Chương 53: Chương 53: Tự mình động

Bóng tối cướp đi thị giác của Minh San, khiến cảm nhận của thần kinh lại trở nên càng thêm nhạy bén.

Cô có thể nhận thấy được hơi thở nóng bỏng của cha phả lên môi âm hộ, kích thích đến bắp đùi cô tê ngứa.

Đầu lưỡi ướt át kia giống y như quái vật, linh hoạt lượn lờ chỗ chân tâm cô, lúc thì liếm láp hút âm đế của cô, lúc thì cắm vào hoa huyệt của cô, tạo ra hết đợt khoái cảm này tới đợt khoái cảm khác cho cô.

Minh San đỡ tấm ván gỗ khắc hoa ở đầu giường, cơ thể nhẹ nhàng run rẩy, cảm thấy toàn bộ tiểu huyệt đều sắp bị cha ăn vào trong miệng.

Ở trong bóng đêm dày đặc này, Minh San giống như có được một tầng bảo vệ, cô có vẻ không còn cứng đờ như trước, cảm giác sảng khoái khiến cô bắt đầu nhẹ nhàng đong đưa eo, để âm hộ của mình cọ xát trên gương mặt tuấn tú của cha.

Tiểu huyệt chảy ra chất lỏng, chảy hết lên mặt cha.

Đôi tay của Thích Kỳ Niên nâng mông cô, giống như chết đói liếm huyệt dâm của cô, đầu lưỡi nhanh chóng cắm vào rút ra trong tiểu huyệt kia, khuấy đến dâm thủy của cô không ngừng chảy ra ngoài, chảy lên mặt hắn, chảy vào trong miệng hắn. Hắn há to miệng nuốt từng ngụm, hương vị dâm ngọt khiến hắn mê say.

Cảm nhận được cha dùng miệng mút hoa huyệt của mình, cơ thể Minh San run rẩy càng lợi hại, đôi tay nắm chặt lấy tấm ván gỗ, ngửa đầu lên, nhẹ nhàng hừ ra tiếng:

"Ừm..ư... A..."

Tiếng rên rỉ mềm mại này, vừa nghe là biết có cảm giác, lúc này Thích Kỳ Niên mới buông tha cho tiểu huyệt của cô, vỗ nhẹ thịt mềm trên mông cô nói:

"Huyệt dâm nhỏ, đi xuống đi, tự mình ngồi lên đại côn thịt." "Không muốn..." Cô nỉ non, rõ ràng là cô kháng cự như vậy, sao có thể chủ động cưỡi lên côn thịt của cha.

"Cục cưng, con muốn cha dùng eo bị thương thao con sao?" "Cha có thể trực tiếp đi ngủ, không làm gì cả." Minh San nhắc nhở hắn.

Thích Kỳ Niên sờ soạng chân tâm ướt đẫm của cô, nhao nhão dinh dính, cười nói: "Con cũng đã chảy đầy nước như vậy rồi, không muốn bị thao sao?"

Minh San im lặng, cô bị cha vừa hút vừa liếm như thế, hoa huyệt đã sớm dâm ngứa không chịu được, đúng là muốn côn thịt thô dài kia cắm vào đảo lộng, nhưng chuyện này lại làm trái với ý nguyện của cô.

Khi cô đang rối rắm thì Thích Kỳ Niên đã dùng tay đẩy cơ thể cô xuống, vừa đẩy vừa dỗ:

"Tiểu tổ tông, con nể mặt cha mấy ngày nay vất vả chống lũ, thương hại cha để cha thao một lần đi, chỉ một lần thôi, thao xong chúng ta sẽ ngủ."

Nếu hắn dùng tư thế cưỡng ép - bức Minh San đi vào khuôn khổ, có khả năng Minh San sẽ giãy giụa một lát.

Nhưng hắn nhẹ giọng dụ dỗ như thế, Minh San có chút cưỡi lên lưng cọp khó xuống, trong lúc nhất thời vậy mà không có biện pháp từ chối.

