Minh San bị cha ấn ở trên trường kỷ muốn hai lần, mới miễn cưỡng buông tha cho cô.
Khi cao trào lần cuối cô mềm nhũn ngã lên trên giường mãi mà chưa ổn định lại, là cha lau khô cơ thể cho cô, lại mặc quần áo giúp cô.
Khi cùng cha về Thanh Viên, bước chân của Minh San đều phiêu phiêu.
Cha muốn vươn tay đỡ lấy cô nhưng bị Minh San tránh đi, trong sân khắp nơi đều là người, quá thân mật tóm lại là không tốt.
Cho dù hai người ngầm dâm loạn thế nào, trước mặt người ngoài Minh San vẫn muốn giữ chút thể diện này.
Thích Kỳ Niên hiểu rõ chút tâm tư này của cô, nên để mặc cô. Hai người trước sau đi vào Thanh Viên, khi Tiểu Thanh đi ra nghênh đón nhìn thấy đại soái thì tươi cười trên mặt cứng đờ, trì độn gọi một tiếng đại soái.
Thích Kỳ Niên không để ý tới cô ấy, đi thẳng vào phòng của Lâm Thị.
Lâm Thị đang ngồi dựa vào đầu giường ho khan, thấy Thích Kỳ Niên tiến vào vội vàng che miệng nhịn ho xuống, thật sự là khó chịu.
"Đại... Đại soái, khụ khụ, sao ngài lại tới đây?"
"Minh San nói muốn dẫn chị đến bệnh viện của người nước ngoài ở Khánh Thành khám bệnh." Hắn kéo ghế ra, ngồi xuống cách giường không xa.
"Đúng vậy, đứa nhỏ này... Khụ khụ... Chủ ý lớn, tôi... Khụ khụ... Bảo con bé đi hỏi ý kiến của ngài một chút, khụ khụ khụ...
Minh San vừa vặn bưng hai chén trà tiến vào, thấy thế đặt chén trà lên bàn, vội đi qua vuốt lưng giúp mẹ.
Thích Kỳ Niên nhìn hai mẹ con trước mặt, nói: "Ho nghiêm trọng như thế, nên qua đó khám xem."
Lâm Thị nói: "Tôi nghe đại soái, khụ khụ... Chẳng qua từ nhỏ Minh San đã không tách ra với tôi, tôi đi khám bệnh không thể không dẫn con bé theo..."
Cô ấy vốn định nhờ đại soái chăm sóc Minh San, nhưng còn chưa nói xong đã bị Minh San cắt ngang.
"Mẹ yên tâm đi, con sẽ đi cùng với mẹ."
"Đường xá không gần, một đứa con gái như con... Khụ khụ... Khụ khụ khụ."
"Mẹ đừng có gấp." Minh San lại vuốt lưng cho cô ấy.
Lâm Thị thở hổn hển một lát, mới tiếp tục nói: "Đến bên đó cũng không tiện sắp xếp."
Thích Kỳ Niên ngồi ở một bên mãi mà không nói chuyện, nghe đến đó mới nói: "Minh San nghĩ cũng phải, bên đó có nhà của chúng ta, có thể vào ở bất cứ lúc nào."
Minh San nghe thấy thế đôi mắt sáng lên, quay đầu nhìn về phía Thích Kỳ Niên: "Thật vậy ạ?"
"Ừm, cha lừa con làm gì? Là nhà lầu."
Sau khi xác định qua đó có chỗ đặt chân, lúc này mới vui sướng thở phào nhẹ nhõm.
Thích Kỳ Niên lại nói:
"Chuyện này không nên chậm trễ, tối nay hai người dọn dẹp một chút, sáng sớm ngày mai tôi sắp xếp người đưa hai người qua đó."
Lúc này trên mặt Minh San mới xuất hiện nụ cười:
"Cảm ơn cha."
Nhìn dáng vẻ này của cô, trong đầu Thích Kỳ Niên nghĩ tới dáng vẻ trần trụi của cô lúc nãy, dáng vẻ rúc trong lòng hắn hôn hắn.
Khi đó cô dâm bao nhiêu, lúc này nhìn đứng đắn bấy nhiêu. Tiểu yêu tinh! Hắn cười mắng thầm một câu trong lòng.
Thích Kỳ Niên không ngồi lâu muốn đứng dậy rời đi, Lâm Thị vội bảo Minh San tiễn cha.
Minh San có chút không được tự nhiên đi theo sau hắn ra ngoài.
"Không cần tiễn." Người đàn ông quay đầu nói với Minh San: "Tối nay cha còn tới."
Gương mặt Minh San lập tức đỏ bừng, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Cha... Ở thư phòng đã làm rồi mà?"
Hắn cũng hạ giọng: "Hai lần sao đủ? Tối nay đừng ngủ quá sớm, đợi cha."
Minh San vừa thẹn vừa bực, nghĩ cách từ chối:
"Không được, ngày mai con còn phải dậy sớm."
Thích Kỳ Niên không để ý tới cô, dù sao hắn chính là muốn tới.
Sau khi nói xong mấy lời không đứng đắn, hắn nói hai câu đứng đắn:
"Hai ngày này cha có việc không có biện pháp đi cùng hai người, bảo phó quan Trương đi giúp các con làm việc vặt, chuyện tiền bạc con không cần nhọc lòng, cha sẽ sắp xếp." "Vâng, cảm ơn cha."
"Nếu thật sự muốn cảm ơn, thì tối nay cho cha làm nhiều mấy lần..."
Hắn còn chưa nói xong, Minh San đã tức giận xoay người rời đi.
Thích Kỳ Niên ngẩn người, ngay sau đó cười to.
Lúc này hắn mới phát hiện, hóa ra trêu đùa con gái là chuyện vô cùng vui vẻ.
Tối nay đại soái vẫn trèo cửa sổ vào phòng nữ chính, lại ấn con gái không tình nguyện dưới người, thao đến khi cô không còn sức lực tức giận.
Sáng sớm hôm sau Minh San ngáp dài, tinh thần mệt mỏi đi theo mẹ lên xe ô tô, Tiểu Thanh cũng đi cùng để hầu hạ.
Lâm Thị nhìn dáng vẻ này của cô, còn tưởng con gái lo lắng cho bệnh tình của mình đến không ngủ nổi. Minh San chỉ có thể đáp mơ hồ ứng phó.
Tuy bọn họ ngồi ô tô đến Khánh Thành, nhưng mới mưa xong đường đi cũng gồ ghề lồi lõm, xe đi trên đường như vậy tốc độ rất chậm, mãi đến giữa trưa mới tới Khánh Thành.
Phó quan Trương đưa đám Minh San đến nhà lầu mà Thích Kỳ Niên nói trước đó, bảo bọn họ nghỉ ngơi một lát, ăn chút gì đó, buổi chiều lại sắp xếp đưa bọn họ tới bệnh viện.
Hà lầu mà Thích Kỳ Niên nói không nhỏ, có vườn hoa rất rộng, có bể phun nước, còn có bể bơi, bên cạnh lầu chính còn có hai nhà nhỏ, thoạt nhìn vô cùng xa hoa.
"Đây là mời người từ nước ngoài về xây, quy mô không khác nhà lầu của những nhân vật lớn ở Thượng Hải ở lắm, có lẽ còn xa hoa hơn một chút."
Phó quan Trương giới thiệu nhà ở cho Minh San.
Minh San cảm thấy rất mới lạ, tham quan lầu trên lầu dưới một lần, còn đến vườn hoa.
Tham quan đến cuối cùng, cô đưa ra kết luận đại soái cha cô đúng là vô cùng có tiền.
Bạn thấy sao?