Chương 66: Chương 65: Ăn côn thịt

Minh San cao trào hoa huyệt sẽ dùng sức co rút lại, kẹp chặt côn thịt ở bên trong không cho hắn cử động lại không muốn buông hắn ra.

Đối với Thích Kỳ Niên mà nói lúc này mới là lúc sảng khoái nhất kích thích nhất, nhục huyệt khít như vậy, ở bên trong dùng sức cắm vào rút ra khoái cảm càng tăng lên gấp bội, có thể khiến hắn sướng bay.

"Thả lỏng một chút, cục cưng, đừng kẹp chặt như vậy." Hắn vỗ mông con gái, nhẹ giọng dỗ cô.

Minh San căn bản không thể khống chế, sau khi cao trào toàn thân cô trở nên vô cùng nhạy cảm, chỉ cần hắn hơi cử động, hoa huyệt sẽ không ngừng co rút lại, càng dùng sức kẹp chặt hắn.

"Đủ... Đủ rồi, cha." Cô mềm nhũn trên người hắn, nhỏ giọng xin tha.

"Tiểu tổ tông, cha còn chưa phát lực." Hắn mới bắt đầu sướng sao có thể đủ rồi, nếu phát huy như bình thường thì hắn có thể muốn cô suốt một buổi tối.

Lúc này ý thức của Minh San trở về, nhớ tới bọn họ đang ở phòng khách dưới lầu, hai người còn đang trần trụi, lập tức trở nên khẩn trương muốn chết, bó tay bó chân, cô lại trốn vào trong lòng người đàn ông lần nữa.

"Cha..." Cô nhỏ giọng gọi hắn: "Chúng ta... Về phòng đi."

Vừa rồi còn kêu dâm như vậy, lấy lại tinh thần lại nhát gan à. Thích Kỳ Niên nhìn cô đáng thương y như con thỏ nhỏ, lập tức cảm thấy đáng yêu không chịu nổi.

Hắn vươn tay xoa bóp vú cô nói: "Đừng khẩn trương, chơi đủ thì trở về."

Sau khi nói xong hắn cúi đầu hôn môi cô, hàm chứa quấy loạn một lát, hôn cô đến choáng váng, người cũng dần thả lỏng ra. Thích Kỳ Niên không nhịn được cảm khái trong lòng, cơ thể của con gái đúng là nhạy cảm, còn rất dâm.

Nếu cô có thể không thẹn thùng như vậy, hoàn toàn thả lỏng hưởng thụ dục vọng, chắc chắn còn có thể càng dâm hơn nữa, đến lúc đó hắn chắc chắn sẽ sướng chết trong ôn nhu hương của cô.

Chỉ nghĩ tới hình ảnh đó, đã cảm thấy kích động không chịu nổi.

Thích Kỳ Niên thở sâu, rút côn thịt ra khỏi tiểu huyệt của cô, nửa dỗ nửa lừa nói: "Con ngoan một chút, để cha bắn một lần, chúng ta sẽ về phòng."

Minh San được cha buông xuống, nhất thời không đứng vững, chân mềm nhũn dựa vào cửa sổ thủy tinh phía sau, chậm rãi trượt xuống.

Mà Thích Kỳ Niên thấy cô trượt xuống, vậy mà không đỡ lấy cô, đợi cô ngồi dựa vào sàn nhà mới chống cửa kính cúi người nhìn cô.

"Cha..." Minh San cảm thấy khó hiểu nâng mắt nhìn hắn, trong giọng nói toàn là ấm ức.

Một tay của Thích Kỳ Niên đỡ lấy côn thịt còn cương cứng, để quy đầu đối diện mặt cô, giọng nói khàn khàn:

"Cục cưng, ngậm lấy côn thịt của cha."

Nói xong hắn đẩy hông, đưa côn thịt màu đỏ tím đến trước mặt cô, nhẹ nhàng cọ môi cô.

Nhìn côn thịt của cha ở khoảng cách gần như vậy, có cảm giác giống quái vật hơn, Minh San sợ tới mức vội quay mặt đi nhắm mắt lại:

"Không muốn!"

