Tối nay tâm trạng của hai cha con đều thay đổi rất nhanh, cảm xúc thay đổi nhiều lần, cuối cùng ở trong âm nhạc nhẹ nhàng tìm được một chút cân bằng hiếm có.
Thích Kỳ Niên cho người ta ấn tượng là chuyên chế bá đạo, tính tình kém còn không có kiên nhẫn gì, chính hắn cũng cho rằng như vậy.
Nhưng mà khi dạy con gái khiêu vũ, tính tình của hắn lại tốt ngoài ý muốn, cho dù mu bàn chân bị con gái dẫm mấy cái, hắn cũng không thèm để ý, trái lại nhẹ giọng dỗ cô tiếp tục nhảy.
Trước đây hắn chưa bao giờ để bụng người phụ nữ nào như vậy.
Bản thân Thích Kỳ Niên cũng cảm thấy kỳ lạ, còn có chút nghĩ không ra, nhưng hắn cũng lười nghĩ sâu hơn, hắn vui vẻ sủng tiểu tổ tông của hắn thì làm sao?
Tốt nhất có thể sủng đến cô ngoan ngoãn nghe lời trên giường, khiến hắn muốn thao thế nào thì thao thế ấy.
Thực ra Minh San học được một lát thì không muốn tiếp tục nhảy, tư thế khiêu vũ này khiến cơ thể nam nữ dán sát vào nhau, khiến cô có cảm giác không được tốt lắm.
Cho nên sau khi bài hát kết thúc, cô nói mình mệt muốn về nhà nghỉ ngơi.
Hai cha con đều cho rằng chuyện Viên Sùng Tân dừng ở đây như vậy, sẽ không có người nhắc lại.
Nhưng trăm triệu không nghĩ tới, vậy mà việc này còn có đoạn sau.
Hai ngày sau, bà mối nổi tiếng nhất Nghi Thành tới cửa.
Khi bà mối ăn mặc lộng lẫy được dẫn đến Thanh Viên, Minh San và Lâm Thị đều sợ ngây người, không nghĩ tới chỉ đi tham dự vũ hội với cha một lần, đã có người tới hỏi cưới.
Lâm Thị rất vui, tinh thần cũng tốt hơn nhiều, bảo Minh San nâng cô ấy đến chính phòng gặp bà mối kia.
Đợi hỏi đối phương là công tử nhà ai, mới biết được vậy mà là Viên gia - nhà giàu ở Nghi Thành.
Bà mối kia biết ăn nói, khen công tử Viên gia chỉ trên trời mới có, nếu bỏ lỡ mối hôn sự này thì chính là tổn thất lớn.
Minh San ở bên cạnh nghe mà kinh hồn táng đảm, cô nhớ tới khi ở phòng nghỉ vũ hội, cha từng nổi trận lôi đình vì chuyện này.
Nếu hắn biết Viên gia bảo bà mối tới cửa, không biết lại lăn lộn cô thế nào.
Nghĩ như vậy, trong lòng cô càng thêm luống cuống.
Lâm Thị thì cảm thấy có hứng thú với bà mối, nhưng cô ấy là phu nhân hậu trạch, bị bệnh nằm trên giường lâu ngày, không có giao thoa gì với giới phu nhân giàu có ở Nghi Thành, cho nên không biết nhiều về Viên gia, cũng không tiện đưa ra quyết định.
"Chuyện này tôi còn phải bàn bạc với đại soái nhà tôi, đến lúc đó mới có thể cho bà câu trả lời chính xác."
"Được được, vậy tôi trở về đợi tin tốt của phu nhân."
Bà mối vui sướng phấn chấn rời đi, trong lòng Minh San thì rất sầu.
Lâm Thị ho khan mấy tiếng, uống ngụm nước, mới tò mò hỏi Minh San vị Viên công tử kia thế nào, nghe nói hai người từng gặp mặt ở vũ hội.
