Thân là đại soái, Thích Kỳ Niên căn bản không nhàn rỗi ở trong vũ hội, có quá nhiều quan to hiển quý muốn tới bắt chuyện với hắn.
Minh San không thích trường hợp như vậy, nói một tiếng với hắn rồi tránh đi, muốn tìm nơi thanh tĩnh hóng gió.
Thích Kỳ Niên thật sự không thoát thân được, chỉ có thể dặn dò cô đừng rời khỏi đại sảnh yến tiệc, rồi để cô tự mình đi chơi.
Minh San mặc váy dày nặng xuyên qua sảnh yến tiệc, muốn tìm một góc yên tĩnh.
Dọc theo đường đi có rất nhiều người chào hỏi cô, đều biết cô là con gái ruột của Thích đại soái.
Cuối cùng Minh San cũng tìm được ban công, quyết định đi ra ngoài hít thở không khí.
Trên ban công vốn có mấy người trẻ tuổi đang uống rượu nói chuyện phiếm, thấy Minh San ra ngoài thì nhường chỗ cho cô.
Trong đó có một nam sinh mặc âu phục trắng, dáng người rất cao nhưng gầy, bưng ly rượu thoạt nhìn có chút khẩn trương.
Minh San biết thân phận của mình còn đó, cũng thản nhiên hào phóng gật đầu với anh ta.
"Chào Thích tiểu thư, tôi tên là Viên Sùng Tân, không biết có vinh hạnh được kết bạn với cô hay không."
Tuy biểu cảm của nam sinh khẩn trương nhưng năng lực biểu đạt rất tốt, vừa tiến lên đã muốn kết bạn với Minh San.
Thường ngày Minh San được dưỡng trong khuê phòng, chưa từng ứng phó với trường hợp như vậy, chỉ gật đầu cười với anh ta.
Phản ứng của cô lại bị Viên Sùng Tân đọc hiểu thành ngầm đồng ý, anh ta lập tức vui sướng, lại đến gần một chút bắt chuyện với cô.
"Thích tiểu thư không thích trường hợp náo nhiệt như vậy sao?" Anh ta hỏi.
Thực ra Minh San muốn ở một mình, nhưng nghe anh ta nói như vậy thì trả lời: "Bình thường, chỉ không quen mà thôi."
Nam sinh nói: "Khi tôi du học ở nước Anh, bọn họ cũng mỗi ngày tổ chức vũ hội, dường như không có vũ hội sẽ không sống nổi. Chẳng qua tổ chức vũ hội, cũng có thể làm quen nhiều bạn mới, khá tốt."
Lúc này Minh San mới nâng mắt cẩn thận nhìn nam sinh, dáng người anh ta cao gầy, mặc âu phục màu trắng nhìn càng cao hơn, ngũ quan rất tuấn tú, tươi cười cũng ôn hòa.
"Vậy sao? Người nước ngoài sống như thế à?"
"Loại vũ hội này, chính là học người nước ngoài."
Viên Sùng Tân giải thích, lại nói:
"Tôi cảm thấy vũ hội tối nay rất tốt, bởi vì ở đây tôi có thể trở thành bạn với Thích tiểu thư."
Bọn họ chỉ nói chuyện hai câu, đã thành bạn sao?
Minh San có chút hoang mang, đối với cô mà nói, Viên công tử này chỉ là người qua đường mà thôi.
Chẳng qua anh ta họ Viên, có thể là con trai của hội trưởng hội kinh doanh mới gặp mặt cha hay không? Cô nhớ rõ ông già mập mạp kia cũng họ Viên.
Hơn nữa những lời này của Viên công tử, có phải là có chút trêu chọc cô hay không?
Minh San không quá thích ứng phương thức nói chuyện của người trẻ tuổi phái tiên tiến này, không có một chút thú vị.
Viên Sùng Tân biết nhìn mặt đoán ý, thấy biểu cảm của Minh San lạnh nhạt, thì biết lời nói của mình đã mạo phạm đến cô, nghĩ thầm tiểu thư khuê các chưa hiểu việc đời đều như vậy, nói chuyện với bọn họ phải luôn cẩn thận.
