Rõ ràng là hai người đang làm chuyện dâm đãng, còn vừa làm vừa đọc sách cấm, hoang dâm vô độ như vậy khiến Minh San xấu hổ đến mức đỉnh đầu sắp bốc khói.
Cô đẩy tay của cha ra, bảo hắn đừng sờ loạn.
"Muốn đọc sách thì đọc hẳn hoi." Cô nói.
Cái tay của Thích Kỳ Niên sờ tiểu huyệt, sờ đến ướt đẫm bị cô đẩy ra xong, lại mặt dày vô liêm sỉ sờ lên ngực cô, bôi ngực cô nhão nhão dinh dính, khắp nơi đều là dâm thủy.
"Cha đã đọc sách này rồi, vô cùng thuần thục các chiêu thức ở bên trong, con cũng đọc xem, học mấy yêu tinh nữ ở bên trong, xem bọn họ phát dâm câu dẫn đàn ông kiểu gì, học xong thì dùng trên người cha."
Minh San nghe xong lời hắn nói, thật sự là vừa thẹn vừa bực: "Con không học."
Nghĩ một lát cô lại bổ sung một câu: "Con không phải yêu tinh."
"Sao con không phải, con rõ ràng là yêu tinh dâm đãng mê chết người không đền mạng.''
Tay hắn to, khi xoa vú thì xoa nhũ thịt mềm mại của cô đến biến dạng, vừa xoa hắn còn vừa vươn đầu lại gần hôn gương mặt cô.
Minh San vô tình né tránh miệng hắn, nghiêng đầu nói: "Đừng quậy, muốn đọc sách thì đọc đi."
"Con đọc cho cha nghe." Hắn đưa ra yêu cầu.
Rõ ràng loại sách cấm này chỉ có thể nhìn không thể đọc, vậy mà hắn còn muốn cô đọc, không đọc hắn còn không thuận theo không buông tha.
Tay Minh San run rẩy, tiện tay mở một tờ ra bắt đầu nhỏ giọng đọc.
"Không ngờ tới hái hoa tặc lại là hòa thượng Hoa, cao lớn tuấn tú, côn thịt dưới háng vừa thô vừa dài, để ở chân tâm của tiểu ni cô, nhẹ nhàng cọ xát..."
"Bốp..." Minh San khép sách vào, sao chỉ lật tùy tiện lại lật tới đoạn hòa thượng trộm ăn mặn, a di đà Phật, tội lỗi tội lỗi! Hành động này của cô trêu chọc Thích Kỳ Niên cười khẽ, nói nhỏ bên tai cô:
"Lại lật xem, nhìn xem có viết cha con hay không."
Gương mặt Minh San càng ửng đỏ, nâng mắt trừng hắn nói: "Cha cho rằng người khác đều giống như cha à."
"Cha làm sao?" Trong mắt hắn ngậm cười, hỏi lại cô.
"Cha..."
Những lời Minh San định nói tới bên miệng bỗng nhiên dừng lại, trái tim đập nhanh hơn, hơi thở cũng trở nên hỗn loạn, đây là lần đầu tiên cô nhìn mặt cha ở khoảng cách gần như thế. Người đàn ông vẫn trẻ tuổi như trước, ngũ quan nhìn vô cùng tinh xảo, tổ hợp có vẻ quá sắc bén, cảm thấy tràn ngập áp bách.
Nhưng lúc này trong mắt hắn có ý cười, cả người có vẻ nhu hòa hơn nhiều.
Minh San nhìn có chút ngây ngốc, lúc trước vì sợ hãi thực ra cô ít khi nhìn mặt cha, mỗi lần nói chuyện với hắn đều cúi đầu, lúc này nhìn kỹ hắn như vậy, vậy mà nhìn đến trong lòng rung động.
Hóa ra cha thật sự rất tuấn tú.
Trong trái tim giống như có con thỏ con, thình thịch nhảy loạn, nhảy đến hơi thở của cô đều loạn nhịp.
Thích Kỳ Niên vốn còn đang cười, thấy cô nhìn hắn đến thất thần cũng dần thu lại ý cười trở nên đứng đắn, chỉ lẳng lặng nhìn cô, trong đôi mắt thâm thúy cất giấu chút ánh sáng.
Lúc này đầu óc Minh San trống rỗng, không nghĩ được gì, chỉ biết mình nhìn người đàn ông này nhìn đến mê mẩn.
Giống như có lực hấp dẫn vô hình lôi kéo cô, chậm rãi kéo tới gần hắn.
Đợi khi Minh San lấy lại tinh thần, cô đã chủ động dán sát lấy môi cha.
Sau khi biết được mình làm gì xong gương mặt cô đỏ bừng lên, giống y như quả hồng chín mềm, Minh San hoảng loạn muốn lùi lại, nhưng gáy bị cha đè xuống không cho cô trốn. Cha hôn đáp lại cô, nói mơ hồ:
"Còn nói con không phải yêu tinh, cha thấy con chính là nhện tinh trong động Bàn Tơ, sẽ phun tơ!"
Sau khi nói xong, hắn quấn lấy đầu lưỡi của cô, dùng sức mút vào.
Giây tiếp theo Minh San cảm thấy trời đất quay cuồng, rất nhanh cô bị cha áp đảo trên trường kỷ.
Sách trong tay Minh San "cộp" một tiếng rơi xuống đất, trang sách tự động mở ra, là đôi nam nữ yêu đương vụng trộm trên trường kỷ, nhưng lúc này không ai rảnh đi đọc sách.
Thích Kỳ Niên vội vàng nâng đùi Minh San lên, mở nó ra mức lớn nhất, cơ thể cao lớn của mình quỳ giữa hai chân cô, trầm eo đẩy côn thịt sớm đã cương cứng vào càng sâu hơn chút.
Sau khi cảm nhận được cắm tới tao tâm của cô, mới đong đưa eo nhanh chóng cắm vào rút ra.
Dâm huyệt vừa ướt vừa nóng, kẹp chặt lấy hắn, giống như muốn ép khô toàn bộ tinh dịch của hắn.
"Ưm ưm..." Minh San còn chưa kịp phát ra tiếng rên rỉ, đã bị cha dùng miệng lấp kín.
Hai người ôm lấy nhau, cơ thể giao nhau, môi lưỡi triền miên hôn đến khó chia lìa.
Vẫn luôn hôn đến khi Minh San sắp hít thở không thông, Thích Kỳ Niên mới buông cô ra.
Nhìn dáng vẻ như bị hôn hỏng của cô, hắn cười mắng một câu: "Đúng là tiểu dâm đãng."
Ngay sau đó hắn nâng eo cô, lại cắm vào rút ra một trận. Minh San nằm trên giường bị cắm đến không ngừng đong đưa, há miệng nhỏ bị hôn đến sưng lên, khó nhịn mà rên rỉ, "A a... A... Thật sâu..."
Cảm xúc của Thích Kỳ Niên phấn khởi, thao lộng hung mãnh một thời gian xong lại cúi người hôn cô, từ trán hôn đến cằm cô, cuối cùng mới ngậm lấy môi cô hôn thật sâu.
Minh San bị thao đến cả người mềm nhũn, nâng hai cánh tay lên ôm lấy cổ hắn, vừa đong đưa vừa há miệng vươn đầu lưỡi, si mê đáp lại nụ hôn của hắn.
Trong lúc môi lưỡi quấy loạn phát ra tiếng 'chậc chậc' ái muội, khiến người ta nghe được đều không nhịn được mặt đỏ tim đập nhanh...
Bạn thấy sao?