Minh San nói với Tiểu Thanh cô là bị cha cưỡng gian, nhưng mà cũng giải thích mới đầu hai người là trời xui đất khiến, nếu không có người bỏ thuốc kia, cô và cha sẽ không dây dưa không dứt như bây giờ.
Cô là tiểu thư khuê các, nếu cha cố chấp không buông tay, cô không còn biện pháp khác.
Quan điểm của Tiểu Thanh nhất trí với Minh San, thế đạo bên ngoài chính là người ăn người, một mình Minh San đi ra ngoài chắc chắn vô cùng gian nan, phủ đại soái mới là nơi che chở an ổn nhất, cho dù thế nào cô đều không thể rời đi.
Tiểu Thanh thậm chí còn khuyên bảo cô:
"Tôi thấy đại soái đối xử khá tốt với cô, tiểu thư, cô... Đừng nghĩ quẩn trong lòng."
Đoạn quan hệ này đúng là quá kinh thế hãi tục,
nhưng cuộc sống khổ tới mấy, cô ấy cũng không hi vọng tiểu thư để tâm vào chuyện vụn vặt này.
Minh San cười nói:
"Tôi không sao, lúc trước một mình giữ bí mật này đúng là khó chịu, nhưng mà hiện giờ cô cũng biết, tôi xem như có đối tượng thổ lộ, khá tốt."
Tiểu Thanh thở dài: "Tiểu thư, cô nên nói với tôi sớm một chút, một mình giữ trong lòng buồn bực cỡ nào chứ."
Từ mùa xuân tới nay Nghi Thành vẫn luôn khô hạn, mãi đến lập hạ hôm nay mới nghênh đón trận mưa chân chính, mà trận mưa to tám ngày này, đã mưa bốn ngày.
Tiểu Thanh nhận nguyên liệu nấu ăn tươi mới từ sân trước trở về, nói với Minh San là bờ sông phía tây Nghi Thành đang lũ lụt, thôn trang và đồng ruộng đều ngập nước, cuộc sống của dân chúng đã khổ càng thêm khổ.
Phủ đại soái ở chỗ cao, nên không ảnh hưởng gì nhưng phần lớn trong thành phố đều trũng, gần như đều ngập nước.
"Mấy ngày nay đại soái hẳn là bận chuyện này." Tiểu Thanh nói.
Lúc này Minh San mới nhớ tới, cha đã mấy ngày không trèo cửa sổ vào phòng cô, xem ra thật sự rất bận.
Cô nhìn bầu trời bên ngoài cửa sổ, lẩm bẩm nói: "Ông trời, mưa rơi đủ thì mau dừng lại đi, thương dân chúng một chút." Ông trời không nghe được, vẫn chảy ào ào.
Mấy ngày mưa rơi khiến ban đêm trở nên lạnh lẽo, ban đêm Minh San thêm chăn cho mẹ, nhìn cô ấy ngủ mới trở về phòng.
Lúc này mưa nhỏ hơn một chút, tí tách rơi lên trên mái nhà bằng ngói, phát ra tiếng vang sàn sạt.
Minh San cởi áo ngoài, thổi tắt ngọn đèn dầu, sờ soạng lên giường.
Nằm xuống một lúc lâu vẫn nghe thấy tiếng mưa rơi, mãi mà không đi vào giấc ngủ được.
Đột nhiên cô nghe thấy "bùm" một tiếng, từ phía cửa sổ hướng trong sân truyền tới.
Cô ngồi dậy im lặng nhìn về phía cửa sổ, chỉ một lát sau cửa sổ mở ra, có một bóng dáng cao lớn thuần thục tiến vào. "Cha?" Minh San nhỏ giọng gọi một câu.
"Ừm, muộn như vậy còn chưa ngủ à?" Thích Kỳ
Niên vừa tiến vào lập tức cởi quần áo, đợi đi đến mép giường hắn đã cởi sạch mình, lại cởi giày, vén chăn của Minh San lên chui vào.
Minh San bị hắn kéo vào trong lòng mới phát hiện hắn đã trần trụi cả người, gương mặt lập tức nóng bừng, xấu hổ buồn bực nói:
"Sao cha lại như vậy."
