Thắt lưng đánh "bốp bốp bốp" ba tiếng liên tục lên mông cô.
Minh San thực sự xấu hổ muốn chết, lớn như vậy mẹ cũng chưa từng lớn tiếng nói chuyện với cô, vậy mà cha lại dùng thắt lưng đánh cô.
Nghĩ như thế, Minh San thực sự cảm thấy vô cùng ấm ức, vừa xấu hổ vừa buồn bực mà giãy giụa:
"Cha... Con đã làm gì sai chứ, mà cha đánh con như vậy!"
Cơ thể của cô gái mềm mại, vặn vẹo giống y như con cá, Thích Kỳ Niên tốn chút sức lực mới ôm được cô vào trong lòng, bực mình nói:
"Ai bảo con trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, còn dẫn vào trong nhà!"
Minh San vốn không cáu kỉnh gì, lúc này bị chọc tức không nhịn được, mặt đều đỏ lên:
"Rốt cuộc là cha có nói đạo lý hay không, rõ ràng là cha cố chấp dẫn con đi, bây giờ lại trách con trêu hoa ghẹo nguyệt, cha... Cha..."
Minh San không biết mắng chửi người, "cha" một lúc lâu mà không tìm được từ, sắp khiến mình tức phát khóc.
Vừa rồi Thích Kỳ Niên còn có chút khí phách, đánh mông con gái xong thì cảm thấy đuối lý, vươn tay xoa mông cô nói:
"Nếu con không nói chuyện với tên nhóc thối kia, sẽ không khiến cậu ta nhớ thương"
Từ lúc tiến vào thư phòng, Minh San vừa bị khiêng vừa bị ném, còn bị ấn trên đùi đánh mông, lúc này lấy lại tinh thần thì cảm thấy cơ thể sắp tan thành từng mảnh, gương mặt nhỏ trắng bệch, tức ngực khó thở, quả thực sắp không thở nổi.
Thích Kỳ Niên cũng nhìn ra được cô không thoải mái, vội bế cô lên và vuốt lưng cho cô, lại xoa nhẹ lung tung trên người cô một lát mới hỏi:
"Đỡ hơn chút nào không?"
Minh San cúi đầu, rõ ràng là đang cáu kỉnh không muốn để ý tới hắn.
Thích Kỳ Niên thật sự không có biện pháp với cô, tiểu tổ tông đúng là không đánh được không mắng được, vừa rồi đánh ba cái hắn căn bản không dùng lực, hiện giờ thì hay rồi, đánh xong còn phải đi dỗ người ta.
"Mông thật sự bị đánh đau à?" Hắn hỏi. Minh San quay mặt đi không để ý tới hắn.
"Đúng là tiểu tổ tông của cha, vừa rồi cha không quản được tay, cha sai rồi, cha xin lỗi con."
Minh San thở sâu ổn định hơi thở, lúc này mới nói:
"Nếu cha không còn chuyện gì khác, con về sân sau."
Thích Kỳ Niên không có khả năng để cô rời đi, một tay của hắn ôm eo cô, một tay khác vén váy cô nói:
"Đừng đi, cha nhìn xem mông có bị đánh hỏng không." "Không cần, con không sao." Minh San vội vàng vươn tay đoạt váy với hắn: "Cha buông con ra."
"Con để cha nhìn trước đã, nhìn xong sẽ để con đi."
Người đàn ông dỗ cô.
Minh San căn bản không tin lời hắn nói, giãy giụa muốn tránh đi, nhưng lại bị cha ấn trở về trên trường kỷ, rất nhanh quần dưới váy đã bị hắn kéo tới đầu gối.
Sau đó chỉ nghe hắn hít sâu một hơi: "Chỉ đánh nhẹ mấy cái mà lại có vệt đỏ sao?"
Minh San thật sự xấu hổ muốn khóc, khóe mắt hàm chứa nước mắt, muốn kéo quần mình về.
