Chương 63: Chương 62: Càng thoải mái hơn

Thấy cô không giả vờ ngủ nữa, ý cười trong mắt Thích Kỳ Niên càng sâu, ngồi dậy tiếp tục cởi áo khoác quân trang, cởi xong không cất hẳn hoi mà tiện tay ném lên ghế.

Minh San nhìn dáng vẻ này của hắn, bàn tay không nhịn được nắm chặt chăn, vì che giấu hoảng hốt, cô chủ động mở miệng hỏi:

"Sao cha lại tới đây vào lúc này?"

Thích Kỳ Niên tiếp tục cởi cúc áo sơ mi, nói:

"Chạng vạng xong việc là tới đây, đường không dễ đi, suýt nữa khiến cha nôn ra."

"Vậy... Vậy cha tới làm gì?" Cô do dự hỏi.

Thích Kỳ Niên dừng động tác lại, cúi người xuống lần nữa, hai tay chống lên mép giường từ trên cao nhìn xuống cô, nói:

"Đặc biệt tới thao con."

Gương mặt Minh San lập tức đỏ bừng lên.

Người đàn ông còn làm như có thật mà tiếp tục nói:

"Tiểu tổ tông, mấy ngày không nhìn thấy con cha ăn không ngon ngủ không yên, con bồi thường cha thế nào đây?"

Minh San liếc hắn một cái, ngay sau đó quay mặt đi, nói: "Không liên quan tới con."

Hắn cười một tiếng, đột nhiên quỳ hai chân trên giường, xoa vật nhô lên phía dưới của hắn một lát, sau đó kéo tay cô ấn lên chỗ nhô cao, nói:

"Côn thịt của cha nhớ con nhớ đến sắp nổ mạnh, có liên quan tới con đúng không."

Minh San xấu hổ đến mức toàn thân đều đỏ bừng lên, cô dùng sức rút tay về, nhanh chóng trốn cả người vào trong chăn, nói:

"Không liên quan tới con."

Thích Kỳ Niên một đường phong trần mệt mỏi đi tới bên này trêu đùa con gái, thần kỳ là tất cả mệt mỏi trên người đều biến mất sạch, cô giống y như linh đan diệu dược.

Chỉ cần nhìn một lát sờ một lát, hắn có thể thần thanh khí sảng, có tinh thần gấp trăm lần.

Đương nhiên đợi lát nữa thao một lát, như vậy càng vui sướng giống thần tiên.

Đang lúc hắn muốn vươn tay vén chăn của cô, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, ngay sau đó truyền tới giọng của Tiểu Thanh:

"Đại... Đại soái, nước tắm đã chuẩn bị xong."

Lúc này Thích Kỳ Niên mới tạm thời buông tha cô, đứng dậy đi tới cửa.

Minh San ở trong chăn đợi một lát, xác định cha rời đi xong mới chậm rãi vén chăn lên, dùng tay vỗ gương mặt đang nóng lên của mình.

Cô cũng không rõ mình đang ngượng ngùng cái gì, rõ ràng đã ngủ với nhau nhiều lần như vậy, cũng quyết định không kháng cự nữa.

Cơ thể dù đã tiếp nhận hắn, nhưng tâm lý vẫn có chút bài xích.

Thích Kỳ Niên tắm thật sự rất nhanh, chỉ một lát đã trở lại, mặc đồ ngủ tơ lụa màu đen, khiến hắn trông càng thêm vai rộng chân dài.

Lúc này Minh San hoàn toàn không buồn ngủ, nằm trên giường phát ngốc, thấy hắn trở về thì bắt đầu khẩn trương.

So với sự khẩn trương của cô, người đàn ông thì có vẻ rất tùy ý, có loại thản nhiên của người đàn ông thành thục, trong tay

hắn cầm khăn khô, xoa mái tóc ẩm ướt một cách lung tung, ngồi bên cạnh bàn thấy cô còn trợn tròn mắt, lập tức nói: "Dậy lau khô tóc cho cha?"

Minh San nghĩ chút việc nhỏ này còn sai bảo cô, nhưng vẫn nghe lời đứng dậy xuống giường, đi tới bên cạnh hắn nhận lấy khăn lông trong tay hắn.

Kết quả đột nhiên bị hắn ôm eo, dùng lực một cái làm cô ngã ngồi lên đùi hắn.

Minh San hoảng hốt thét lên một tiếng, giãy giụa muốn đứng dậy nhưng vòng eo bị hắn siết chặt:

"Đừng nhúc nhích." Hắn nói.

