Trong thư phòng rộng mở, tiếng cơ thể va chạm và tiếng phụ nữ rên rỉ dâm đãng liên miên không ngừng, đan chéo vào nhau tạo ra bầu không khí vô cùng dâm mị.
Hơi thở của Minh San dồn dập, cả người vô lực run
rẩy.
Cô bị côn thịt của cha thao tàn nhẫn, cảm thấy cả người đều bị thao hỏng, hoa huyệt vốn còn kẹp chặt côn thịt lúc này cũng bị thao đến lỏng hơn, căn bản vô lực kẹp nghiệt căn kia lần nữa.
"Ưm Ưm... Cha, con không được... Cha nhanh... Nhanh lên chút, a... A.."
Minh San còn chưa nói dứt lời, lại run rẩy xông lên cao trào. Cơ thể của cô hoàn toàn bị thao mở, nhạy cảm không chịu được, chỉ cần cha thao một thời gian ngắn cô đã có thể đạt tới cao trào.
Loại cảm giác không ngừng cao trào này khiến cô sợ hãi, giống như cơ thể thật sự bị thao hỏng.
Thích Kỳ Niên là người có dục vọng rất mạnh, vốn dễ dàng xúc động, lại gặp con gái hiếm khi chủ động, càng đẩy dục vọng của hắn lên đỉnh.
Chỉ một lát là không dừng được, làm một lần hai lần là không thỏa mãn được hắn.
Nhưng mà hắn cũng biết một vừa hai phải, một lần thao người ta sợ, lần sau sao cô còn dám chủ động trêu chọc hắn.
Suy nghĩ vì tính phúc sau này, Thích Kỳ Niên không thể quá phận.
Dưới lời xin tha liên tục của con gái, hắn quyết định tạm thời buông tha cho cô, để cô chậm rãi tiếp nhận trước.
Vì thế hai tay hắn nâng hai chân cô lên, mở nó ra hoàn toàn, cơ thể hoàn toàn dán lên, bắt đầu phát lực đưa đẩy hông, khiến côn thịt thô dài nhanh chóng đưa đẩy vào trong nhục huyệt lầy lội.
Tiếng "bạch bạch bạch" vang càng thêm vang dội, Minh San bị cắm đến cả người lay động trên mặt bàn.
"A a... A..."
Nộn huyệt bị thao tê rần, lại truyền đến khoái cảm ngập đầu lần nữa, khiến cô vong tình lớn tiếng rên rỉ.
Sau khi điên cuồng thao lộng một lát, người đàn ông hừ nhẹ một tiếng, cuối cùng bắn hết tinh dịch nóng bỏng đặc sệt vào trong cơ thể cô.
Minh San bị tinh dịch làm nóng đến run rẩy.
Hai cha con đang cao trào, cơ thể dán sát dây dưa bên nhau không thể nhúc nhích, hơi thở dồn dập đan xen mãi mà không thể bình tĩnh.
Minh San cảm thấy toàn thân mình đều tê dại, không có một chút sức lực nào.
Một lúc lâu sau cô bị đè tới khó chịu, mới nhẹ nhàng đẩy bả vai cha, ý bảo hắn đứng dậy, nhỏ giọng oán giận:
"Thật nặng"
Thích Kỳ Niên cười khẽ, ôm cô ngồi dậy, côn thịt mới bắn tinh xong còn ở trong hoa huyệt của cô không muốn rút ra. Minh San nâng mí mắt nhìn hắn: "Cha, cha mau đi ra." "Không vội, cứ cắm như vậy, lát nữa lại làm thêm lần nữa." Hắn nói.
Lại thao nữa cô thật sự sẽ bị thao chết mất.
"Không muốn, con muốn trở về trông mẹ."
"Lát nữa cha đi cùng con, thuận tiện nói chuyện đến Khánh Thành với mẹ con." Hắn nói những lời dụ hoặc cô.
Minh San vừa nghe quả nhiên không giãy giụa nữa, để mặc hắn ôm cô ngồi trở lại ghế, chẳng qua là gương mặt ứng đỏ, ngượng ngùng nói:
"Cha để con mặc quần áo vào trước, như vậy rất kỳ lạ..." Cha ngoại trừ khóa quần và áo được cởi cúc ra, quần áo vẫn mặc y nguyên.
Mà cô thì trần truồng, không có một vật che đậy, hai người đối lập rõ ràng như thế trông cô có vẻ vô cùng lẳng lơ, giống y như kỹ nữ thanh lâu.
Nhưng mà người đàn ông đâu chịu làm theo ý nguyện của cô, ôm cô nói: "Như vậy rất tốt, lát nữa đỡ phải cởi."
Cơ thể trần trụi thật sự quá thẹn thùng, nhưng cha không cho cô mặc quần áo, cô cũng không có biện pháp với hắn.
Minh San chỉ có thể đỏ mặt, co rụt trong lòng cha, muốn hắn che giấu giúp cô.
Dáng vẻ đáng yêu này của cô trêu chọc Thích Kỳ Niên, hắn lại cúi đầu hôn cô.
Hôn một lát, côn thịt vài trong dâm huyệt của cô dần cương cứng.
"Sao cha nhanh như vậy." Minh San giật mình.
Thích Kỳ Niên cười nói: "Nhanh không tốt à? Sau này có con hưởng thụ."
Minh San hờn dỗi trừng hắn, thật sự không muốn để ý tới tên đại sắc ma này.
Thích Kỳ Niên cũng không nóng vội thao cô, một tay ôm eo cô, một tay xoa ngực cô, nhẹ giọng dỗ cô:
"Chúng ta cùng nhau đọc sách, thế nào?"
Minh San bĩu môi, cảm thấy không thể, hai người bị dục vọng làm cho không còn lý trí, cơ thể vô cùng nhiệt tình đâu thể đọc được sách?
Thích Kỳ Niên nói là làm, bế cô lên trên kệ sách, chỉ vào một quyển sách bìa trắng rất dày nói:
"Đọc quyển này."
Minh San không có biện pháp, nghe lời vươn tay cầm lấy quyển sách kia.
Lần này người đàn ông ôm cô, đi thẳng tới trường kỷ phía sau bình phong.
Hai người ngồi chồng lên nhau.
Minh San bị hắn lăn lộn đến hừ nhẹ một tiếng, tìm tư thế thoải mái trên người cha mới mở sách ra xem.
Vừa mở ra cô lập tức bị dọa sợ, đây là quyển sách có hình minh họa sắc tình, trong sách đều là viết việc nam nữ hoan ái, kèm theo đó là đủ kiểu làm tình.
Gương mặt Minh San lập tức trướng đến đỏ bừng, "bốp" một tiếng khép sách vào, quay đầu nhìn về phía người đàn ông: "Cha... Cha cha... Sao có thể đọc loại sách này?"
Thích Kỳ Niên ôm cô, đôi tay không thành thật sờ đến tiểu huyệt của cô, nhẹ nhàng xoa ấn âm đế ướt đẫm của cô, cười nói:
"Vì sao không thể đọc, không phải là bây giờ chúng ta đang làm loại chuyện này ư?"
Minh San được xoa đến sảng khoái: "Ưm..."
"Ngoan, mở sách ra, chúng ta cùng nhau đọc." Hắn nhẹ giọng dỗ cô, cúi đầu liếm láp cổ cô, một tay không ngừng xoa nắn môi âm hộ trơn mềm.
Minh San bị xoa đến động tình, cơ thể mềm nhũn, hơi thở dồn dập, ngực phập phồng, đôi tay của cô run rẩy chậm rãi mở sách ra.
Bạn thấy sao?