Chương 44: Chương 44: Điều kiện

Từ lúc cưỡng ép con gái, Thích Kỳ Niên đã coi cô thành người phụ nữ của mình mà đối đãi.

Cô là của hắn, cơ thể của cô cũng chỉ có hắn có thể nhìn có thể chạm vào, người đàn ông khác tới gần đều không cho phép.

Cho nên khi Thích Kỳ Niên phát hiện Minh San tránh ở ngoài ban công vừa nói vừa cười với người đàn ông khác, trong lòng hắn lập tức hiện lên ngọn lửa không tên.

Hắn suýt nữa bùng nổ ngay tại chỗ, vậy mà có người dám mơ ước người của hắn.

Càng khiến hắn nổi trận lôi đình chính là, tên gian thương Viên Tiến kia cũng thấy hai người trẻ tuổi nói chuyện phiếm với nhau là tốt, còn ngốc nghếch đi tới nói với hắn, hai người trẻ tuổi kia nhìn rất xứng đôi, hay là dứt khoát định việc hôn sự đi.

Thích đại soái mặt ngoài thoạt nhìn bình thường, ổn trọng như núi, nhưng trong lòng đã sớm chửi ầm lên.

Định con mẹ nó, tổ tông mười tám đời nhà ông.

Ông đây thoạt nhìn cần kết thân với người lùn như ông sao?

Đồ ẻo lả!

Dám mơ ước tiểu tổ tông bảo bối của bản đại soái, cha con Viên gia ông chán sống rồi đúng không?

Có tin ông đây bắn nát đầu các người cho chó ăn không?

Mắng sướng trong lòng một trận xong, biểu cảm của Thích đại soái mới không còn khó coi, chỉ lạnh nhạt nói:

"Chuyện này tôi không làm chủ được, còn phải trở về thương lượng với phu nhân của tôi."

Rõ ràng chỉ là một câu qua loa lấy lệ, Viên Tiến ngoài cười nhưng trong không cười pha trò:

"Đương nhiên, đương nhiên."

Chỉ một lát sau, Thích Kỳ Niên lấy cớ đau đầu mà đến phòng nghỉ.

Đau đầu không phải là giả, là bị tiểu tổ tông kia chọc tức.

Kết quả tìm người trở về hỏi tình hình, vậy mà cô cam chịu có ý với tên nhóc thối của Viện gia, lúc này Thích Kỳ Niên không chỉ đau đầu, ngay cả tim gan tì phổi của hắn đều đau.

"Cha khuyên con tốt nhất nên chết tâm đi." Thích Kỳ Niên ôm con gái cùng ngã ngồi trên sô pha, véo cằm cô cảnh cáo. "Dựa vào cái gì chứ, con cũng muốn gả cho người ta, trải qua cuộc sống như người bình thường." Minh San phản bác. Thích Kỳ Niên giống như nghe được truyện cười, cười mỉa

nói:

"Vậy con nên đi ra ngoài nhìn thật kỹ bên ngoài, nhìn xem người bình thường đều sống như thế nào. Chiến loạn, nạn đói, không có chỗ ở, mỗi ngày sống sờ sờ chết đói vô số kể, con cho rằng mỗi người đều cẩm y ngọc thực như con sao."

Minh San bị hắn nói làm cho gương mặt hết trắng lại xanh, sao cô có thể không biết chuyện này, từ nhỏ cô đã sống ở nông thôn, từng gặp nhiều người đau khổ rồi:

"Nhưng đây không phải là lý do cha cưỡng gian con, vây khốn con."

Cô là con gái của hắn, không phải vợ hắn, những chuyện hắn làm với cô đều đang ép cô đi đến đường cùng.

"Vậy con còn muốn thế nào nữa? Việc đã đến nước này, con còn muốn mang cơ thể từng bị cha ngủ, đi ngủ với người đàn ông khác sao?"

Hắn còn chưa dứt lời Minh San đã bắt đầu chảy nước mắt, đôi tay cô nắm chặt lại, đấm lung tung lên ngực và bả vai cha:

"Đều tại cha! Đều tại cha! Tất cả đều là lỗi của cha."

Không hiểu sao lại cướp đi trong sạch của cô, còn không thỏa mãn, hết lần này tới lần khác cưỡng bức cô.

Bị cô khóc nháo như vậy, lửa giận trong lòng Thích Kỳ Niên cũng tan đi hơn nữa, ôm lấy eo con gái muốn hôn cô, nhưng miệng còn chưa chạm vào cô, đã bị cô đẩy mạnh ra.

Hắn cũng không giận, chỉ cảnh cáo lần nữa nói: "Sau này nhìn thấy tên nhóc thối họ Viên kia, lập tức cách xa cậu ta một chút, nghe thấy không?"

Minh San cắn môi dưới không chịu mở miệng.

Thích Kỳ Niên khó thở, vươn tay đánh vào mông cô:

"Có nghe thấy không."

Minh San đột nhiên bị đánh mông, gương mặt trướng đến đỏ bừng, dứt khoát quay mặt đi không thèm nhìn hắn. Thích Kỳ Niên hừ nhẹ, nói:

"Nếu nói không nghe, vậy chỉ có thể thao một trận, thao sướng thì con sẽ thành thật."

Sau khi nói xong, hắn thật sự ra tay muốn vén váy Minh San lên.

Hắn có rất nhiều biện pháp trị cô.

Minh San sợ tới mức nhanh chóng vươn tay đè lên làn váy của mình, giọng nói run rẩy nói:

"Đừng mà, đừng ở chỗ này..."

"Không phải nơi này khá tốt sao? Chỉ có hai chúng ta."

Nhưng cách bức tường là đại sảnh yến tiệc, nhiều người như vậy, Minh San nghĩ thôi đã cảm thấy khủng bố.

Cô không thể cứng rắn ngăn cản cha, chỉ có thể uyển chuyển thuyết phục hắn.

"Đừng mà..."

"Vậy con đảm bảo với cha, sau này không nhắc tới chuyện gả chồng nữa." Thích Kỳ Niên nói điều kiện với cô.

Thực ra cô đã sớm không có loại ý nghĩ này, vừa rồi chỉ tranh luận với hắn mà thôi, cô vẫn không hé răng chỉ gật đầu với hắn.

Tâm trạng của Thích Kỳ Niên rất tốt, đột nhiên tiến lại gần hôn môi cô, Minh San không đề phòng bị hắn hôn lên.

"Đừng nhúc nhích, không cho thao thì để cha nếm thử cái miệng nhỏ." Sau khi nói xong, hắn nắm lấy cằm cô dùng sức hôn lên.

Minh San vươn tay đẩy hắn, giãy giụa mấy cái cũng không đẩy ra được, cuối cùng chỉ có thể để mặc hắn hôn, chẳng qua miệng đóng kín, làm thế nào cũng không để đầu lưỡi của hắn tiến vào.

Một nụ hôn, hôn đến giống như đánh nhau.

Thích Kỳ Niên còn thích thú hôn một lúc lâu, mới chưa đã thèm buông cô ra.

Bỗng nhiên hắn lại có hứng thú khác, ôm Minh San đứng dậy nói: "Nào, cha dạy con khiêu vũ."

Máy quay đĩa còn đang vang lên âm thanh, Thích Kỳ Niên ôm eo con gái nâng tay cô lên, dạy cô khiêu vũ.

"Con... Con không biết." Minh San có chút sốt ruột.

"Không sao, cất bước theo cha là được." Hắn nói.

Dù sao Minh San cũng là con gái, ôm lòng tò mò đối với thứ mới lạ, rất nhanh bị cha ôm xoay vòng vòng...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...