Tám ngày mưa to đã liên tục năm ngày, khi tới ngày thứ sáu thế mưa chậm rãi nhỏ dần, cuối cùng ông trời không phát uy nữa.
Nghi Thành đã giảm mức nước đi nhiều.
Đây vốn là chuyện đáng vui vẻ, nhưng Minh San căn bản không cười nổi, bởi vì Lâm Thị nhiễm phong hàn, ho ngày càng thêm nghiêm trọng, cả ngày đều ho.
Nghiêm trọng đến mức, Minh San lo lắng cô ấy sẽ ho ra cả phổi.
Minh San từ sớm đến tối đều ở trong phòng chăm sóc mẹ, bưng trà rót nước đút cơm, ước gì bệnh của mẹ chuyển sang cho mình, để cô chịu tội thay cho mẹ.
Hôm nay Minh San mới chăm sóc mẹ uống hơn nửa bát canh nhân sâm, bỗng nhiên mẹ lại liên tục ho khan, ho đến gương mặt trắng bệch, đợi cô ấy lấy khăn che miệng ra thì mới phát hiện vậy mà phía trên có tơ máu.
Minh San sợ tới mức cả người đều cứng đờ, nhanh chóng đi gọi Tiểu Thanh, bảo cô ấy nhanh đi mời thầy thuốc.
Thầy thuốc tới chỉ nói là bệnh thương hàn, cơ thể quá yếu mới có thể ho ra máu, lại đổi phương thuốc.
Nhưng mà trước khi thầy thuốc già rời đi, cũng nói với Minh San:
"Phu nhân uống thuốc hơn nửa năm cũng không thấy khởi sắc, hay là đến bệnh viện giáo hội thử xem, nói không chừng ở đó có cách chữa bệnh này."
"Bệnh viện giáo hội là gì?" Minh San hỏi.
"Là y quán do người nước ngoài mở, thuốc của bọn họ không quá giống với thảo dược của chúng ta, có lẽ có tác dụng."
"Y quán này ở đâu?" Minh San vội vàng truy hỏi.
"Ở Khánh Thành, cũng cách nơi đại soái quản lý không xa lắm."
"Cảm ơn ngài đã chỉ điểm."
Minh San đưa tiền khám bệnh cho thầy thuốc, bảo Tiểu Thanh tiễn ông ấy thuận tiện đi lấy thuốc, mình thì trở về phòng thương lượng với mẹ đến "bệnh viện giáo hội" gì đó. Lâm Thị vừa nghe là bệnh viện của người nước ngoài, không quá yên tâm lắm: "Đồ của người nước ngoài chưa chắc đã tốt đâu."
"Dù sao chúng ta cũng phải thử một lần." Minh San nói. Lâm Thị vẫn do dự, cuối cùng là Minh San nói:
"Con đi hỏi cha một chút, nếu cha đồng ý, chúng ta sẽ đến Khánh Thành, được không ạ?"
Lúc này Lâm Thị mới gật đầu, ở cái nhà này, Thích Kỳ Niên mới là trời của bọn họ.
Minh San bảo Tiểu Thanh đi hỏi thăm xem, nhìn xem buổi chiều Thích Kỳ Niên có ở trong phủ hay không.
Tiểu Thanh đi không lâu thì trở về, nói đại soái ở thư phòng tiếp khách, có lẽ còn cần một thời gian nữa.
Trong lòng Minh San có việc, không ngồi yên được, muốn đến bên ngoài thư phòng của cha đợi trước.
Kết quả đợi cô đi đến thư phòng, khách vừa vặn rời đi, Minh San được gọi vào.
Mỗi lần tới phòng làm việc của cha, trong lòng Minh San luôn cảm thấy không được tự nhiên, bởi vì nơi này có quá nhiều ký ức không thoải mái lắm.
Hiếm khi Minh San chủ động tới tìm hắn, tâm trạng của Thích Kỳ Niên rất tốt, đặt văn kiện trong tay xuống bảo cô đi tới bên cạnh hắn.
