Khi nghe hiểu ý trong lời nói của Thích Kỳ Niên xong, hai cô gái đều sợ tới mức chân mềm nhũn.
Tay Tiểu Thanh còn cầm quần lót của tiểu thư, sợ tới mức cả người run lẩy bẩy, gương mặt cô ấy trắng bệch, quay đầu nhìn tiểu thư nhà mình, chỉ thấy tiểu thư cũng là gương mặt nhỏ trắng bệch.
Tiểu Thanh không dám trực tiếp cầu đại soái, chân mềm nhũn quỳ xuống, đầu gối quỳ bò tới trước mặt đại tiểu thư, run rẩy nói:
"Tiểu... Tiểu thư, cứu tôi... Tôi không muốn chết."
Minh San bị cô ấy kéo một cái thì lấy lại tinh thần, vội nói với cha:
"Cha, cha đừng dọa Tiểu Thanh, sau khi con vào phủ đại soái ở, Tiểu Thanh vẫn luôn đi theo con, con và cô ấy tình như chị em, cha muốn giết cô ấy, thì... Thì giết con trước đi."
Sau khi Minh San nói xong, lập tức khiến Tiểu Thanh cảm động đến mức chảy nước mắt.
"Tiểu thư..."
"Tiểu Thanh."
Hay cho hình ảnh chủ tớ tình thâm.
Thích Kỳ Niên ho khan một tiếng, nhìn về phía Tiểu Thanh nói:
"Không diệt khẩu cũng được, cô có thể đảm bảo giữ bí mật cho tiểu thư của mình hay không?"
Thực ra Tiểu Thanh vẫn như có chút rơi vào sương mù, không hiểu rõ quan hệ giữa đại soái và đại tiểu thư.
Nhưng mà nghe đại soái hỏi như vậy, cô ấy không chút suy nghĩ liên tục gật đầu, cho dù là bí mật gì, cô ấy nguyện ý giữ thay tiểu thư.
Trong nhà Tiểu Thanh rất nghèo, khi sắp tới tuổi thành thân còn bị mẹ bán cho mẹ mìn, nhưng vì cô ấy không đủ xinh đẹp nên không bị bán vào thanh lâu.
Một đường đi vào phủ đại soái làm người hầu, chủ nhân hầu hạ đầu tiên là đại tiểu thư dịu dàng lương thiện, từ đây cô ấy được ăn no mặc ấm, còn có thể kiếm tiền.
Dưới cái nhìn của Tiểu Thanh, tiểu thư là cha mẹ tái sinh của cô ấy, cả đời này cô ấy làm trâu làm ngựa cũng phải báo đáp tiểu thư.
"Vậy được rồi, giữ cái mạng này của cô trước, sau này thông minh một chút, giúp đỡ tiểu thư nhà cô đánh yểm trợ, biết không?"
Tiểu Thanh vẫn mơ hồ, nhưng không ảnh hưởng tới
việc cô ấy gật đầu.
Minh San nghe cha càng nói càng thái quá, lập tức cắt ngang lời cha:
"Cha, nếu không còn chuyện gì khác, cha đi về trước đi."
Cô tới kỳ kinh nguyệt, cơ thể không thoải mái lắm, cho dù cha muốn dùng sức mạnh với cô cũng không được.
Thích Kỳ Niên nghe thấy thế vẫn bình tĩnh uống trà, đợi uống xong mới đặt chén trà xuống nói với Tiểu Thanh:
"Cô đi lấy chậu nước tới cho tôi rửa chân, tối nay tôi ngủ ở đây."
Minh San: "...''
Tiểu Thanh: "....''
Đầu óc của Tiểu Thanh vẫn mơ hồ, nhưng nghe theo mệnh lệnh theo bản năng, đứng dậy đi lấy nước rửa chân.
Gương mặt Minh San đỏ bùng lên:
"Cha! Sao cha có thể... Có thể ngủ ở chỗ con?"
"Vì sao không thể?" Người đàn ông chẳng thèm để ý nói: "Tiểu Thanh cũng đã biết, cha còn tránh làm gì?"
Minh San nghĩ thầm, với trí lực của Tiểu Thanh trong chốc lát sẽ không nghĩ rõ, nhưng cha vừa nói như vậy Tiểu Thanh chắc chắn đã kịp phản ứng là có chuyện gì.