Thích Kỳ Niên động tay động chân cởi đồ ngủ của cô, lẩm bẩm nói:
"Cha làm sao? Nhiều ngày không gặp như thế, côn thịt của cha nhớ con đến mức sắp nổ tung."
Sau khi nói xong hắn ở trong chăn đẩy hông, dùng côn thịt thô dài cọ cô.
Minh San ở trong chăn không ngừng trốn tránh, nhưng vẫn bị hắn cởi sạch.
Hai người sờ soạng giãy giụa trên giường.
"Tiểu tổ tông con ngoan một chút, để cha thao một lần trước, cha đã mấy ngày không chợp mắt, lúc này không có sức lực ầm ĩ với con."
Người đàn ông dán sát bên tai cô nhẹ giọng dỗ cô, trong giọng nói tràn ngập mệt mỏi.
Minh San trực tiếp bị chọc tức, dỗi nói: "Đã mệt như thế mà cha còn không nhanh nghỉ ngơi, còn muốn... Muốn làm loại chuyện này."
"Cha cũng không có biện pháp, càng mệt côn thịt càng có tinh thần, không bắn một lần chắc chắn không ngủ được."
Sau khi nói xong hắn sờ chân tâm của Minh San, Minh San muốn phản kháng theo bản năng, nhưng lại nghĩ tới hắn mệt nhọc, nên động tác phản kháng trở nên gượng gạo hơn.
Tay của Thích Kỳ Niên dễ dàng sờ tới âm hộ trơn mềm của cô, ngón tay cọ xát trên nhục phùng, đợi cọ ra dâm thủy mới nương theo chất lỏng bôi trơn cắm hai ngón tay vào hoa huyệt của cô.
"Ưm..." Minh San hừ nhẹ một tiếng.
"Bên trong thật nóng, còn kẹp chặt ngón tay." Hắn cười khẽ. Minh San quay đầu cắn bả vai của hắn, làm hắn rên rỉ: "Shh, bảo bối, khẩu hạ lưu tình."
Miệng nói lời trêu đùa cô, ngón tay cắm trong tiểu huyệt cô cũng nhanh chóng cắm vào rút ra, cắm đến hoa huyệt của cô vừa nóng vừa trướng, rất nhanh lại trào ra càng nhiều chất lỏng.
"Sao một thời gian không thao lại trở nên khít như vậy, bảo bối, con ngồi lên mặt cha để cha liếm một lát cho con." "Không muốn." Minh San quả quyết từ chối, cha thật sự đúng là được một tấc lại muốn tiến một thước, mỗi lần thấy cô không ầm ĩ, đều nhân cơ hội đưa ra yêu cầu càng thêm quá đáng, Minh San thật sự chán ghét hắn ở điểm này.
"Mau ngồi lên trên, sau eo cha bị thương, không thể cúi xuống được." Thích Kỳ Niên khàn giọng nói.
Minh San bị dọa sợ, cơ thể cứng đờ mấy giây hỏi:
"Cha, cha bị thương sao? Có nghiêm trọng không?"
Cô thử vươn tay sờ eo hắn, quả nhiên chạm tới băng gạc.
"Không có gì đáng ngại, khi trượt chân bị đập vào cục đá, hai ngày là đỡ hơn thôi. Con nhanh ngồi lên mặt cha, để cha liếm dâm huyệt của con, cha nhớ muốn chết."
Minh San cũng không biết mình trúng mê hồn chú gì, dưới lời dụ dỗ liên tục của cha, vậy mà cô nghiêm túc ngồi dậy, đỡ đầu giường, nâng một chân ngồi trên mặt cha.
"Xuống dưới chút nữa." Người đàn ông ôm mông cô nói. Trong bóng tối, gương mặt Minh San đỏ bừng lên, thoáng dịch mông xuống dưới, ngay sau đó cảm nhận được đầu lưỡi ấm áp linh hoạt của cha vội vàng liếm chỗ riêng tư của cô.
Cô lúng túng thở nhẹ ra tiếng: "A..ưm..ư..."
Bạn thấy sao?