"Tới tìm cha có việc gì?" Hắn kéo tay nhỏ của Minh San, nắm trong lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa bóp.
Minh San nghĩ có việc cầu hắn, nên không rút tay về, để mặc hắn xoa bóp nhẹ giọng nói:
"Con nghe thầy thuốc nói Khánh Thành có bệnh viện do người nước ngoài mở, cha có thể sắp xếp cho mẹ đến đó khám bệnh được không?"
Thích Kỳ Niên im lặng một lát, nói: "Bệnh viện giáo hội sao? Đúng là có một bệnh viện, quy mô không tính là lớn, con muốn đưa mẹ con tới đó sao?"
"Cha cảm thấy thế nào? Y thuật của bác sĩ ở đó có tốt không ạ?" Minh San hỏi.
"Cha luôn cảm thấy người nước ngoài không đáng tin lắm, nhưng có không ít người tới đó khám bệnh, phần lớn đều là dân chúng nhỏ."
"Vậy... Vậy cha có thể phái người đưa bọn con tới đó không? Mẹ bị bệnh lâu ngày, hôm nay còn ho ra máu, nói không chừng người nước ngoài có biện pháp?"
Thích Kỳ Niên nâng mắt nhìn cô, trên gương mặt anh tuấn là ý cười, hỏi cô: "Con đang cầu xin cha sao?"
Minh San nhất thời không thể lý giải lời hắn nói, chỉ gật đầu nói: "Cầu xin cha."
"Cầu xin người ta phải có tư thế cầu xin." Hắn nói như vậy, lại vỗ đùi rắn chắc của mình, ra hiệu với cô.
Minh San nhìn mặt hắn lại nhìn chân hắn, sau đó mới đi mấy bước đi qua, nhẹ nhàng ngồi lên đùi hắn hỏi:
"Như vậy sao ạ?"
"Đương nhiên không phải, con còn phải làm nũng với cha, nói mấy lời dễ nghe, hay là hôn cha một cái gì đó, dỗ cho tâm trạng của cha tốt, thì cha sẽ sắp xếp cho con."
Hắn được một tấc lại muốn tiến một thước nói ra một đống yêu cầu.
Nếu là lúc trước đương nhiên Minh San sẽ lập tức rời đi, nhưng hôm nay cô có việc cầu cha, biết hắn không phải cố ý nhục nhã cô, hắn chính là sắc nghiện.
Hơn nữa mẹ bị bệnh, thật sự không thể chậm trễ nữa.
Nghiến răng một cái, Minh San lập tức đưa ra quyết định. Trái tim cô đập nhanh hơn, gương mặt ửng đỏ, dưới ánh mắt nóng bỏng của cha ngượng ngùng nâng cánh tay lên ôm lấy bả vai hắn, nhẹ nhàng lắc lư, dịu dàng nói:
"Cha tốt của con, con gái cầu xin cha, cha đồng ý đi mà, có được không ạ..."
Giọng nói của cô nhẹ nhàng, yêu kiều nói chuyện, lời nói làm nũng biến thành từng sợi lông chim nhẹ nhàng gãi đầu quả tim của Thích Kỳ Niên, cào từ bàn chân của hắn đến đỉnh đầu, khiến cả người hắn đều tê dại.
"Cha... Cầu xin cha." Minh San tiếp tục lắc lư hắn, còn không cần thầy dạy cũng biết tiến đến bên tai hắn, nhẹ nhàng hừ hừ. Thích Kỳ Niên từng thấy cô dùng kéo chĩa về phía cổ mình, thà chết không từ, thì hiểu lầm cô có tính cách quật cường, xương cứng, trăm triệu lần không nghĩ tới con gái còn có tư thế yêu kiều mềm mại như vậy.
Từng tiếng cha ngọt ngấy như vậy, gọi đến xương cốt hắn đều tê dại.
Toàn thân đều bị cô kêu mềm, chỉ có côn thịt là cứng rắn.
Bạn thấy sao?