Từ cửa phòng đi đến cầu thang có một đoạn hành lang, Thích Kỳ Niên ôm Minh San nhẹ nhàng như ôm đứa bé, đi chân trần không tiếng động đi trên hành lang, vừa đi vừa thao cục cưng trong lòng.
Mới đầu cục cưng còn giãy giụa kịch liệt, muốn hắn về phòng, nhưng hành lang còn chưa đi xong, cô đã bị thao cho thành thật, cũng không náo loạn, dựa vào người hắn rên rỉ yêu kiều.
Tiếng rên rỉ kia vừa lẳng lơ vừa quyến rũ, chính là hồ ly dâm đãng.
Rõ ràng là rất thích, còn cãi bướng nói không kích thích, lúc này cả người cô đều bị thao mềm, xem cô còn mạnh miệng kiểu gì.
"A a... A... Thật sâu, cha, cha... Chỗ đó sắp bị cắm hỏng..." "Tiểu tổ tông,tiểu huyệt của con dâm như vậy, sẽ không cắm hỏng được, nếu thêm một cái nữa đều có thể cắm vào." Hắn có ý xấu trêu chọc cô.
Quả nhiên mặt Minh San đỏ bừng lên, khó thở nói:
"Không muốn..."
"Được rồi được rồi, không chơi như vậy, cha chỉ đùa con thôi." Thích Kỳ Niên hôn mặt cô đầy cưng chiều, hôn đến phát ra tiếng: "Nói cho cha biết, thao như vậy sướng hay không?"
Minh San đã xấu hổ muốn chết, hắn còn luôn hỏi, khiến cô thật sự không muốn trả lời.
Minh San nâng cằm hôn lên môi hắn, sự chủ động của cô rất dễ dàng khơi mào dục hỏa của người đàn ông, môi của cô vừa dán lên đã bị người đàn ông hôn đáp lại, hai người lập tức hôn đến khó chia lìa.
Tiếng cơ thể va chạm "bạch bạch bạch" có vẻ vô cùng vang dội trong màn đêm yên tĩnh.
"Ưm... Ưm ưm..." Minh San nhắm mắt hôn môi với cha, vẻ mặt si mê.
Thích Kỳ Niên ôm cô, một đường đi một đường thao, mãi đến khi đến cuối hành lang.
Hắn đứng ở chỗ cầu thang cắm vào rút ra một lát, mới nương theo ánh đèn mỏng manh ở phòng khách dưới lầu, tiếp tục đi xuống lầu.
Khi dẫm lên bậc thang, côn thịt thô dài lại cắm thật sâu vào trong hoa tâm của Minh San, cắm đến cô kêu lên một tiếng, cuống quýt mở mắt ra nhìn:
"Cha... Đừng, đừng đi xuống."
Tiểu Thanh đang ngủ dưới lầu, nhỡ đâu bị cô ấy nghe thấy được?
Minh San thực sự không dám nghĩ, sau này cô còn có mặt mũi nào gặp Tiểu Thanh.
"Không sao." Thích Kỳ Niên nói: "Một người giúp việc mà thôi, cô ta không dám nhìn lén."
"Nhưng... A..." Minh San bị cha đưa đẩy một lát, đẩy đến côn thịt cắm sâu vào hoa tâm, khoái cảm tê mỏi lập tức thổi quét thần kinh của cô, khiến cô không nói được gì.
Minh San bất đắc dĩ phát hiện, từ sau khi không còn phản kháng cha, hắn chậm rãi như tằm ăn ý chí của cô, khiến thể xác và tinh thần của cô luân hãm, điểm mấu chốt cũng dần mất đi.
Mình cũng không biết cố gắng, biết rõ đây là sai lầm lại còn trầm luân với hắn.
Nhưng mà thật sự rất thoải mái, côn thịt thô dài như vậy vẫn luôn cọ xát qua lại nhục huyệt nhạy cảm của cô, cọ đến cô vừa chua xót vừa tê dại, cả người đều mềm nhũn, khiến cô không nhịn được trầm mê bên trong không muốn dừng lại. "Ưm... A..." Cô cắn bả vai của cha, nhỏ giọng hừ.
"Tiểu dâm đãng, kêu dâm một chút, không ai nghe được." Thích Kỳ Niên dỗ cô, ôm cơ thể thơm tho mềm mại của cô, quả thực muốn yêu đến tận xương cốt, côn thịt cắm trong cơ thể cô vẫn cảm thấy không đủ.
Hắn ôm lấy eo cô, phát lực tiếp tục thao huyệt của cô, muốn một hơi thao côn thịt vào tử cung của con gái.
Minh San bị cắm đến sảng khoái lại khó chịu, bất tri bất giác kêu dâm: "A a... A... Quá sâu, cha, cắm quá sâu... A...''
Cảm thấy cơ thể đều bị cắm xuyên.
"Không đủ, cục cưng, còn chưa đủ sâu, đại côn thịt phải cắm vào tử cung của con mới sướng." Người đàn ông khàn giọng dỗ cô.
Cả người Minh San đều đang run rẩy: "Không được, đừng mà... Sẽ... Sẽ có cục cưng... A.."
"Vậy sinh ra, sinh mười tám đứa."
"Đừng... Đừng mà!" Minh San sốt ruột muốn đẩy hắn ra, nhưng hai người còn đang ở cầu thang nên
cô không dám dùng sức, sợ sẽ ngã xuống.
Thích Kỳ Niên cũng chỉ dùng lời nói kích thích cô, thấy cô thật sự sợ hãi thì không nói nữa, bế cô lên, tiếp tục đi xuống dưới lầu.
Tầng một rộng mở có gia sản khí phái xa hoa đủ kiểu, nhưng người đàn ông lại cố tình đưa cô tới trước cửa sổ sát đất, ấn cô lên cửa thủy tinh tiếp tục thao lộng.
Đại côn thịt nhanh chóng ra vào dâm huyệt, thao dâm huyệt nhỏ khít đến vừa đỏ vừa sưng, nước dâm trong suốt càng bị thao ra bọt trắng, nhỏ giọt xuống.
"Ưm ưm... A..." Minh San đã bị thao không nói nên lời, cơ thể mềm như bông để mặc cha lăn lộn, sự thẹn thùng trong lòng tạm bị đè xuống.
Cô cũng mặc kệ có bị Tiểu Thanh nghe thấy hay không, lớn tiếng rên rỉ, chỉ có như vậy mới có thể phát tiết khoái cảm to lớn trong cơ thể cô.
"Cha... Dùng sức, a a... Ưm..."
"A... Cục cưng dâm đãng, có phải sướng muốn chết hay không?" Người đàn ông thở hổn hển, vừa hôn vừa hỏi cô.
"A... Ưm... Thật thoải mái, còn muốn..." Lúc này Minh San đã bị thao ngốc, hoàn toàn không biết mình đang nói gì.
Cô chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, dường như mình sắp bị cao trào đẩy lên giữa không trung.
Bạn thấy sao?