Minh San khó thở, hỏi lại: "Không phải nói muốn lau tóc sao?"

Người đàn ông ôm sát eo cô, vùi mặt vào giữa cổ cô, hít một hơi thật sâu, ngửi mùi thơm trên người cô nói mơ hồ:

"Cứ lau như vậy."

Minh San không có biện pháp, chỉ có thể từ ngồi nghiêng đổi thành khóa ngồi, sau đó đôi tay giơ lên cao lau tóc cho hắn, vừa nghĩ đây là lần đầu tiên thấy tóc của cha lộn xộn như vậy. Thường ngày vì có vẻ trầm ổn khí phách, hắn đều vuốt tóc hết lên, nhưng mà gương mặt vốn đẹp trai, cho dù để kiểu gì vẫn có vẻ đẹp trai.

Minh San cố gắng xem nhẹ cơ thể hai người dán sát, cùng với côn thịt của hắn cọ chân tâm cô, cố gắng dịu dàng lau tóc cho hắn.

Thích Kỳ Niên rất không thành thật, đôi tay lúc trước chỉ ôm eo cô, một lát sau vén vạt áo của áo ngủ cô lên, trực tiếp tiến vào sờ ngực cô.

Minh San hừ nhẹ một tiếng, trừng hắn một cái, nhỏ giọng nói:

"Cha đừng lộn xộn."

Thích Kỳ Niên cười: "Con lau của con, cha sờ của cha, chúng ta không can thiệp lẫn nhau."

Hắn sờ rõ ràng là cô, chuyện này có thể không can thiệp lẫn nhau sao?

Người đàn ông vừa xoa nắn ngực cô, vừa hôn cổ cô, hôn lung tung, còn vươn đầu lưỡi liếm láp, lại dần liếm lên trên cằm cô, sau đó ngậm lấy cằm nhỏ của cô, nhẹ nhàng mút vào.

Minh San bị hắn làm cho eo mềm chân mềm, trong tay còn cầm khăn lông, hừ nhẹ nói:

"Rốt cuộc là cha... Có muốn con lau tóc không?"

Hơi thở của Thích Kỳ Niên nhanh chóng dồn dập hơn, hắn dùng sức xoa ngực cô, lại hôn miệng nhỏ của cô, giọng nói khàn khàn.

"Không cần lau phía trên nữa, lau phía dưới đi."

Sau khi nói xong hắn đong đưa eo, khiến côn thịt cương cứng cọ xát chân tâm cô từng cái.

Gương mặt Minh San ửng đỏ, đôi mắt mê ly, trong tay còn nắm khăn lông, cánh tay lại vòng quanh cổ hắn, theo hắn đưa đẩy nhẹ nhàng đong đưa eo nhỏ, đong đưa biên độ nhỏ hùa theo cọ xát của hắn.

Tuy cách hai tầng vải dệt hơi mỏng, nhưng khi côn thịt cọ xát vẫn sinh ra khoái cảm như điện giật.

"Ưm... Thật ngứa..." Minh San hừ nhẹ.

Người đàn ông khàn giọng hỏi: "Chỗ nào ngứa?"

"Phía... Phía dưới, a..."

"Phía dưới là chỗ nào? Cục cưng, con nói cụ thể một chút."

"Là... Là... Tiểu huyệt ngứa..." Khi Minh San nói hai chữ kia, xấu hổ đến mức suýt nữa cắn đứt đầu lưỡi của mình.

Thích Kỳ Niên lại nghe đến vô cùng hưng phấn, nhanh chóng kéo quần cô xuống, lại vén quần ngủ của mình khiến bộ phận sinh dục của hai người không có ngăn cản dán sát bên nhau, sau đó dùng sức cọ xát.

"Tiểu dâm đãng... Như vậy thì sao? Còn ngứa không? Hửm..." Minh San sướng đến mức cả người run lên: "A a... A... Thật thoải mái..."

"Có thứ càng thoải mái hơn, muốn hay không?" Hắn lại bắt đầu hướng dẫn từng bước.

Khăn lông trên tay Minh San rơi xuống, ôm chặt lấy hắn, vô thức nói theo hắn:

"Ừm... Muốn... Muốn được thoải mái hơn a a a..."

Cô còn chưa nói xong, Thích Kỳ Niên đã đỡ côn thịt sắp nổ mạnh mà thao vào dâm huyệt.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...