Minh San lắc đầu, nói: "Mẹ, con và anh ta không thích hợp." Lâm Thị không vui nói: "Không thích hợp điểm nào? Cô gái nhà ta xinh đẹp dịu dàng như vậy, với ai chẳng hợp."
"Anh ta từng du học, nói chuyện và làm việc đều kiểu mới, con từng nói chuyện với anh ta, cảm thấy không thích ứng được."
Nói một cách đơn giản là quan niệm không hợp, chẳng qua cho dù các phương diện của hai người đều hợp cũng vô dụng, Thích Kỳ Niên không có khả năng đồng ý hôn sự này.
Nghe con gái nói không thích, tuy Lâm Thị cảm thấy có chút đáng tiếc nhưng cô ấy cũng không bắt buộc, cô ấy muốn con gái gả cho lang quân như ý.
Chuyện này nhanh chóng truyền tới tai Thích Kỳ Niên, hắn vốn ở trong thư phòng họp với thuộc hạ, biết được thì không họp nữa, đuổi thuộc hạ đi.
Sau đó đứng dậy đi đến sân sau, nhưng đi được nữa hắn lại vòng về, ngồi trên ghế.
Hắn phái cảnh vệ đến sân sau, bảo đại tiểu thư tới phòng gặp hắn.
Minh San đang nâng Lâm Thị về sương phòng phía đông, thấy tiểu binh tới truyền, cô còn có chút không muốn, chẳng qua Lâm Thị lại bảo cô nhanh đi đi, tránh cho cha đợi lâu.
Minh San không có biện pháp, chỉ có thể đi theo binh sĩ kia đến thư phòng ở sân trước.
Đối với thư phòng này, Minh San có hồi ức không tốt, đứng do dự ở cửa một lúc lâu mới nghiến răng tiến vào.
Mới bước vào cửa, thì nghe cha ở sau bàn làm việc nói: "Đóng cửa lại."
Cơ thể Minh San hơi cứng đờ, đứng ở chỗ đó không cử động. Thích Kỳ Niên hừ nhẹ một tiếng, tự mình đứng dậy đi tới đóng cửa lại.
"Cha, cha... Có việc gì sao?" Minh San cảm thấy vừa buồn bực vừa bất lực, rõ ràng không muốn tới gặp hắn, nhưng không thể không tới.
Hai ngày nay, nửa đêm cha không còn trèo cửa sổ vào phòng cô nữa, cô mới hơi thở phào nhẹ nhõm, không nghĩ tới hôm nay lại tự mình đưa tới cửa.
Vừa mới dứt lời, Minh San thấy cha đột nhiên đi tới trước mặt cô, cúi người ôm lấy eo cô.
Giây tiếp theo Minh San cảm thấy trời đất quay cuồng, cả người cô bị cha khiêng lên vai.
"A..." Minh San kêu lên sợ hãi, luống cuống tay chân giãy giụa: "Cha, cha làm gì thế, mau buông con ra... Thả con ra."
Thích Kỳ Niên không nói một lời khiêng cô tiến vào buồng trong sau bình phong, lại một tay để cô lên trường kỷ.
"Tiểu yêu tinh, nhanh như vậy đã dẫn bà mối tới cửa, có phải rất đắc ý hay không?" Thích Kỳ Niên ném cô lên, sau đó bắt đầu cởi thắt lưng của mình.
Minh San thấy có cơ hội, bò dậy muốn chạy trốn, kết quả mới bước ra một bước lại bị hắn kéo trở về tiếp tục ném lên.
Minh San bị ném đến đầu váng mắt hoa, trong khoảng thời gian ngắn đều không ngồi yên, giây tiếp theo cô bị người đàn ông ấn nằm trên đùi hắn.
"Bốp" một tiếng, là âm thanh thắt lưng đánh lên mông thịt của cô.
Có lẽ không dùng lực, Minh San không cảm thấy đau lắm, nhưng cũng sợ tới mức thét chói tai.
"A..."
Bạn thấy sao?