Từ trong giọng nói của con gái nghe ra được chút quyến rũ, Thích Kỳ Niên càng thêm kích động, đầu lưỡi dùng sức chen vào trong cúc huyệt, ngón tay cắm vào hoa huyệt càng thêm nhanh chóng cắm vào rút ra.
Cắm đến mức dâm huyệt "phụt phụt" phun ra dâm thủy. Toàn thân Minh San giống như bị điện giật, khoái cảm từ chỗ riêng tư lan lên trên, kích thích đến cả người cô run rẩy.
"Ưm ưm... A..." Cô vừa cảm thấy xấu hổ vừa thấy sảng khoái, cả người hoàn toàn bị kéo vào trong xoáy nước khoái cảm: "Đừng mà... Cha, đừng liếm chỗ đó..."
Chỗ như vậy sao có thể dùng miệng liếm, Minh San cảm thấy khó có thể tiếp nhận.
Cuối cùng Thích Kỳ Niên cũng buông tha cúc huyệt của cô, xoa mông vểnh của cô nói:
"Sao không thể liếm? Sau này cha còn dùng côn thịt thao chỗ này của con nữa."
Chẳng qua hôm nay thì thôi, dù sao còn quá kiều nộn, buông tha cho cô trước.
Minh San nghe thấy thế sợ tới mức còn chưa hoàn hồn, lại bắt đầu giãy giụa kịch liệt, muốn nhảy từ trên trường kỷ xuống:
"Đừng mà, con không muốn..."
Thích Kỳ Niên ôm lấy cô: "Được rồi được rồi, không làm không làm, bây giờ không thao chỗ đó." "Sau này cũng không được."
Chuyện này Thích Kỳ Niên không thể đảm bảo, chuyện sau này thì đợi sau này nói.
Hắn liếm cúc huyệt của con gái một lúc lâu, lúc này côn thịt đã cứng đến mức sinh đau, chỉ muốn nhanh chóng thao huyệt dâm nhỏ của cô, vì thế hắn nhanh chóng cởi quần mình ra, không đợi được một giây.
Huyệt thái dương của Minh San giật giật, trái tim cũng đập nhanh hơn.
Cô biết cha gọi cô tới thư phòng chắc chắn là vì chuyện này, đầu óc xúc động nhân lúc cha buông tay ra, lập tức nhảy từ trên trường kỷ xuống.
Khi cô vừa mới rơi xuống đất đã bị quần mình vướng ngã, đầu óc cô trống rỗng, không rảnh mặc quần, nghiêng ngả lảo đảo đứng dậy chạy ra ngoài.
Lúc này Thích Kỳ Niên cúi đầu cởi quần, lại móc côn thịt ra, đợi hắn vừa ngẩng đầu lên con gái nhỏ như trái cầu lăn từ trên trường kỷ xuống, lại hoảng loạn chạy ra khỏi bình phong.
Thích Kỳ Niên chỉ ngây ngốc một lát, côn thịt còn ở bên ngoài nhưng hắn cũng không quan tâm, cất bước đuổi theo.
Tốc độ của Minh San căn bản không nhanh được, còn chưa chạy tới cửa đã bị cha bắt lấy ôm lên.
Lần này hắn không đi đến trường kỷ nữa, mà trực tiếp đặt cô lên bàn sách rộng rãi.
"Bé dâm, mềm không ăn muốn ăn cứng đúng không?" Gương mặt hắn không được tốt lắm, vừa ấn người lên bàn liền cởi quần của cô.
Minh San vẫn giãy giụa, cô hận thái độ đương nhiên này của cha, cũng hận mình bất lực, cho nên cho dù biết kết quả cô vẫn không cam lòng mà giãy giụa.
Thích Kỳ Niên đã sớm quen cô có đầy gai nhọn trên người, bị đâm nhiều đã quen.
Hắn chỉ hơi dùng lực một chút đè người lại, lại vươn tay khác tách chân cô ra, nhân cơ hội chen nửa người dưới vào giữa hai chân cô.
Côn thịt thô cứng cọ xát ở cửa huyệt ướt đẫm của cô một lát, sau đó trầm eo cắm vào.
Mỗi lần cắm vào, hắn đều bị tiểu huyệt nhỏ khít của con gái kẹp đến da đầu tê dại. Thật sự quá sung sướng.
Hắn giơ tay đánh đùi cô như trừng phạt, trầm giọng nói:
"Con không thể ngoan một chút được sao? Con ngoan một chút, cha sẽ sủng con nhiều một chút, được không?"
Minh San cắn môi dưới, đôi mắt đỏ bừng, dứt khoát quay mặt sang một bên im lặng từ chối hắn.
"Được rồi được rồi, đây là con tự tìm." Sau khi nói xong, hắn chuyển lửa giận ngập trời thành dục hỏa hừng hực, đỡ lấy eo cô bắt đầu nhanh chóng đưa đẩy hông.
Trải qua một phen giãy giụa, hoa huyệt ở chân tâm Minh San vẫn ướt đẫm, còn không ngừng chảy nước ra ngoài.
Tuy bị cha cứng rắn cắm vào, cũng không cảm thấy không khỏe, thịt mềm trong hoa huyệt thậm chí còn co rút lại, kẹp chặt côn thịt của cha theo bản năng.
Đối với Minh San mà nói, loại phản ứng này thật sự khó mà chịu nổi.
Tiếng thao "bạch bạch bạch" nhanh chóng vang lên trong phòng, quấy loạn dâm thủy kêu 'òm ọp òm ọp', nghe vô cùng dâm mĩ.
Thích Kỳ Niên đè con gái lên trên bàn, vội vàng thao một lát, mới thả chậm tốc độ thở ra một hơi nói:
"Tối sinh nhật hôm đó, cha thao con trên cái bàn này." Lúc đó hắn còn tưởng là nữ người làm nào bò lên giường, không nghĩ tới lại thao con ruột mình, còn thao nghiện.
Minh San vừa nghe hắn nhắc tới chuyện này, gương mặt trắng bệch, nếu không có vụ việc ngoài ý muốn đó, cô và cha sẽ không dây dưa như vậy, nói đến cùng vẫn là tạo hóa trêu người.
"Cha còn phải cảm ơn bà ba đã bỏ thuốc cha, nếu không cha đã không thao được nộn huyệt tuyệt vời như vậy... Ừm..."
Hắn còn chưa nói xong, đã bị Minh San há miệng cắn lên cánh tay, cắn đến tàn nhẫn, có cả tơ máu chảy ra.
Đối với Thích Kỳ Niên mà nói chút đau đớn này không đáng là gì, hắn để mặc cô cắn, mình thì thẳng lưng đẩy hông, càng thêm tùy ý thao lộng dâm huyệt của con gái.
"Con mẹ nó thật sướng, huyệt nhỏ dâm như vậy, sau này thao quen hoàn toàn thì làm sao mà chịu nổi."
Đến lúc đó hắn không thao cô, có lẽ cô sẽ tự mình bò lên giường hắn cầu thao.
Càng nghĩ càng tuyệt, Thích Kỳ Niên ôm lấy eo con gái va chạm mãnh liệt, mông đưa đẩy, đưa côn thịt thô dài vào chỗ sâu nhất trong dâm huyệt của cô.
Minh San nghiến răng nhẫn nhịn, mà khi cơ thể đong đưa mãnh liệt, cuối cùng cô không nhịn được mà hé môi đỏ, nhỏ giọng hừ ra tiếng rên rỉ.
"A a... Ưm..."
Bạn thấy sao?