Chương 70: Chương 69: khoả thân

Chỉ một lát sau, cô thấy cha lặn xuống nước bơi về phía cô, cô còn chưa biết nguy hiểm, chỉ lẳng lặng nhìn hắn.

Kết quả giây tiếp theo hắn chui ra khỏi mặt nước, tay nắm lấy mắt cá chân của Minh San, một tay kéo cô xuống.

Minh San không kịp giãy giụa, bùm một tiếng, người chui rơi vào trong nước...

Minh San chỉ cảm thấy cơ thể bị sức mạnh kéo

nhanh xuống, chỉ trong nháy mắt cô đã rơi vào trong nước.

Cảm giác mát lạnh từ bốn phương tám hướng đánh úp lại, cô giãy giụa theo bản năng, dùng sức hít sâu một hơi, kết quả có lượng lớn nước lạnh sặc vào trong xoang mũi và khoang miệng của cô.

Giây tiếp theo, đầu cô được cha cho ra khỏi mặt nước.

Minh San không nhịn được ho sặc sụa.

Ngay khi cô ho đến trời đất u ám, bên tai lại truyền tới tiếng cười sang sảng của cha, vừa cười vừa vỗ lưng giúp cô.

Thực ra từ lúc rơi vào trong nước đến lúc được ôm trồi ra khỏi mặt nước cũng chỉ có mấy giây, nhưng Minh San lại cảm thấy mình thật sự trải qua một lần chết đi sống lại.

Chân cô phiêu đãng trong nước, dẫm vào khoảng không chỉ có thể dùng hai cánh tay ôm chặt cổ cha, cả người treo trên người hắn.

"Cha!" Cô tức tới mức sắp hộc máu kêu lên, nhưng gương mặt ướt đẫm và mái tóc nhỏ nước khiến cô có vẻ không đủ khí thế.

Cô vừa kêu như vậy chọc Thích Kỳ Niên cười càng thêm to hơn, dán sát cơ thể cô cười tươi, giống như nhìn cô bị sặc nước là chuyện vô cùng vui sướng.

Một lúc lâu sau hắn mới dừng cười, hỏi cô:

"Chơi vui không?"

Trái tim Minh San đập nhanh hơn, tay chân đều bị dọa mềm nhũn, lại bị sặc ho hai tiếng, không có sức lực nói:

"Chơi không vui chút nào, con căn bản không biết bơi." Thích Kỳ Niên ôm cô bơi trên mặt nước, nói:

"Cha mang theo con bơi."

Sau khi nói xong hắn nhìn váy trên người cô, nói: "Cởi váy ra trước, mặc quần áo bơi trong nước tốn công lắm."

Minh San cuống quýt ôm chặt hắn: "Không được, cha... Cha mau ôm con lên."

Nhưng mà ở trong nước này căn bản không phải do Minh San làm chủ, một khi Thích Kỳ Niên làm bộ muốn buông tay ra, cô sẽ sợ tới mức ôm hắn chặt hơn, thoạt nhìn là cô dính hắn không bỏ.

Ở dưới tình hình này, váy trên người Minh San lần lượt bị cha cởi ra, chỉ còn lại yếm và quần lót còn ở trên người.

Nhưng mà ở trong nước mặc hai thứ này, cũng tương đương không mặc gì, Minh San xấu hổ đến mức mặt không dám nâng lên.

Tối qua trần trụi xuống lầu đã là cực hạn của cô, không nghĩ tới hôm nay trực tiếp ở trong sân trần trụi như vậy, nếu bị người ta thấy thì làm sao bây giờ?

Cô còn sống kiểu gì đây!

Biết cô đang lo lắng chuyện gì, Thích Kỳ Niên hôn vành tai của cô, nhẹ giọng dỗ cô:

"Đừng sợ, cha đã dặn dò rồi, người nào cũng không được đến sân sau."

Minh San nghe thấy thế cơ thể mới không còn cứng đờ, nhưng ngâm mình trong nước vẫn sợ hãi, vẫn ôm chặt lấy cha.

