cơ thể Minh San run nhè nhẹ, hoa huyệt ở chân tâm co rút theo bản năng, cửa huyệt vốn khô mát chậm rãi trở nên ướt át.

Minh San căn bản không thể ngăn cản biến hóa vi diệu này, cô cảm thấy thẹn thùng, cảm thấy không chịu nổi, muốn dùng lực siết chặt nhục huyệt che giấu phần không chịu nổi này.

Nhưng hoa huyệt phân bố ra dâm thủy càng ngày càng nhiều, sau đó rất nhanh đã bị cha phát hiện ra.

"A!" Hắn cố ý trêu đùa cô: "Sao tiểu huyệt lại có nước chảy ra? Cha không thao nó nhé, sao lại lặng lẽ phát dâm?"

Sau khi nói xong hắn còn vươn một tay ra, trêu đùa nộn huyệt khép kín của cô.

Hoa huyệt bị trực tiếp kích thích, chỉ trong nháy mắt phun ra càng nhiều dâm thủy hơn.

Minh San thực sự mắc cỡ muốn chết, nhắm mắt lại quay mặt đi, cắn môi làm người câm.

Ngón tay của người đàn ông cọ xát lên huyệt khẩu, lại không nhịn được mà cắm hai ngón tay vào nhục huyệt của cô, đè ép thịt mềm bên trong chậm rãi cắm vào rút ra.

Trong lòng Minh San đang có thiên thần và ác quỷ giao chiến, cơ thể hoàn toàn cứng đờ.

Thích Kỳ Niên trêu đùa cô hai câu, cũng từ bỏ. Tiểu tổ tông của hắn lòng tự trọng cao, nếu trêu đùa quá mức làm cô nóng nảy, cô thật sự sẽ nhảy lên cắn hắn một cái.

Hắn cứ vừa dùng đại côn thịt thao lòng bàn chân của con gái, vừa dùng ngón tay thao tiểu huyệt của cô, chỉ một lát sau đã khiến cô cao trào.

Mà hắn thì thao thêm một lát, mới bắn hết tinh dịch lên mu bàn chân của con gái.

Đương nhiên cuối cùng vẫn là hắn đi lấy khăn lông ướt lau khô gót chân nhỏ xinh đẹp của cô.

Buổi tối trước khi tham gia vũ hội, Thích Kỳ Niên bảo người đưa chiếc váy màu trắng xinh đẹp tới cho cô, kiểu dáng hơi kỳ lạ, nghe nói là váy bồng lưu hành bên Tây Dương.

Làn váy có từng tầng vải dệt, căng đến phình to, Minh San cảm thấy mình không thể đi đường được.

Tóc cũng có người tới làm cho cô, nói là uốn tóc, một đống lô nhỏ, Minh San còn chưa soi gương, không biết mình biến thành dáng vẻ quỷ quái gì.

Nhìn cha mặc quân trang phẳng phiu bên cạnh, ánh mắt hắn nhìn cô vô cùng hài lòng.

Cuối cùng Minh San mới đi soi gương, cảm thấy người trong gương rất khác lạ, giống như thay đổi thành người khác, nhưng mà cũng rất mới lạ xinh đẹp.

"Nếu thích kiểu này, thì cha sẽ bảo người đưa mấy bộ tới nhà." Thích Kỳ Niên nói.

Minh San lắc đầu nói: "Không cần, con thích mấy chiếc váy dài mặc ở nhà hơn."

Vũ hội cử hành ở đại sảnh yến tiệc của khách sạn, hội trường lộng lẫy, ăn uống linh đình, vô cùng náo nhiệt.

Thích đại soái xuất hiện, đương nhiên trở thành tiêu điểm của mọi người, mọi người đều vội vàng hành lễ chào hỏi với hắn.

Minh San bị bắt ôm lấy cánh tay cha, nhắm mắt theo sau hắn, cũng hấp dẫn không ít ánh mắt, đều khen cô xinh đẹp, váy trên người rất hợp với cô.

Minh San đi theo bên cạnh cha, rất nhanh phát hiện ngoại trừ một số nhân vật có uy tín danh dự nói chuyện với cha ra, còn có nhiều phụ nữ cũng tới gần cha.

Nếu Minh San còn chưa phá thân xử nữ, có lẽ cô sẽ cảm thấy bọn họ nói chuyện rất bình thường.

Nhưng hiện giờ cô biết được tình dục, lại nghe người phụ nữ nói chuyện với cha, thần thái đó, giọng điệu đó, vừa nghe là biết đang lén lút trêu chọc.

Ví dụ như người phụ nữ mặc sườn xám màu tím trước mắt, cô ta bưng ly rượu vang đỏ chạm cốc với Thích Kỳ Niên.

Lại dán sát vào nói với Thích Kỳ Niên:

"Nghe nói gần đây đại soái có bà năm biết xướng khúc Tây Dương, thực ra em cũng biết xướng khúc Tây Dương, đại soái có hứng thú tìm một chỗ, em đơn độc xướng cho anh nghe hay không?"

Minh San nhíu mày, nâng mắt nhìn người phụ nữ kia, đối phương có gương mặt diễm lệ.

Chỉ nghe Thích Kỳ Niên nói: "Không được, gần đây tôi tu tâm dưỡng tính, ở nhà nghiên cứu tranh thủy mặc truyền thống."

Minh San: "...."

Tranh thủy mặc truyền thống, là chỉ cô sao???

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...