Chương 69: Chương 68: Bể bơi

Sáng ngày hôm sau khi Minh San rời giường xuống lầu, cũng không dám nhìn Tiểu Thanh, sợ thấy được vẻ mặt chế nhạo từ trên mặt cô ấy.

Dù sao tối qua cô và cha phóng đãng như vậy, rất dễ bị nghe được.

May mà Tiểu Thanh vẫn giống như thường ngày, nhiệt tình dò hỏi cô có muốn ăn gì không, uống sữa đậu nành, ăn bánh bao bánh quẩy hay là cháo.

Minh San nói đợi cha đến lại ăn.

Sáng sớm Thích Kỳ Niên rời giường xong thì đến sân sau đánh quyền, không phải quyền dưỡng sinh, là công phu quyền cước đứng đắn, có thể đánh chết người.

Hắn đánh đến mồ hôi nóng đầm đìa, tiến vào tắm bằng nước lạnh trước sau đó mới đến trước bàn ăn ăn bữa sáng.

Minh San bị người đàn ông yêu thương cả tối, chân tâm vẫn còn tê dại, lúc này nhìn thấy người đàn ông không nhịn được mặt đỏ tim đập nhanh, nhỏ giọng gọi một tiếng:

"Cha."

Bởi vì Tiểu Thanh đã biết, nên Thích Kỳ Niên cũng không có e ngại gì, ôm lấy eo con gái ấn cô ngồi trên đùi, hôn mặt cô xong lại hỏi:

"Sao không ăn trước đi, đói rồi đúng không?"

Minh San bị hành động tùy tiện của hắn dọa sợ, cuống quýt nâng mắt nhìn Tiểu Thanh, chỉ thấy Tiểu Thanh che miệng cười trộm nhưng không có biểu cảm khác, lúc này mới yên tâm.

Cô xấu hổ buồn bực đấm bả vai cha, nhỏ giọng nói:

"Cha đừng xằng bậy."

Thích Kỳ Niên cười khẽ náo loạn với cô một lát, mới đặt cô xuống để cô ngồi ăn sáng.

Lúc này Tiểu Thanh mới tiến đến hầu hạ, trong đôi mắt tràn ngập ý cười lén liếc tiểu thư một cái, thì thấy gương mặt tiểu thư đô bừng trông thật đẹp.

Thích Kỳ Niên bưng bát cháo lên ăn ừng ực hơn nửa, mới hỏi Minh San: "Lát nữa đến bệnh viện sao?"

Minh San ăn tương đối văn nhã, cầm thìa chậm rãi thổi, nghe thấy thế gật đầu nói: "Mỗi ngày con đều đến đó."

"Bệnh tình của mẹ con thế nào?"

"Khá hơn nhiều rồi ạ, hiện giờ không ho nữa, bác sĩ nói thêm nửa tháng nữa là có thể xuất viện."

Thích Kỳ Niên gật đầu, không truy hỏi nữa, chỉ nói: "Buổi sáng cha có chuyện khác, vẫn bảo tài xế đưa con đi." "Vâng."

Ăn bữa sáng xong, Minh San dẫn theo Tiểu Thanh ngồi xe đến bệnh viện.

Trên đường đến bệnh viện, cô lại gặp sinh viên đại học biểu tình, xe bị chặn ở trên đường mãi mà không thể di chuyển. Ngay sau đó có người chỗ cảnh vụ đi ra xua đuổi, tiếng còi tiếng chửi bậy tiếng kháng nghị hết đợt này tới đợt khác, ồn ào nhốn nháo.

Phố lớn ngõ nhỏ, khắp nơi lòng người hoảng sợ.

Minh San ngồi trong xe, nhíu mày, an tĩnh nhìn thế giới bên ngoài cửa sổ.

Bệnh tình của Lâm Thị càng ngày càng tốt hơn, mẹ nói y tá sẽ đỡ cô ấy đến sân sau tản bộ, nói mẹ cần đi ra ngoài phơi nắng nhiều một chút.

"Bác sĩ nói nên vận động nhiều, người mới khỏe mạnh." Lâm Thị nói, cười rộ lên, gương mặt không còn tái nhợt như trước. Minh San cũng vui vẻ theo, nói đợi mẹ xuất viện, mỗi ngày cô sẽ tản bộ với mẹ trong sân.