Dưới sự ngượng ngùng phối hợp của Minh San, cô nhanh chóng bị đẩy tới giữa háng người đàn ông, côn thịt thô dài kia lập tức dán lên mông thịt của cô, nóng bỏng như vậy, giống y như muốn hòa tan cô.

"Ngoan, tự mình đỡ côn thịt ngồi lên đi." Người đàn ông còn nhẹ giọng dỗ cô.

Minh San chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, không nhịn được liếm môi, hai cánh tay mềm như bông không có sức lực. Ngón tay run rẩy, khi đụng tới côn thịt thô dài cứng rắn của hắn, cô giống như chạm vào thứ gì đó bẩn, lập tức ném nó đi. Thích Kỳ Niên bị ném đến hít sâu một hơi, đỡ eo cô nói: "Bảo bối đừng làm hỏng nó, nếu không cha lấy gì khiến con sướng?"

Minh San nghĩ thầm hỏng thì càng tốt, sau này cô không phải chịu tội nữa.

Thích Kỳ Niên cũng nhìn ra được cô thật sự ghét bỏ, không cưỡng ép cô nữa, tự mình đỡ côn thịt cọ xát cô, sau đó thẳng lưng cắm vào cửa huyệt giàn giụa chất lỏng.

Bởi vì dâm huyệt đủ ướt át, nên hắn vừa cắm vào lập tức cắm tới chỗ sâu nhất trong cơ thể cô.

"A....ah..." Minh San thoải mái lại khó nhịn kêu ra tiếng.

Mấy ngày rồi hoa huyệt không bị thao, lại ăn vào đại côn thịt lần nữa mới phát hiện, cô nhớ khoái cảm sảng khoái hoàn toàn bị lấp đầy này nhiều thế nào.

Thoải mái đến mức cơ thể cô đều mềm nhũn.

Thích Kỳ Niên cũng than nhẹ một hơi, côn thịt mới cắm vào lập tức không nhịn được thẳng lưng va chạm:

"Tiểu dâm huyệt tuyệt như vậy, thật sự nhớ muốn chết, a... Thật sự giỏi kẹp, thật sướng."

Hắn có chút mất khống chế dùng sức đẩy hông, "bạch bạch" thao lộng hoa huyệt của Minh San.

Minh San chỉ cảm thấy sống lưng tê dại, cả người bị hắn cắm đến đong đưa, vội vươn tay đỡ lấy eo hắn mới miễn cưỡng ổn định cơ thể.

"A a... A... Thật sâu..."

"Cục cưng dâm đãng, sướng hay không? Thoải mái hay không?" Hắn khàn giọng hỏi.

"Ưm... Thoải mái... A a..." Minh San cắn môi dưới không muốn phát ra âm thanh, nhưng căn bản không khống chế được xúc động rên rỉ.

Nhục huyệt nhỏ khít bị côn thịt cọ xát trở nên vừa nóng vừa ngứa, khiến cô không nhịn được muốn càng nhiều khoái cảm hơn.

"Cha..." Cô nỉ non gọi hắn: "Cha... Eo của cha không sao chứ?"

Cắm mãnh liệt như vậy, vết thương đâu chịu được?

Sau eo Thích Kỳ Niên còn mơ hồ đau đớn, nhưng chút đau đớn này đâu sướng bằng thao huyệt, hoàn toàn có thể xem nhẹ.

Nhưng con gái vừa hỏi như vậy, hắn lại bắt đầu giả vờ đáng thương: "Có chút, có chút đau."

"Vậy cha đừng dùng sức... Ưm..."

Hắn thở dốc nói:

"Không dùng sức sao thao con? Hay là tự con di chuyển đi, dùng huyệt dâm của con thao côn thịt của cha, được không?" Đều đã thành như vậy, cô còn có thể nói không được sao? Minh San nghiến răng, đôi tay chống lên bụng cha thử nâng mông lên, lại chậm rãi ngồi xuống.

"A..ah..ư.."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...