Nhưng giây tiếp theo, người đàn ông nâng mông cô lên, cúi đầu dùng đầu lưỡi liếm mông thịt của cô, thật cẩn thận liếm ba vệt đỏ nhợt nhạt.
"Ưm..."
Cơ thể Minh San cứng đờ, ngay sau đó lắc mông muốn né tránh đầu lưỡi của hắn: "Đừng mà... Ưm."
Cảm giác đầu lưỡi lượn lờ trên mông thịt thật sự rất ngứa, ngứa đến mức cơ thể cô nhẹ nhàng run rẩy.
Minh San muốn vứt bỏ loại cảm giác này, nhưng rõ ràng chỉ bị cha liếm mấy cái mà thôi, vậy mà cơ thể trở nên mềm mại vô lực, căn bản không có sức phản kháng.
Đầu lưỡi của Thích Kỳ Niên liếm một lát, dần dần liếm kẽ mông của cô, đầu lưỡi dọc theo khe hở chậm rãi liếm xuống, rất nhanh liếm đến cúc huyệt của cô.
Cúc huyệt của Minh San rất đẹp, màu hồng nhạt, mỗi một nếp uốn như được Nữ Oa tỉ mỉ điêu khắc ra, đẹp đến mức khiến người ta không rời mắt được.
Đầu lưỡi của Thích Kỳ Niên liếm láp trên từng nếp uốn, đợi xung quanh hoàn toàn bị liếm ướt, đầu lưỡi của hắn mới thử cắm vào trong huyệt động khép kín.
Minh San ngẩng đầu lên, trong giọng nói có chút nức nở: "Đừng mà... Đừng mà, ừm... Đừng liếm chỗ đó, ân...a..ah...."
Sao chỗ đó có thể dùng đầu lưỡi liếm được? Minh San đã bị dọa cho choáng váng.
Nhưng cho dù là nơi mắc cỡ như cúc huyệt, bị cha dùng đầu lưỡi liếm lâu như thế vậy mà cũng có cảm giác.
Cúc huyệt và hoa huyệt cùng co rút lại, hai cái huyệt như phân bố ra nước.
Minh San thật sự không có chỗ dung thân, rõ ràng là cô không muốn, mở miệng từ chối nhưng cơ thể lại không chịu khống chế mà hùa theo sự đùa giỡn của cha.
Có thể dịch và nước bọt bôi trơn, đầu lưỡi của cha nhanh chóng chen vào cúc huyệt của cô.
Sau khi liếm láp ở bên trong, đầu lưỡi bắt chước côn thịt bắt đầu cắm vào rút ra trong cúc huyệt nhỏ hẹp.
Loại cảm giác không chịu nổi này vừa xấu hổ vừa kích thích, cảm giác phức tạp khiến Minh San khó có thể chịu nổi mà lắc lư mông.
"A a...Ừm... Đừng liếm chỗ đó, đừng đi vào, ừm a..."
Thích Kỳ Niên vừa liếm cúc huyệt của cô vừa vươn tay sờ huyệt, lập tức sờ đến tay toàn nước dâm.
Hắn cắm hai ngón tay vào sâu trong hoa huyệt, thong thả cắm vào rút ra.
"Tiểu dâm đãng, còn nói không cần, dâm huyệt của con đã ướt như vậy..."
Sau khi nói xong người đàn ông tiếp tục vùi mặt xuống, đầu lưỡi càng thêm nhanh chóng cắm vào, liếm cúc huyệt của cô vang "chậc chậc".
Mà hai ngón tay cũng không thả lỏng, vẫn luôn cắm ở trong hoa huyệt, quấy ra cả đống nước dâm.
Hai cái huyệt trước sau của Minh San đều bị cắm, thoải mái đến mức cô trực tiếp dựa vào trường kỷ nhẹ nhàng run rẩy. "Ưm ưm... A..."
Bạn thấy sao?