Thực ra Minh San là quan tâm sẽ bị loạn, Lâm Thị là phu nhân nguyên phối Thích Kỳ Niên cưới hỏi đàng hoàng, cô ấy bị bệnh nặng, đương nhiên là Thích Kỳ Niên phải chữa trị cho cô ấy.
Cho dù Minh San không cầu hắn, hắn cũng sẽ tìm bác sĩ giỏi tới.
Bảo Minh San làm nũng cầu hắn, chỉ là thủ đoạn hắn tán tỉnh với bảo bối mà thôi, cũng chỉ có Minh San ngốc mà đi vào khuôn khổ.
Chẳng qua hiệu quả tốt hơn Thích Kỳ Niên dự đoán nhiều, hắn còn tưởng con gái sẽ ngượng ngùng một thời gian.
Lúc này cơ thể cô mềm nhũn, giọng nói mềm mại, dùng ánh mắt câu hắn trêu chọc hắn, Thích Kỳ Niên đều bị trêu chọc cho choáng váng, cảm thấy hồn đều bị câu đi.
Đừng nói là dẫn bọn họ đi khám bệnh, cho dù cô nói muốn mạng hắn, hắn đều không chút do dự chết cho cô xem.
Yêu tinh!
Đúng là yêu tinh dâm đãng mê chết người không đền mạng! Cho dù dục vọng trong cơ thể đang kêu gào muốn phóng thích, nhưng mặt ngoài Thích Kỳ Niên vẫn duy trì trấn định, hỏi cô:
"Chỉ như vậy thôi sao?"
Gương mặt Minh San lập tức đỏ lên, quả thực xấu hổ muốn chết, cô dựa vào trước ngực cha, nhỏ giọng hỏi:
"Như vậy còn chưa đủ ư?"
Thích Kỳ Niên vươn tay ôm lấy eo cô, bàn tay xoa eo cô đầy ái muội, giọng nói khàn khàn:
"Còn chưa đủ, tiếp tục."
Trong chuyện tình ái Minh San bị động đã quen, tất cả tri thức đều là từ chỗ hắn, hiện giờ muốn cô chủ động câu dẫn hắn, cô thật sự không biết nên làm sao bây giờ.
Hồi tưởng lại những chuyện hai người làm lúc trước, Minh San cảm thấy quá xấu hổ, cô căn bản không làm được. "Cha..." Cô nhìn hắn với vẻ chờ mong, có chút ý xin tha.
Thích Kỳ Niên không có khả năng dễ dàng buông tha cho cô như vậy, lúc trước phần lớn thời gian đều là hắn cưỡng ép cô, hiện giờ hiếm khi cô nguyện ý chủ động, đương nhiên là Thích Kỳ Niên phải nắm lấy cơ hội, hưởng thụ thời khắc tuyệt diệu này.
Hơi thở của Minh San dồn dập, cô có thể cảm nhận được dục vọng giữa hai chân cha, cứng như vậy thô như vậy, chậm rãi cọ xát chân tâm cô, cọ đến cả người cô mềm nhũn, tay chân rã rời, trái tim đập nhanh hơn.
Cánh tay của cô ôm chặt lấy cổ cha, nâng cằm lên, để sát môi lên môi hắn, hôn một nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước. Sau đó cô cuống quýt lùi lại, trái tim càng đập nhanh một cách điên cuồng.
Ôi trời ạ, người đàn ông này là cha cô, là hắn và mẹ sinh cô ra, có huyết mạch thân tình nhất, nhưng bọn họ lại phá hủy phần thân tình này, giống như đôi dã uyên ương, không có lúc nào không yêu đương vụng trộn giao hoan sau lưng người khác.
Tội nghiệt lớn như vậy, sau khi bọn họ chết đi chắc chắn sẽ xuống mười tám tầng địa ngục.
Trong lòng Minh San vừa khẩn trương vừa sợ hãi, nhưng ngoại trừ chuyện này ra, còn có một chút khoái cảm vặn vẹo, đó là cảm giác kích thích phản nghịch sát biên giới luân lý đạo đức.
