Minh San thở dốc từng hơi, trước mắt là một vùng trắng xóa, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Nếu không phải có cánh tay có lực của cha ôm chặt lấy cô, cô đã sớm mềm nhũn ngã xuống đất.
Lúc trước cô bị cha khiến cao trào nhiều lần nhưng chưa bao giờ giống như hiện giờ, khiến cô sướng đến tận xương tủy, sướng đến chỗ sâu trong linh hồn đều chấn động. Khoái cảm xoay quanh trong cơ thể, mãi mà chưa tan.
Cô nâng mí mắt lên, mị nhãn như tơ nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, cái liếc mắt này khiến người đàn ông vừa mới bắn tinh xong lại có dấu hiệu ngẩng đầu.
"Đúng là muốn mạng già mà." Thích Kỳ Niên lẩm bẩm một tiếng, bế con gái lên ôm cô đến trường kỷ phía sau bình phong.
Vươn tay tới chân tâm cô, xoa nắn trên dâm huyệt một lát, nhẹ giọng hỏi: "Còn muốn không?"
Hoa huyệt bị thao đến sưng đỏ bị tay hắn xoa như vậy, lại trào ra chất lỏng, là dâm thủy xen lẫn tinh dịch.
Chỉ thấy người đàn ông dùng tay lấy chút chất lỏng, đều bôi hết lên môi âm hộ của cô, sáng lấp lánh, nhao nhão dinh dính, huyệt dâm thoạt nhìn vừa xinh đẹp vừa dâm đãng.
Minh San hừ nhẹ một tiếng, cơ thể hơi cử động một chút, lập tức cảm thấy mềm mại đến tận xương tủy.
Đầu óc cô vẫn trống rỗng, chỉ nâng chân theo bản năng, vươn một chân dẫm lên côn thịt nửa cứng của cha nhẹ nhàng cọ xát hai cái.
Khi chân cô dán lên côn thịt của Thích Kỳ Niên lập tức cương cứng, cọ xát lòng bàn chân của cô, thở hổn hển.
Thích Kỳ Niên đẩy hông khiến quy đầu cọ xát lòng bàn chân của cô, mới tách hai chân cô ra quỳ giữa hai chân cô, đỡ côn thịt cọ xát trên tiểu huyệt ướt đẫm, sau đó dùng sức thao vào.
"A...ân... a... Thật thoải mái..." Minh San nhẹ giọng hừ hừ.
"Mẹ kiếp, đúng là yêu tinh dâm đãng hút máu người." Thích Kỳ Niên cũng sướng đến thở dài, cánh tay nâng hai chân của cô nhanh chóng cắm vào rút ra lần nữa.
Trường kỷ vốn rắn chắc, cũng bị hắn lay động vang lên tiếng kẽo kẹt.
........
Khi Minh San về Thanh Viên mặt trời đã ngả về tây, đi xem mẹ uống thuốc một lát, sau đó dặn dò Tiểu Thanh chuẩn bị nước ấm cho cô.
Tiểu Thanh không hỏi nhiều, nghe lệnh đến phòng bếp.
Đợi Minh San tắm xong đi ra, cơm tối đã làm xong, bày trên bàn tròn nhỏ ở sương phòng phía tây.
Minh San không có khẩu vị gì, uống bát canh thì không ăn nổi nữa.
Nhớ tới buổi chiều mình mất khống chế và điên cuồng, cô cảm thấy không còn mặt mũi ra ngoài gặp người.
Hiện giờ nhớ lại, Minh San vẫn không dám tin người phụ nữ bị cha thao đến kêu dâm chính là cô.
Giống y như bị diễm quỷ bám vào người, có lẽ phụ nữ thanh lâu cũng không dâm bằng cô.
Rõ ràng là cô còn ôm tâm tư thà chết cũng không đồng ý, sao chỉ trong nháy mắt đã biến thành như vậy.
Minh San lo lắng sốt ruột buông đũa, tuy món ăn rất ngon nhưng cô thật sự không nuốt nổi.
