Minh San cũng không rõ vì sao mình lại biến thành như vậy, vậy mà nguyện ý chủ động lắc lư mông, ăn lấy côn thịt xấu xí kia của cha.
Khi côn thịt cọ xát sinh ra khoái cảm cực hạn, khiến cơ thể cô khó mà chống cự, thậm chí muốn thu hoạch càng nhiều.
"Ưm ưm... A..." Lúc đầu cô chủ động căn bản không thuần thục, lực ngồi xuống quá mạnh, côn thịt thô cứng kia cắm mạnh vào chỗ sâu trong hoa huyệt, giống y như muốn cắm xuyên bụng cô.
Minh San bị đau, khi đứng dậy lại ngồi xuống lần nữa cô ngồi xuống với lực nhẹ nhàng hơn, nhưng lần này lại quá nhẹ, không có cảm giác gì.
Hóa ra làm loại chuyện này cũng cần kỹ xảo sao?
Cô vẫn luôn cho rằng cha đều là dùng sức trâu thao cô tàn nhẫn là xong việc.
Thích Kỳ Niên mặc kệ cô lăn lộn mình một lát, phát hiện cô thật sự không được, cứ tiếp tục như thế có lẽ hắn sẽ mềm xuống.
Lúc này hắn vươn tay đỡ lấy eo cô, kéo cơ thể cô
theo tiết tấu lay động trên dưới, lúc này hai người mới tìm được khoái cảm lần nữa.
Có cha trợ giúp, côn thịt vào sâu nhưng Minh San lại không cảm thấy đau.
Cô thả lỏng người giống y như cưỡi một con ngựa hoang, nhanh chóng lắc lư điên cuồng.
"A a... A.." Cô ngẩng đầu lên, cả người cưỡi trên người cha xóc nảy, đôi nhũ thịt cũng lắc lư ra tàn ảnh.
Tuy Thích Kỳ Niên nằm thẳng nhưng chủ yếu dùng lực vẫn là hắn, đã mấy ngày không thao huyệt cơ thể đói khát không nhịn được, côn thịt cắm vào dâm động thì không dừng nổi, không ngừng cắm vào rút ra, ước gì có thể cắm nát dâm huyệt chảy nước này.
Cơ thể va chạm ra tiếng 'bạch bạch', Minh San rên rỉ yêu kiều, khiến trận tình ái này trở nên vô cùng kích thích ở trong bóng tối.
Tư thế cưỡi ngồi này thật sự quá kích thích, cả cơ thể của Minh San đều mềm nhũn, bàn tay đỡ lấy tấm ván giường không ngừng run rẩy.
Thật thoải mái, sao cơ thể lại thoải mái như vậy.
Đầu óc Minh San trống rỗng từng đợt, căn bản không thể suy nghĩ, chỉ có thể đi theo bản năng của cơ thể vặn vẹo mông, chủ động nhả ra nuốt vào côn thịt của cha.
Tuy cô vẫn luôn phản kháng cha cưỡng ép, nhưng mỗi lần làm tình cơ thể của cô đều có được vui thích cực hạn, chuyện này là chuyện cô không thể phủ nhận.
Làm số lần nhiều, cơ thể của cô cũng dần tiếp nhận, còn học được hưởng thụ, dần dần còn có chút nghiện.
Trong lòng Minh San ảo não, cơ thể của mình quá phóng đãng, động tác vặn eo chưa từng dừng lại, nhanh chóng lắc lư điên cuồng.
Không biết qua bao lâu, Minh San đã bị thao đến cao trào hai lần, côn thịt của cha vẫn còn cứng rắn, nhanh chóng cắm vào rút ra trong cơ thể cô, cắm đến dâm thủy của cô bắn ra ngoài. Minh San cảm thấy mình sắp không chịu đựng nổi, sẽ xụi lơ xuống bất cứ lúc nào, chỉ có thể nhỏ giọng xin tha với cha:
"Cha... Cha, cha nhanh lên, a."
