Mỗi lần cách mấy ngày không làm, Thích Kỳ Niên đều có vẻ phá lệ vội vàng, luôn muốn sướng một lần trước, mới có tâm tư chậm rãi chơi.
Lần này cũng giống vậy, không có quá nhiều dạo đầu, đợi cọ hoa huyệt của cô ướt đẫm, thì trực tiếp cắm côn thịt thao vào. Cũng may nước của Minh San đủ nhiều, cho dù hoa huyệt rất khít vẫn có đủ nước sốt làm chất bôi trơn, sẽ không quá khó chiu.
Minh San chỉ bị căng đến hừ nhẹ một tiếng, mềm mại dựa vào vai hắn, cũng không kêu đau.
Thích Kỳ Niên rất đắc ý nghĩ, xem ra tiểu yêu tinh này thật sự bị hắn thao mở, mấy ngày không ăn côn thịt có lẽ cô cũng trống rỗng không chịu nổi.
Lại cắm vào nhục động nhỏ mất hồn lần nữa, Thích Kỳ Niên vẫn sướng đến da đầu tê dại.
Hắn thích ứng mấy giây, sau đó đỡ eo cô bắt đầu đưa đẩy. Bản thân hắn vốn đầy sức mạnh, vừa dùng chút lực suýt chút nữa cắm bay cơ thể nhỏ xinh của Minh San.
Minh San sợ tới mức kinh hãi kêu lên, vội vàng vươn tay ôm hắn chặt hơn.
"Quá nhẹ, nên ăn nhiều một chút, nếu không thật sự bị cắm bay." Thích Kỳ Niên sảng khoái, còn có tâm trạng trêu đùa cô. Minh San nắm chặt tay đấm vai hắn: "Lại ăn nhiều con sẽ thành quả bóng thịt."
Khung xương cô nhỏ, thịt còn có chút nhiều, thực ra là dáng người mượt mà, lại ăn nhiều một chút sẽ béo.
Thích Kỳ Niên cười nói: "Cho dù là quả bóng thịt, cũng là quả bóng thịt dâm đãng."
Minh San không muốn để ý tới hắn.
Nhưng không để ý tới cũng không được, người đàn ông dùng côn thịt thao hoa huyệt cô, thao đến cả người cô mềm nhũn, còn muốn nắm lấy cằm cô hôn môi với cô.
Đầu lưỡi của hắn bá đạo chui vào trong khoang miệng cô, tùy ý cướp đoạt liếm láp, hôn đến Minh San không ngừng thở dốc.
"Ưm..." Minh San bị hôn đến mềm nhũn, nhỏ giọng hừ hừ. "Cục cưng, kêu to một chút, sẽ không bị người khác nghe được." Hắn liếm khóe môi cô, khàn giọng nhắc nhở cô.
Hiện giờ cả căn nhà chỉ có hai cha con bọn họ cộng thêm Tiểu Thanh, Tiểu Thanh là người biết ý, đã sớm tránh né trong phòng, cho nên hiện giờ cho dù Minh San gào khàn cổ cũng không có người nghe thấy.
Minh San còn lâu mới nghe hắn, cắn môi ngay cả hừ đều không hừ.
Thích Kỳ Niên cũng không nóng nảy, hắn có nhiều biện pháp khiến cô kêu.
Ấn con gái trên hông cắm vào rút ra một lát, Thích Kỳ Niên có vẻ không gấp gáp, bắt đầu vươn tay cởi quần áo của con gái.
Lúc này Minh San rất phối hợp, bởi vì cô không mang nhiều đồ ngủ, sợ cha không cẩn thận lại xé mất nó.
Chỉ một lát sau quần áo trên người hai người đều bị Thích Kỳ Niên cởi ra, trần trụi ôm lấy nhau.
Hắn còn cố ý bảo Minh San nhìn chỗ hai người giao hợp, huyệt bạch hổ kiều nộn bị côn thịt thô dài của hắn cắm đến biến dạng, âm mao nồng đậm của hắn cọ bụng nhỏ của Minh San đỏ lên.