Sau khi lùi về thấy cha vẫn thờ ơ, Minh San do dự một lát lại vươn đầu lưỡi ra nhẹ nhàng liếm môi hắn, liếm láp qua lại trên môi hắn, nhỏ giọng hừ nhẹ:
"Cha..."
Đầu quả tim của Thích Kỳ Niên run rẩy, không nhịn được há miệng ngậm cái lưỡi đinh hương của cô vào miệng, cẩn thận mút vào.
Minh San thử học động tác của hắn, dùng đầu lưỡi liếm láp trở lại.
Lần này trêu chọc dục hỏa của người đàn ông càng mãnh liệt hơn, hắn bá đạo hôn đáp lại, cuốn lưỡi đinh hương của cô vào trong miệng, cuồng nhiệt quấy loạn.
Khi bị hôn đến mơ mơ màng màng, tay của Minh San bị cha nắm lấy đặt lên cúc áo sơ mi của hắn.
Một lúc lâu sau Minh San mới kịp phản ứng, cha hẳn là muốn cô cởi cúc áo của hắn.
Minh San có việc cầu xin hắn, chỉ có thể làm theo ý hắn.
Vì thế cô vừa nhao nhão dinh dính hôn môi với cha, vừa sờ soạng cởi cúc áo của cha.
Một cúc, hai cúc, ba cúc...
Minh San thật sự ngượng ngùng tiếp tục cởi, muốn rút tay về nhưng không biết làm sao, vậy mà cái tay kia theo vạt áo mở rộng của hắn tiến vào, sờ lên cơ ngực bóng loáng rắn chắc của hắn.
"Ưm..."
Thích Kỳ Niên đột nhiên bị sờ ngực không nhịn được hít sâu một hơi, cơ thể cũng run rẩy theo.
Mặt Minh San đỏ bừng lan tới tận cổ, thẹn thùng muốn chết, vội vàng muốn rút tay mình về.
Nhưng mà cha cô lại nhanh hơn cô một bước, đè tay cô lại giọng nói khàn khàn:
"Tiếp tục..."
Tiếp tục?
Tiếp tục cái gì?
Tiếp tục sờ ngực hắn sao?
Minh San xấu hổ đến mức toàn thân như sắp bốc cháy.
Thấy cô mãi mà không có động tác, Thích Kỳ Niên lại thúc giục: "Nhanh lên."
Nghĩ một lát, hắn lại bổ sung một câu: "Nghĩ tới mẹ con." Minh San thực sự vừa thẹn vừa giận, trong lòng cáu giận hắn được một tấc lại muốn tiến một thước, tay sờ ngực hắn tăng thêm lực, dùng sức xoa bóp.
Nhưng mà cơ ngực của hắn cứng rắn, niết kiểu gì cũng không đau.
Thích Kỳ Niên vô cùng hưởng thụ sự tán tỉnh như vậy, triền miên ôm hôn với cô, mãi đến khi đầu ngón tay và móng tay của cô không cẩn thận cọ qua núm vú hắn, hắn như mất khống chế mà vén váy cô lên.
"Tiểu tổ tông, con cố ý đúng không? Mệnh đều sắp bị con trêu chọc không còn."
Sau khi nói xong hắn kéo quần lót của cô xuống, lại vội vàng cởi quần mình.
Khi bộ phận sinh dục của hai người thịt dán thịt mà chạm vào nhau, hai người đều sướng đến mức cùng hừ ra tiếng.
"Ưm..."
"A... Thật sướng."
Thích Kỳ Niên gấp gáp đến mức không đợi côn thịt cắm vào, đã dùng thân gậy không ngừng cắm vào rút ra cọ xát chân tâm cô.
Đợi cọ đến chân tâm của hai người đều đã ướt đẫm, hắn mới đỡ lấy côn thịt đâm vào trong dâm huyệt của con gái.
Bạn thấy sao?