Từ trước tới nay đại soái chưa từng tới Thanh Viên, đột nhiên ôm đại tiểu thư trở về, còn dùng chăn mỏng quấn cô thành bánh chưng, nhìn đã thấy rất kỳ lạ.
Tuy trong lòng Tiểu Thanh tràn ngập nghi ngờ nhưng không dám hỏi nhiều, nấu nước nóng xong thì tiến vào hỏi:
"Tiểu thư, cô muốn tắm trong phòng hay là đến phòng tắm?" Đợi một lúc lâu, trong bình phong mới truyền ra giọng nói suy yếu của Minh San, nhỏ giọng nói:
"Trong phòng đi."
"Vâng."
Tiểu Thanh gọi người ở phòng bếp tới, hai người nâng thau tắm tiến vào, lại bận rộn đổ nước ấm.
Không lâu sau, thau tắm đã đầy nước ấm.
Chuẩn bị xà phòng thơm và khăn lông xong, Tiểu Thanh mới nói với Minh San: "Tiểu thư, nước đã ấm rồi, cô mau đi tắm đi."
Minh San vẫn quấn chăn mỏng, giống như con sâu lông co rút trên giường, nghe thấy thế chỉ lạnh nhạt nói:
"Cô lấy bộ đồ ngủ sạch sẽ giúp tôi, tôi tự mình tắm."
"Vâng."
Tiểu Thanh đáp một tiếng, đến ngăn tủ lấy đồ ngủ rộng rãi ra đặt ở đuôi giường, nhưng không nhịn được liếc mắt nhìn tiểu thư mấy lần.
Cô ấy luôn cảm thấy tiểu thư đi ra ngoài một chuyến, khi quay về không có tinh thần mấy, giống như người mất hồn.
Cô ấy vô cùng lo lắng, không nhịn được hỏi một câu: "Tiểu thư, cô không sao chứ?"
Minh San vẫn không có biểu cảm gì, cụp mắt lạnh nhạt nói: "Đi ra ngoài đi."
Đợi Tiểu Thanh đi ra ngoài và đóng cửa lại, Minh San mới quấn chăn ngồi dậy, đi chân trần đến gần thau tắm mới buông chăn mỏng ra, chăn mềm thuận thế trượt từ người cô xuống, không tiếng động rơi lên thảm.
Khi nâng chân tiến vào trong thau tắm, không cẩn thận bá vào làm bắp đùi bị kéo ra, chỗ riêng tư từng bị khai phá lập tức truyền tới đau đớn, đau đến mức cô suýt ngã vào trong nước. Trong lúc hoảng loạn cô nắm chặt lấy rìa thau tắm, mới miễn cưỡng ổn định cơ thể.
Không biết là bị cọ trầy hay bị rách da, khi ngồi vào trong nước đau đớn càng thêm rõ ràng, phía dưới nóng rát khiến cô không ngồi yên được. Nước mắt lập tức trào ra, Minh San cắn môi im lặng khóc.
Cha nói đúng, cô không thể tự tử, nếu cô chết vậy mẹ cũng không sống nổi. Cô không muốn mẹ chết, cô muốn mẹ sống, sống thật khỏe mạnh.
Dưới nước, trên làn da trắng nõn có vết đỏ rõ ràng, đó là khi cô giãy giụa bị cha véo mà tạo ra. Tay hắn thô ráp có lực như thế, tùy ý niết một chút đã có thể niết cô ra vết xanh đỏ. Minh San dùng khăn lông lau những vết bầm này từng cái, không chỉ lau không hết, còn càng lau càng đỏ.
Bỗng chốc cô cảm nhận được có chất lỏng ấm áp chậm rãi chảy từ sâu trong hoa huyệt của cô ra, cả người cô cứng đờ, ngay sau đó nhớ tới đó hẳn là tinh dịch cha bắn vào. Tinh dịch rất nhiều, chậm rãi chảy ra không ngừng.
Minh San lập tức hoảng sợ, cơ thể run rẩy kịch liệt, đột nhiên vươn tay che miệng mình, tuyệt vọng cùng bất lực, giống như con thú nhỏ khóc ô ô. Không biết qua bao lâu, thau nước tắm dần trở nên lạnh hơn, Minh San mới choáng váng đứng dậy, cầm lấy khăn lông tùy ý chà lau mấy cái, bọc áo tắm qua loa. Cô không dám cẩn thận nhìn xem cơ thể mình, sợ không nhịn được lại khóc ra.
Xõa mái tóc dài búi lên xuống, Minh San lên giường bọc mình trong chăn rồi mới gọi Tiểu Thanh tiến vào thu dọn. Sau khi Tiểu Thanh tiến vào, tay cầm một bình lưu ly vô cùng tinh xảo, thì thầm nói với Minh San:
"Đây là đại soái phái người đưa tới, nói là bôi lên vết thương có hiệu quả rất tốt. Tiểu thư, cô bị thương chỗ nào sao?"
Minh San lắc đầu: "Để đó đi."
Tiểu Thanh không tiện truy hỏi, tiện tay đặt bình dược lên giường sau đó xoay người đi thu dọn thau tắm. Minh San lại rụt cổ, nhắm mắt lại.
Cô không muốn bôi thuốc, cô ngay cả chạm cũng không muốn chạm vào chỗ đó.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, dường như cảm nhận được có người ngồi ở mép giường, đang vén chăn cô lên.
Minh San đột nhiên mở mắt, thì thấy chỗ mép giường có người đàn ông cao lớn đang ngồi, cô muốn thét chói tai theo bản năng nhưng giây tiếp theo miệng cô đã bị đối phương bịt kín.
"Là cha." Người đàn ông nhỏ giọng nói.
Cả người Minh San cứng đờ, trợn to mắt nhìn chằm chằm hắn ta. "Cha buông tay ra, con đừng kêu được không?"
Một lúc lâu sau Minh San mới gật đầu, người đàn ông rút tay về.
"Cha, sao cha lại tới đây?" Cô nghẹn ngào hỏi.
Thích Kỳ Niên nghĩ thầm đây là nhà ông đây, ông đây muốn đi đâu thì đi, vì sao không thể tới nơi này? Nhưng vẫn mở miệng giải thích: "Cha không yên tâm nên tới xem con, sao con không bôi thuốc?"
Hắn cầm lấy bình lưu ly ở đầu giường, vừa nhìn là còn nguyên tem chưa bóc.
Minh San rụt bả vai, cúi đầu nhỏ giọng nói: "Không... Không cần bôi."
"Cần phải bôi, nếu không ngày mai con chắc chắn không dậy được." Tối nay hắn làm mạnh bạo như thế, thao cô liên tục hai lần, không bôi thuốc, chỗ đó của cô chắc chắn sẽ đau đớn.
Không đợi cô đáp lại, hắn vươn tay vén chăn của cô lên...
Bạn thấy sao?