Núi rung đất lở cũng không đủ hình dung tâm trạng của hai người lúc này.
Gương mặt nhỏ của Minh San trắng bệch, dựa vào trên bàn không nhúc nhích, tuy người còn có hơi thở nhưng giống như đã chết đi.
Cô trăm triệu lần không nghĩ tới, người đàn ông cưỡng ép cô, cướp đi tấm thân xử nữ của cô, vậy mà là cha ruột của mình.
Chuyện trái với luân thường đạo lý, thiên lôi đánh xuống như vậy, vậy mà âm kém dương sai xảy ra trên người cô. Nghĩ như thế, cô càng cảm thấy tuyệt vọng, thật sự không còn dũng khí sống tiếp.
Thích Kỳ Niên lập tức tát mạnh mình hai cái, tiếng "bốp bốp" phá lệ vang dội. Nội tâm của hắn ngũ vị tạp trần, trong đó tự trách và áy náy chiếm đa số.
Nếu hắn không thô lỗ vội vàng, thấy rõ người tới trước mắt, sẽ không gây ra họa lớn như thế, vậy mà hắn...
Vậy mà hắn cưỡng ép con gái mình, đạp hư tấm thân trong sạch của cô, còn liên tục đạp hư hai lần.
Chuyện này khiến lòng hắn chấn động, phát hiện côn thịt mới bắn tinh xong còn đang ở trong cơ thể của con gái, bị huyệt đạo ấm áp nhỏ khít của cô bao bọc lấy.
Theo nhịp thở của cô, nhục huyệt lúc buông lỏng lúc lại mút chặt, làm côn thịt của hắn nhanh chóng cứng rắn lại.
Hắn nuốt một ngụm nước bọt thật mạnh, ở trong bóng tối yên tĩnh, tiếng nuốt nghe vô cùng rõ ràng.
Lúc trước khi thao huyệt, Thích Kỳ Niên có thể không kiêng nể gì, đấu đá lung tung mà thao lộng, đó là vì hắn cho rằng đối phương là người làm bỏ thuốc hắn, muốn bò lên giường hắn.
Nhưng hiện giờ biết người dưới thân là con gái cả nũng nịu của hắn, hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ, ngay cả việc muốn rút côn thịt ra đều có vẻ cẩn thận.
"Minh... Minh San, cha rút ra trước."
Thích đại soái thường ngày uy phong lẫm liệt, lúc này cũng nhát gan, ngay cả nói chuyện đều trở nên lắp bắp.
Hắn không dám lập tức rút ra, hai tay chống lên bàn, cơ thể hơi ngả về sau, khiến côn thịt chôn trong nhục huyệt dần rút ra ngoài.
Nhưng hoa huyệt vừa mới trải qua một lần cao trào, nhạy cảm hơn bình thường, hắn hơi cử động, từng tầng thịt mềm kia lập tức biến thành vô số cái miệng nhỏ, mút chặt lấy côn thịt của hắn, khiến hắn khó mà cử động.
Tuy đã bắn tinh hai lần nhưng dược tính trong cơ thể của Thích Kỳ Niên vẫn còn sót lại, bị nhục huyệt hút như thế côn thịt thô dài nhanh chóng cương cứng, gân xanh nhô đầy trên thân gậy, vận sức chờ phát động.
Hắn nghiến chặt răng, kìm nén việc muốn đưa đẩy hông theo bản năng, cứng rắn dùng sức rút côn thịt ra.
Khi thoát khỏi cửa huyệt, côn thịt cứng rắn búng một lát, vểnh cao ở không trung.
"Ưm..." Minh San nhỏ giọng hừ hừ, khi cha rút ra ngoài, vậy mà cô cảm thấy cơ thể hơi trống rỗng.
Hơi thở của Thích Kỳ Niên thô nặng, hắn luống cuống tay chân nhét côn thịt còn vểnh cao vào trong quần, nghĩ một lát, mò đường đi tới giường nhỏ phía sau bình phong, lấy chăn mỏng.
Hắn dùng chăn mỏng bao vây lấy cả người Minh San, bao lấy luôn cả đầu cô.
Ngay sau đó vươn tay bế cô lên, đè thấp giọng nói: "Đừng lộn xộn, cha ôm con trở về."
Minh San không cử động, cũng không hé răng, cơ thể nhỏ xinh co rúc trong chăn mỏng, im lặng chảy nước mắt.
Thích Kỳ Niên bế con gái được quấn trong chăn mỏng lên, bước nhanh rời khỏi thư phòng, chọn con đường yên tĩnh nhất xuyên qua vườn hoa, vội vàng đi tới phía sau.
May mà Minh San và mẹ ở Thanh Viên tương đối yên tĩnh, không có nhiều người làm lắm. Trời tối Thanh Viên càng thêm tĩnh lặng, chỉ có mấy ngọn đèn mơ hồ sáng lên.
Thích Kỳ Niên sải bước xuyên qua đình viện nhỏ, đi tới sương phòng của Minh San thì gặp Tiểu Thanh đang đợi ở cửa, khiến cô ấy khiếp sợ, lắp bắp nói:
"Đại... Đại soái."
"Câm miệng." Người đàn ông khẽ quát một tiếng, lướt qua cô ấy mà đi vào trong phòng, vừa đi vừa dặn dò: "Chuẩn bị nước cho tiểu thư, hầu hạ con bé tắm gội."
Tiểu Thanh vừa thấy cảnh này thì không dám hỏi nhiều, đáp một tiếng rồi vội vàng đi ra ngoài múc nước.
Thích Kỳ Niên ôm con gái đi tới phía sau bình phong, tay chân nhẹ nhàng đặt cô lên giường, do dự một lát, hắn vươn tay run rẩy kéo chăn mỏng trên mặt cô ra.
Khi thấy gương mặt nhỏ của cô trắng bệch như tờ giấy, khóe mắt còn treo hai hàng nước mắt. Dáng vẻ trông vô cùng đáng thương. Hắn thở dài, nhẹ giọng nói:
"Minh San, là cha có lỗi với con, tối nay con nghỉ ngơi đi, chuyện khác ngày mai chúng ta lại nói."
Sau khi nói xong, hắn lẳng lặng nhìn phản ứng của con gái. Nhưng Minh San vẫn luôn nhắm mắt, không nhúc nhích, cũng không đáp lại hắn câu nào. Hắn lại
thở dài, nói:
"Con đừng suy nghĩ linh tinh, càng đừng nghĩ quẩn trong lòng, con phải nghĩ cho mẹ con, không có con, chỉ sợ bà ấy không sống nổi."
Lại đợi một lát thấy cô vẫn không có phản ứng, Thích Kỳ Niên bất đắc dĩ mà lau mặt, xoay người đi ra ngoài.
Đợi tiếng bước chân của hắn biến mất, một hàng lệ nóng lại chảy ra từ khóe mắt Minh San lần nữa.
Cho nên ngay cả tư cách tự tử cô đều không có sao?.
Bạn thấy sao?