Cô vừa tức vừa bực, lén trừng mắt với cha một cái, xoay người đi vào buồng trong.
Thích Kỳ Niên rửa sạch chân, rất nhanh cũng đi theo vào, để lại Tiểu Thanh thu dọn thùng nước, vẻ mặt khiếp sợ khó có thể tin.
Đến lúc này cô ấy mới kịp phản ứng, hóa ra tiểu thư và đại soái lại là quan hệ này.
Ôi trời ơi, sao có thể như vậy?
Khi Thích Kỳ Niên lên giường, Minh San đã nằm xuống quay lưng về phía hắn, đắp chăn giả vờ ngủ.
Mà hắn vừa lên giường thì vén chăn của Minh San lên, nhìn thấy cô mặc đồ ngủ không nhịn được nhíu mày:
"Trời nóng như vậy, mặc nhiều như thế ngủ sao được."
Minh San nằm yên không để ý tới hắn, người này nhất định sẽ được một tấc còn muốn tiến một thước.
Hiện giờ Tiểu Thanh đã biết chuyện của bọn họ, hắn cũng không thèm cố kỵ nữa.
Thấy cô không để ý tới mình, Thích Kỳ Niên lại vươn tay cởi đồ ngủ của cô, nói:
"Chỉ mặc yếm thôi không tốt sao? Mát mẻ."
Hai người lại lôi kéo một lát, cuối cùng Minh San vẫn bị cởi quần áo, chỉ còn dư lại yếm lụa màu hồng nhạt, lúc này người đàn ông mới cảm thấy hài lòng ôm cô ngủ.
Mặc quần áo ngủ sẽ nóng, chẳng lẽ hai người ôm nhau ngủ thì không nóng sao?
Nhưng yếm không che đi được đôi nhũ thịt no đủ của cô, Thích Kỳ Niên nhìn lại không thành thật, vươn tay tiến vào trong yếm của cô xoa vú cô, xoa nhẹ một lúc lâu mới chậm rãi ngủ.
Ngày hôm sau khi Minh San tỉnh dậy thì phát hiện cha đã rời đi, không nhịn được thở phào nhẹ nhõm.
Đây là lần đầu tiên hai người ngủ cùng nhau, cô không quen lắm.
Khi Tiểu Thanh bưng nước cho cô rửa mặt, dáng vẻ muốn nói lại thôi, Minh San nhìn thì cảm thấy buồn cười:
"Đừng hỏi, như cô nghĩ đấy."
Trải qua cả đêm lắng đọng lại, cô không còn hoảng hốt như trước nữa, cầm khăn lông rửa mặt, nhỏ giọng nói:
"Cha cưỡng ép tôi."
Tiểu Thanh lại bị dọa sợ, nhưng mà nhớ tới tính cách cường thế chuyên chế của đại soái, đây đúng là chuyện hắn có thể làm được.
"Tiểu thư cô yên tâm đi, chuyện này cho dù đánh chết tôi, tôi cũng không nói ra bên ngoài." Tiểu Thanh tỏ lòng trung thành.
Minh San cười nói: "Tối hôm qua cô sợ muốn chết, sáng nay không sợ nữa à?"
"Thanh danh của tiểu thư quan trọng hơn mạng tôi, tôi không sợ chết."
"Đừng nói linh tinh." Minh San ngăn cản cô ấy:
"Mạng của cô rất quan trọng, cho dù là lúc nào đều phải nghĩ cách bảo vệ tính mạng của mình trước, biết chưa?"
Ăn cơm sáng xong, Minh San gọi Tiểu Thanh vào buồng trong, đưa cho cô ấy một túi tiền nặng trĩu, nói:
"Trong này có mấy chục đại dương, cô cầm lấy, xem như cho cô an ủi."
Tiểu Thanh nâng túi tiền, có chút không biết làm sao: "Không... Không cần cho tôi thứ này đâu, tiểu thư."
Minh San vỗ tay cô ấy:
"Nhận lấy đi, cho vàng cô cầm cũng không tiện tiêu, vẫn là đại dương tiện hơn. Xin lỗi Tiểu Thanh, tối hôm qua dọa cô sợ rồi."
Tiểu Thanh dùng sức lắc đầu, tiểu thư của cô ấy thật sự quá tốt, là tiểu thư tốt nhất thế giới này!
Cô ấy cũng coi như nhờ họa được phúc.
Bạn thấy sao?