Minh San thực sự xấu hổ muốn chết, lập tức dựa vào vai hắn, hai chân quấn chặt eo hắn, không muốn nhìn chỗ mắc cỡ chết người đó.
Thích Kỳ Niên cười khẽ, ôm chặt lấy cô, bỗng chốc ôm cô đứng dậy: "Ôm chắc." Hắn nhắc nhở.
"A..." Minh San bị côn thịt của cha cắm đến gương mặt ửng đỏ, tay chân càng ôm chặt cổ hắn và eo hắn.
Cô cho rằng cha muốn ôm cô trở về giường, nhưng rất nhanh cô phát hiện không đúng, vậy mà hắn bế cô lên, xoay người đi tới cửa phòng.
Minh San sốt ruột hỏi: "Cha, cha muốn đi đâu?"
Thích Kỳ Niên nói: "Dẫn con đi dạo quanh nhà."
Hiểu rõ ý trong lời nói của hắn xong, Minh San trực tiếp bị dọa ngốc, đây là muốn ôm cô ra ngoài phòng ư?
Nhưng bọn họ còn đang trần trụi mà!
Minh San lập tức dùng sức giãy giụa: "Con không muốn, con không muốn đi ra ngoài... Cha, cha mau buông con xuống." "Sợ cái gì, cả nhà lầu này cũng không có người khác." Thích Kỳ Niên nói.
"Nhưng... Nhưng Tiểu Thanh ở dưới lầu."
"Cô ta đã về phòng, chúng ta không gọi cô ta, cô ta sẽ không đi ra."
"Nhưng...." Minh San còn muốn nói gì đó, nhưng động tác của người đàn ông rất nhanh, không đợi cô nói xong hắn đã mở cửa ôm cô đi ra ngoài.
Trái tim Minh San hoảng loạn, vội co rúc vào lòng hắn, giống như làm vậy có thể có thêm chút an toàn:
"Cha!"
Cha cô như càng thêm hưng phấn, côn thịt cắm bên trong hoa huyệt cô lại trướng to một vòng, căng đầy toàn bộ hoa huyệt. Khi hắn mở miệng lần nữa, giọng nói khàn khàn:
"Tiểu dâm đãng, con không cảm thấy như vậy rất kích thích sao?"
Minh San bị dọa sợ muốn chết, đâu để ý có kích thích hay không.
Hiện giờ cô chỉ cảm thấy trái tim muốn nhảy ra ngoài, ô ô nhỏ giọng xin tha: "Cha, chúng ta trở về đi, chuyện này không kích thích chút nào."
Thích Kỳ Niên cười khẽ, cố ý đưa đẩy hông khiến côn thịt cắm vào rút ra mấy cái trong dâm huyệt của cô, mới nói: "Huyệt dâm của con không có nói như vậy, kẹp chặt như thế, đều sắp kẹp cha nổ tung."
"A..."
Minh San bị cắm đến lập tức hừ ra tiếng, chỉ cảm thấy côn thịt của cha vừa cử động, khoái cảm trong cơ thể sẽ nổ tung ra, sướng đến mức cô hoa mắt, trên người nổi đầy da gà.
Đây là xảy ra chuyện gì thế, rõ ràng là cô bị hành động của cha dọa sợ, nhưng khoái cảm trong cơ thể lại càng thêm mãnh liệt, giống như chỉ cần cha cử động cô sẽ cao trào bất cứ lúc nào.
Không đợi cô suy nghĩ cẩn thận, Thích Kỳ Niên tiếp tục thẳng lưng đẩy hông, khiến côn thịt thao lộng trong nhục huyệt của con gái.
Cơ thể va chạm phát ra tiếng "bạch bạch bạch", lập tức vang vọng khắp hành lang.
"A a... A..." Chân tâm của hai người cọ xát lẫn nhau, sướng đến mức Minh San không nhịn được hừ nhẹ ra tiếng, trong lúc nhất thời không rảnh lo sợ hãi.
Bạn thấy sao?