Cô cũng nói chuyện cha đến Khánh Thành cho Lâm Thị, chẳng qua hắn rất bận, không rảnh tới bệnh viện.

Lâm Thị không thèm để ý nói: "Cha con là người làm chuyện lớn, không cần để ý tiểu tiết này.

Tâm trạng của Minh San rất phức tạp, hiện giờ cô không biết nên định nghĩa người đàn ông này là gì.

Hắn là cha cô, lại làm chuyện chỉ có vợ chồng mới có thể làm với cô, nhưng hai bọn họ tuyệt đối không thể trở thành vợ chồng chân chính.

Hơn nữa nếu mẹ biết chuyện này, cô ấy chắc chắn sẽ đau lòng, Minh San không muốn khiến mẹ cô khổ sở.

Vẫn luôn ở bệnh viện đến giữa trưa, ăn bữa cơm thanh đạm với mẹ xong, Minh San mới về nhà với Tiểu Thanh.

Xe lái thẳng vào sân to, thì thấy có mấy người đàn ông mặc quần áo vải thô đang bận rộn trong sân.

Minh San cảm thấy tò mò, khi xuống xe thì bảo Tiểu Thanh đi dò hỏi.

Vừa hỏi mới biết được, bọn họ được mời tới rửa sạch bể bơi ở sân sau, lúc này đã rửa sạch xong, đang chuẩn bị thu dọn đồ rời đi.

Minh San không biết bơi, nghe nói là đang rửa sạch bể bơi cũng không cảm thấy hứng thú lắm, xoay người về phòng nghỉ ngơi.

Tối qua cô bị cha thao đến hơn nửa đêm, lúc này vô cùng mệt mỏi, cần bổ sung giấc ngủ.

Giấc ngủ này của cô, vẫn luôn ngủ đến chạng vạng, hoàng hôn nhiễm nửa bầu trời mới chậm rãi tỉnh lại. Minh San cảm thấy có chút ngượng ngùng, rời giường đi xuống tìm Tiểu Thanh.

Tiểu Thanh đang chuẩn bị cơm tối, nói với cô là đại soái đã trở về, hiện giờ đang ở phòng làm việc gặp khách.

Minh San ở lại trong bếp giúp đỡ, cũng chỉ tìm đĩa cho Tiểu Thanh, không biết làm chuyện khác.

Nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài phòng khách, Minh San tò mò đi tới cạnh cửa nhìn, thì thấy cha đang bắt tay với một người đàn ông trẻ tuổi mặc quân phục, còn vỗ cánh tay đối phương tỏ vẻ thưởng thức.

Minh San chỉ thấy được sườn mặt của người đàn ông trẻ tuổi. Nhưng mà đối phương không thấy được bên này, rất nhanh đã rời đi.

Hai cha con cùng ăn cơm tối, Minh San hỏi về vị khách này, Thích Kỳ Niên chỉ nói là con trai của bạn, không nói gì thêm. Sau khi ăn xong nhân lúc trời còn hơi sáng, Thích Kỳ Niên dẫn theo Minh San đến sân sau nhìn bể bơi.

Bốn vách tường bể bơi và đáy đều được rửa sạch sẽ, nước trong hồ bơi cũng được đổi, thoạt nhìn trong vắt.

"Có muốn học bơi không, hiện giờ nước đang ấm." Thích Kỳ Niên hỏi Minh San.

Minh San bị dọa sợ, vội xua tay nói không tốt lắm, một cô gái như cô đâu thể làm như vậy ở nhà.

Thích Kỳ Niên cười nói hiện giờ không có người khác, sợ cái gì.

Sau khi nói xong, vậy mà hắn lập tức cởi quần áo, sau đó cầm từng thứ ném lên ghế nằm bằng gỗ bên cạnh.

Cuối cùng chỉ còn lại quần cộc.

Gương mặt Minh San lập tức đỏ bừng lên, xoay người muốn chạy nhưng bị người đàn ông giữ chặt.

"Không muốn học cũng được, ở bên cạnh nhìn cha bơi." Thích Kỳ Niên nói.

Một lát sau thấy cha linh hoạt giống y như con cá, bơi qua bơi lại trong nước, Minh San lại cảm thấy rất muốn nghịch nước. Nhìn trái phải thấy không có ai, cô không nhịn được cởi giày tất ra, dẫm một chân vào nước.

Mát lạnh, rất thoải mái.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...