Thích Kỳ Niên ôm chặt cô, mang theo cô bơi lội qua lại, nói: "Con không cảm thấy ngâm mình trong nước như vậy rất thoải mái sao?"

Minh San dựa vào vai cha được hắn mang theo bơi lội, mới đầu còn có chút khẩn trương, dần dần cũng phát hiện lạc thú trong đó, cũng thả lỏng người, biểu cảm cũng không còn cứng đờ nữa, nhỏ giọng nói:

"Thật thần kỳ, giống như đang bay."

Tươi cười trên mặt Thích Kỳ Niên càng sâu, trực tiếp đưa cô tới chỗ nước sâu, hai người cùng nhau trôi nổi.

Hai người ôm lấy nhau, cũng không biết là ai bắt đầu trước, khi môi chạm vào nhau thì hôn nồng nhiệt triền miên, hôn đến cuối cùng hơi thở của hai người đều loạn.

Vì tiện di chuyển, Thích Kỳ Niên bảo Minh San vòng chân quanh eo hắn, Minh San nghe lời làm theo.

Nhưng mà rất nhanh cô phát hiện côn thịt của cha cứng rắn thẳng tắp cắm mông cô, cô hờn dỗi nhìn hắn:

"Cha!"

Thích Kỳ Niên bị đôi mắt ướt đẫm của cô nhìn, trái tim run rẩy, ôm cô hôn nồng nhiệt lần nữa, vừa hôn còn vừa dùng côn thịt cứng rắn cọ chân tâm cô.

Chỗ riêng tư của Minh San còn rất nhạy cảm, bị cọ một lát cả người nhũn ra, không nhịn được hừ nhẹ:

"Ưm..."

"Cục cưng, thoải mái không?"

Người ngâm mình ở trong nước, đều không cần cố tình di chuyển, đã bị cha cắm đến lắc lư.

Minh San đỏ mặt không chịu trả lời, chỉ càng ôm chặt cha, nhỏ giọng rên rỉ.

Người đàn ông nghe cô hừ nhẹ như tiếng mèo kêu, côn thịt trướng đến càng thêm cứng rắn, cảm thấy cách một tầng vải dệt cọ xát cũng khó chịu, nên chủ động cởi yếm và quần lót của con gái.

Thấy đồ che chắn cuối cùng sắp không còn, Minh San giãy giụa không phối hợp.

Thích Kỳ Niên hù dọa cô: "Không cho cởi cha sẽ

buông tay ra."

Minh San: "....''

Cô thật sự rất bực nhưng không có biện pháp với hắn, cuối cùng chỉ có thể ngoan ngoãn để mặc cha cởi sạch.

Trần trụi ngâm mình trong nước, Minh San cảm thấy mình thật sự biến thành một con cá.

Không đợi cô cẩn thận cảm nhận loại cảm giác này, giây tiếp theo côn thịt ngâm mình trong nước vẫn nóng bỏng của cha dễ dàng cắm vào trong hoa huyệt của cô.

"A..."

Minh San ôm chặt vai cha, rên rỉ yêu kiều.

"Tiểu dâm đãng, đúng là bị thao mở, khi nào cũng ướt át." Hắn híp mắt, hưởng thụ nhục huyệt ấm áp của cô bao vây. Minh San lại ngây thơ hỏi: "Là nước vào sao?"

Người đàn ông bị cô chọc cười, nói: "Nước bên ngoài không vào được, bởi vì bên trong con vẫn luôn chảy nước."

Những lời này sao nghe mắc cỡ như vậy?

Minh San bĩu môi, không muốn để ý tới hắn.

Thích Kỳ Niên trêu chọc cô nhiều, thấy dáng vẻ này của cô cũng không sốt ruột, ôm cô bơi đến rìa bể bơi, sau đó để cô ở trên vách bể, đưa đẩy hông khiến côn thịt chậm rãi thao lộng hoa huyệt.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...