Thích Kỳ Niên cũng đã tới cực hạn, chẳng qua là hiếm khi thấy cô chủ động như thế, nên hắn muốn hưởng thụ thêm một lát mà thôi.
Nghe cô khóc nức nở xin tha, hắn không kiên trì nữa, đỡ lấy eo cô lại thao mãnh liệt.
Sau khi mưa rền gió dữ cắm vào rút ra một lát, tinh quan của Thích Kỳ Niên buông lỏng, tinh dịch nóng bỏng bắn hết vào trong cơ thể con gái.
Minh San cảm thấy mình sắp bị cha làm cho tan thành từng mảnh, đợi đến khi hắn bắn tinh cô cũng xụi lơ ngã xuống, nằm lên trên cơ thể mướt mồ hôi của cha.
Trong bóng đêm, hai người thở dốc dồn dập mãi mà không thể ổn định.
Thích Kỳ Niên ôm eo con gái, dùng sức ôm lấy cô, môi vội vàng hôn lung tung trên mặt cô, miệng lẩm bẩm:
"Bảo bối, cục cưng của cha, tiểu tổ tông của cha..."
Hắn vừa kêu vừa hôn cô, quả thực yêu cơ thể này của cô muốn chết, thật sự như yêu tinh chuyển thế, khiến hắn mê muội đến choáng váng.
Trái tim Minh San đập rất nhanh, từ nhỏ tới lớn bên cạnh cô chỉ có mẹ, đợi đến năm 15 tuổi mới có thể đoàn viên với cha. Trước khi tới thành phố cô cũng có chút mong đợi đối với tình thương của cha, nhưng không nghĩ rằng cô sẽ có được tình yêu khác đến từ cha.
Loại mê muội và yêu thương này, là dị dạng, là trái với luân thường, không được cho phép.
Nhưng nghe hắn gọi cô từng tiếng bảo bối, tiểu tổ tông, vậy mà sâu trong lòng cô cũng chậm rãi sinh ra cảm giác thỏa mãn vặn vẹo.
Nhìn xem, cha cũng yêu thương cô, cô là đầu quả tim của hắn, là tiểu tổ tông của hắn, là cô gái nhỏ hắn ôm vào trong lòng yêu thương thế nào cũng không đủ.
Lần đầu tiên chủ động Minh San thật sự quá mệt mỏi, trong từng tiếng bảo bối của cha, duy trì tư thế dựa vào người hắn, chậm rãi ngủ mất.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê cô cảm nhận được côn thịt của cha cắm trong tiểu huyệt của cô lại bắt đầu đưa đẩy,
Minh San nhíu mày, không vui lắm lẩm bẩm một câu "đừng mà".
Nghe được người đàn ông nhỏ giọng dỗ dành, cô lại ngủ say. Ngày hôm sau tỉnh dậy bên cạnh cô đã trống rỗng, nếu không phải dưới chăn mỏng là cơ thể trần trụi, cô đã hoài nghi rốt cuộc người tối qua là cha cô, hay là yêu tinh nam nào đó, đặc biệt tới cửa hút khí huyết của cô.
Khi Tiểu Thanh tới hầu hạ cô, nhìn dáng vẻ được người ta yêu thương này của cô không nhịn được đỏ bừng mặt, nhỏ giọng hỏi cô:
"Tiểu thư, có cần chuẩn bị nước tắm cho cô không?"
Minh San cũng có chút ngượng ngùng, ôm chăn gật đầu, không yên tâm hỏi: "Tối qua cô có nghe được động tĩnh gì không?"
Tiểu Thanh lắc đầu: "Không, tiểu thư yên tâm đi."
Lúc này Minh San mới thở phào nhẹ nhõm, cô nhớ rõ hình như tối qua mình rất phóng đãng.
Bạn thấy sao?