Anh ta vội nói sang chuyện khác:
"Thích tiểu thư muốn uống gì không? Tôi đi lấy cho cô." "Cảm ơn, nhưng mà không cần, tôi chỉ ra ngoài hít thở không khí."
Nhưng nam sinh vẫn rất ân cần muốn đi lấy nước cho cô.
Chẳng qua là anh ta mới rời đi, phó quan bên cạnh cha tìm tới, nói đại soái ở phòng nghỉ, bảo Minh San đi qua.
Đúng lúc Minh San không muốn ứng phó với Viên công tử kia, nên đi theo phó quan rời đi.
Phòng nghỉ xa hoa rộng mở, chỉ có mình Thích Kỳ Niên ở đây, hắn xã giao cả tối lúc này hơi mệt, đang ngồi dựa trên sô pha đơn, vừa uống rượu vừa nghe nhạc.
Máy quay đĩa đang mở khúc Tây Dương, người phụ nữ xướng nghe không hiểu ngữ điệu, nhưng giọng hát vô cùng triền miên.
Khi Minh San tiến vào khúc này vừa hết, lại mở lần nữa. Trở lại hoàn cảnh yên tĩnh Minh San lập tức cảm thấy thoải mái, cô nhìn người đàn ông trên sô pha, gọi hắn: "Cha."
Thích Kỳ Niên vẫy tay với cô, ý bảo cô đi qua.
Minh San chỉ tiến lên hai bước rồi dừng lại, không muốn tiến tới gần hắn.
Thích Kỳ Niên nhíu mày, ánh mắt hơi lạnh lẽo nói:
"Sao thế, mới quen người đàn ông mới thì không nhận cha mình nữa à?"
Minh San căn bản không nghe hiểu hắn đang nói gì.
Trong lòng Thích Kỳ Niên đè nặng lửa giận, ngửa đầu uống cạn ly rượu vang, đặt cái ly lên bàn, đứng dậy đi về phía Minh San nói:
"Viên Tiến là nhà giàu số một ở Nghi Thành, của cải giàu có, con của ông ta tên Viên Sùng Tân đúng là đối tượng thành thân thích hợp. Thế nào, con nhìn trúng cậu ta nhanh như vậy sao?"
"Cha, cha đang nói linh tinh gì thế?" Vẻ mặt Minh San mờ mịt.
Thích Kỳ Niên nói:
"Nói linh tinh sao? Lúc nãy con ở ngoài ban công, không phải trò chuyện rất vui vẻ với Viên công tử ư?"
Là nói mấy câu, nhưng còn lâu mới đến mức độ trò chuyện vui vẻ.
Thấy phản ứng của hắn mãnh liệt như vậy, Minh San đột nhiên không muốn giải thích, nói theo hắn:
"Viên công tử đúng là không tệ, là người có kiến thức, nghe nói anh ta từng du học ở Anh."
"Chẳng qua chỉ là cậu ấm lấy tiền ra nước ngoài tiêu xài mà thôi." Hắn ghét bỏ nói, bước mấy bước tới trước mặt Minh San, giữ chặt tay cô kéo cô vào trong lòng, hỏi: "Con thật sự coi trọng cậu ta sao?"
Minh San mím môi giãy giụa mấy cái, không tránh thoát, cô không trả lời câu hỏi này, ở trong lòng cô, cơ thể này của cô đã sớm không có tư cách thành thân với ai.
Thích Kỳ Niên lại cho rằng cô cam chịu, lập tức muốn hộc máu nói:
"Cha không đồng ý, không được cha cho phép, con - người nào cũng không được gả.
Minh San cười mỉa: "Cha muốn con cả đời làm gái lỡ thì sao?"
Hắn không chút nghĩ ngợi nói: "Không được sao? Có cha nuôi con cả đời là đủ, không cần người đàn ông khác nuôi."
———————
Vote ⭐️ vs nhớ fl page của tớ nheee💗💗. 300fl trong tháng 3 tớ up full truyện
✨ KĨ NỮ TRÀ XANH THƯỢNG VỊ✨
Bạn thấy sao?