Mùi hương tanh nồng trên côn thịt nhanh chóng chui vào trong xoang mũi, không tính khó ngửi, nhưng vẫn khiến cô cảm thấy không thích ứng được.

Thích Kỳ Niên không để ý lời từ chối của cô, ngay từ lúc bắt đầu hắn đã thích cưỡng ép cô làm chuyện sắc tình, nên chuyện này cũng không ngoại lệ.

Cô nhắm chặt môi không muốn há ra, hắn không ngừng dùng quy đầu đè môi cô, cọ mặt cô, chỗ mắt ngựa chảy ra dịch nhầy, rất nhanh bôi gương mặt nhỏ và môi cô ẩm ướt dinh dính.

Thoạt nhìn chính là dáng vẻ bị chà đạp, đáng thương như vậy khiến dục vọng của hắn càng thêm tăng vọt, côn thịt vốn thô dài lập tức trở nên thô dài hơn nữa.

"Tiểu dâm đãng, con dùng miệng liếm một lát, nói không chừng cha sẽ bắn nhanh hơn."

Thích Kỳ Niên khàn giọng dỗ con gái, chỉ dùng côn thịt cọ mặt của con gái thôi đã khiến hắn sướng không chịu nổi, nếu thật sự bị cô ngậm vào trong miệng...

Me kiếp!

Chỉ tưởng tượng thôi đã khiến hắn hưng phấn.

Minh San nghe thấy lời hắn nói nên ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt đen láy nói: "Thật sao?

Thích Kỳ Niên nghiến chặt răng, kìm nén hung hăng muốn cắm vào, nhẹ giọng nói:

"Thật, con chưa từng ăn côn thịt của cha, ăn một lần

cha chắc chắn sẽ bắn rất nhanh."

Sau khi nói xong hắn đỡ côn thịt cắm vào môi cô "Nhanh lên, cục cưng"

Minh San vẫn cảm thấy xấu hổ, một lúc lâu sau mới ngượng ngùng há miệng, cuối cùng vẫn là người đàn ông nắm lấy cằm cô, nửa cưỡng ép cô há miệng.

"Ngoan, ăn một lần sẽ quen."

Hắn đỡ côn thịt, cường thế cắm quy đầu vào trong miệng nhỏ của cô.

"Thu răng lại một chút, dùng môi và lưỡi." Khi Thích Kỳ Niên nói chuyện hơi thở đều không xong, không có biện pháp, miệng của tiểu tổ tông vừa nóng vừa khít, hắn cắm vào đặc biệt có cảm giác.

"Ưm ưm..." Minh San chỉ ngậm quy đầu của cha vào, lập tức cảm thấy miệng đều bị nhét đầy, hương vị tanh nồng kia cũng nồng hơn, hơi thở của cô cũng trở nên khó khăn.

Cô muốn nhả quy đầu ra nhưng cằm bị cha nắm lấy, căn bản không làm được, eo hông hắn còn dùng sức đưa đẩy côn thịt vào trong miệng cô.

"Ngoan, con có thể, miệng lại há to thêm chút."

Gương mặt nhỏ đỏ bừng, cái miệng nhỏ kiều nộn như vậy, lại nỗ lực nuốt ăn côn thịt dữ tợn của hắn, ăn đến cả gương mặt đều thay đổi.

Đúng là cô nhóc đáng thương, nhưng cô càng đáng thương như vậy, hắn sẽ càng không nhịn được muốn bắt nạt cô, dùng côn thịt bắt nạt cô, tốt nhất là bắt nạt cô khóc, cảm giác sẽ càng sướng.

Thích Kỳ Niên chậc chậc hai tiếng trong lòng, lại cảm khái lần nữa, quả nhiên mình là tên biến thái.

Nghĩ như vậy, hắn bắt đầu đong đưa eo mông, khiến côn thịt cắm vào rút ra biên độ nhỏ bên trong miệng con gái...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...