"Tiểu thư, cô không ăn thêm một chút sao?" Tiểu Thanh lo lắng hỏi.
Minh San lắc đầu: "Mang đi đi, cô cũng đi ăn cơm đi."
Đợi Tiểu Thanh thu dọn bàn tròn sạch sẽ, Minh San mới chọn quyển sách để đọc, nhưng đọc một lúc lâu cũng không thể tĩnh tâm.
Sau khi trời tối cô đến phòng mẹ ngồi một lát, Lâm Thị mới ăn cháo xong, tinh thần tốt hơn, hỏi chuyện bà mối tới cửa cầu hôn lúc chiều.
Minh San lắc đầu, nói:
"Cha đã phái người đi từ chối, nghe cha nói công tử của Viên gia phẩm hạnh không như bề ngoài, không thể liên hôn." Lâm Thị thở dài: "Vậy quên đi, bảo bối của mẹ phải tìm người tốt nhất." Minh San cười khổ.
Nói chuyện với mẹ một lát, hầu hạ cô ấy nằm xuống thì về phòng.
Cảm thấy phía dưới không thoải mái lắm, Minh San tưởng buổi chiều bị cha làm bị thương, tiến vào buồng trong nhìn thoáng qua, hóa ra là tới kinh nguyệt.
Cô vội gọi Tiểu Thanh vào, bảo cô ấy lấy đồ dùng khi đến tháng.
Cô thở phào nhẹ nhõm một hơi, làm nhiều lần với cha như thế, hắn bắn vào trong cơ thể cô nhiều lần, Minh San rất lo lắng ngày nào đó mình sẽ mang thai, nhưng mà trước mắt xem ra cô vẫn an toàn.
Quần lót dính máu, Minh San bảo Tiểu Thanh mang đi giặt, lại dặn dò cô ấy làm bí mật một chút, Tiểu Thanh gật đầu đồng ý.
Không biết qua bao lâu bỗng nhiên trong sân ngoài cửa sổ truyền tới động tĩnh, dường như có người đang nói chuyện, hơn nữa giọng nói càng lúc càng gần.
Minh San đang định đi ra ngoài xem, bỗng nhiên cửa bị người ta đẩy từ ngoài vào, người đàn ông cơ thể cao lớn xách Tiểu Thanh như xách con gà tiến vào, trên tay Tiểu Thanh còn cầm quần lót nhiễm máu.
Thấy gương mặt Tiểu Thanh hết trắng lại xanh, Minh San đoán ra được đại khái.
Cô cũng hoảng sợ, nhưng trên mặt vẫn cố trấn định nói: "Cha, cha buông Tiểu Thanh ra."
"Quần lót trên tay cô ta là của con đúng không, sao con lại chảy máu? Bị cha thao hỏng rồi à?" Thích Kỳ Niên ném Tiểu Thanh ra, đi tới trước mặt Minh San đánh giá cô từ trên xuống dưới.
Tiểu Thanh vốn bị xách đến đầu óc choáng váng, nghe thấy những lời này của hắn thì trực tiếp ngây ngốc.
Minh San lúng túng cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Con, con tới tháng."
Hoảng loạn trong lòng Thích Kỳ Niên lập tức biến mất không còn bóng dáng, hắn nhướng mày đi tới bàn tròn ngồi xuống, tự tay rót ly trà cho mình, uống trà xong mới nói:
"Cô nhóc kia thấy cha leo tường."
Trái tim Minh San đập nhanh hơn, quay đầu nhìn Tiểu Thanh.
Tiểu Thanh sợ tới mức vội co rụt bả vai, hoảng loạn nói: "Tôi... Bưng chậu muốn đi cửa sau... Giặt giặt giặt... Quần lót..."
Tiểu Thanh còn chưa nói xong, chỉ nghe Thích Kỳ Niên nói: "Nếu cô ta nhìn thấy cha trèo tường, vậy thì không thể giữ lại, diệt khẩu đi."
Nghe thấy thế, Minh San và Tiểu Thanh cùng trợn to mắt.
======
Vote ⭐️ để tớ up típ nhooo
Bạn thấy sao?