Một trận tình ái gần như nổi điên, suýt nữa lăn lộn nửa cái mạng của Minh San.
Cả ngày hôm sau Minh San không mở miệng nói chuyện với cha, cho dù hắn đùa cô thế nào, Minh San đều không nói chuyện với hắn.
Người đàn ông này đúng là quá đáng, không chỉ kéo cô đến sân sau, làm chuyện đó giữa màn trời chiếu đất, cuối cùng còn làm cô tới mất khống chế.
Cho dù cô xin tha thế nào cũng không có tác dụng, vừa nhớ tới chuyện này, Minh San lại cảm thấy bực mình.
Chuyện này kéo dài chừng hai ngày, đợi tới ngày thứ ba khi Thích Kỳ Niên từ ngoài trở về, ôm cho cô một con mèo trắng xinh đẹp.
Con mèo có bộ lông dài, lông xù xù, bụ bẫm, đôi mắt có màu vàng nhạt, con mèo đẹp đến mức không giống con mèo.
Minh San vừa nhìn con mèo này là thích, vươn tay muốn ôm lấy nhưng Thích Kỳ Niên không cho, chỉ hỏi cô:
"Thích không?"
Minh San rụt rè gật đầu.
"Thích."
Thực ra trong lòng vô cùng thích.
Thích Kỳ Niên nói: "Vậy còn tức giận không?"
Minh San không hé răng.
Thích Kỳ Niên bất đắc dĩ thở dài, trước đây hắn muốn kiểu phụ nữ gì chẳng được, đều là bọn họ nóng lòng tới hầu hạ hắn, đâu cần hắn đi dỗ.
Nhưng tới lượt con gái, lần nào cũng là hắn không biết xấu hổ tới xin lỗi tới dỗ cô.
"Tiểu tổ tông, con mèo này cho con, con đừng tức giận với cha nữa có được không?" Hắn thử dùng
mèo dụ hoặc cô. Minh San nhìn con mèo trắng xinh đẹp một cái, đột nhiên xoay người đi, không quay đầu lại nói:
"Không được."
Thích Kỳ Niên: "..."
Dùng mèo hối lộ không thành, hắn chỉ có thể đuổi theo mấy bước, nhét con mèo kia vào trong lòng Minh San, nói:
"Cho con, nhưng tối nay đừng khóa trái cửa."
Hiện giờ cô ở tầng hai, hắn ngay cả cửa sổ đều không trèo vào được.
Minh San nhìn con mèo nhỏ dáng vẻ ngây thơ trong lòng, trái tim đều mềm nhũn, không nói lời từ chối nữa, ôm mèo đi vào nhà.
Thấy con gái ôm mèo, lúc này Thích Kỳ Niên mới thở phào nhẹ nhõm.
Nói ra cũng buồn cười, mười mấy năm qua hắn núi đao biển lửa gì mà chưa từng xông qua, vậy mà sợ hãi một cô gái nhỏ tức giận, đúng là càng sống càng lùi trở về, giống y như tên nhóc.
Có mèo làm cầu nối, tối nay Thích Kỳ Niên thật sự thuận lợi vào phòng Minh San, hắn không nhịn được cảm ơn người đã đưa ra chủ ý này cho hắn.
Trong phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ có một ngọn đèn dầu, Minh San đã rửa mặt xong lên giường, nằm quay lưng về phía cửa như là ngủ rồi.
Thích Kỳ Niên nhẹ nhàng đi vào trong phòng, vừa đi vừa cởi áo tắm dài trên người.
Hắn vừa mới tắm xong, tóc ngắn còn hơi ướt, nhưng mà không quan tâm nhiều như vậy, hiện giờ hắn chỉ muốn ôm mỹ nhân ngủ.
Khi vén chăn lên giường, lúc này Thích Kỳ Niên mới phát hiện con mèo trắng mà hắn tặng cũng nằm trên giường ngủ, còn nằm ở trong lòng con gái, còn dựa vào bộ ngực của cô!
Ý nghĩ đầu tiên của hắn chính là: Đây là một con mèo đực!
Ý nghĩ thứ hai là: Đây là vị trí của tao!
Hai ý nghĩ này cộng vào, Thích Kỳ Niên lập tức nổi trận lôi đình, vươn tay muốn bắt con mèo kia.
Nhưng mà tay hắn còn chưa chạm vào, đột nhiên bị đẩy ra. Minh San nâng mí mắt nhìn hắn, trong mắt không có chút buồn ngủ nào, hóa ra là cô không ngủ, nhưng con mèo thì ngủ rồi.
Cô che chở con mèo nhỏ trong lòng, nhỏ giọng nói:
"Cha, cha muốn làm gì?"
Thích Kỳ Niên không vui nói: "Đuổi nó đi đi."
"Kiều Kiều chỉ ngủ ở một góc nhỏ, sẽ không chiếm hết chỗ của cha."
Minh San muốn giúp con mèo cầu tình, con mèo vừa ngoan vừa mềm như vậy, khiến cô không nhịn được muốn sủng nó. "Kiều Kiều? Tên của nó sao?" Đôi mắt Thích Kỳ Niên phức tạp nhìn con mèo đực trong lòng cô.
"Vâng, con nghĩ cả buổi chiều, nó đáng yêu và yếu ớt như vậy, nên tên Kiều Kiều."
"Khá tốt, tên hay." Hắn vui sướng khi người khác gặp họa gật đầu khích lệ, khen xong lại nói:
"Nhưng tên dễ nghe tới mấy, cũng không được cho nó lên giường."
"Cha!" Minh San nhíu mày:
"Đây là giường của con, con muốn cho nó ngủ thì cho nó ngủ, cha không muốn ngủ cùng với nó, vậy cha có thể đến phòng bên cạnh ngủ."
Thích Kỳ Niên: ".......''
Lúc này chỉ mới một buổi chiều, địa vị của hắn đã giảm xuống còn không bằng một con mèo?
Còn là con mèo đực!
Gương mặt Thích Kỳ Niên hơi âm trầm, đôi mắt thâm thúy, hừ nhẹ một tiếng nói:
"Được, vậy để nó nằm, con đừng có mà hối hận."
Minh San nghĩ thầm nó ngoan như vậy rúc vào trong lòng cô ngủ, cô có thể hối hận cái gì?
Sau đó chỉ thấy người đàn ông cởi quần cộc còn sót lại trên người ra, trần trụi vén chăn lên nằm vào.
Hai cha con nằm chung một chăn, Minh San quay lưng về phía hắn, hắn chui vào trong chăn lập tức dán sát vào lưng Minh San, côn thịt đã nửa cứng rắn trực tiếp cắm vào kẽ mông của cô.
Cơ thể Minh San cứng đờ, cúi đầu nhìn con mèo trong lòng, lại quay đầu nhìn về phía người đàn ông, nhỏ giọng nói: "Cha, đừng mà."
Còn có mèo ở đây, sao hắn lại bắt đầu động dục!
Côn thịt của Thích Kỳ Niên vừa cọ đến mông con gái, lập tức hoàn toàn cương cứng, cắm vào cô hết cái này tới cái khác, nhưng cách một tầng vải dệt không đủ sướng, vì thế hắn vươn tay cởi quần cô.
Trái tim Minh San đập nhanh hơn, gương mặt trướng đến đỏ bừng, vừa thẹn vừa sốt ruột muốn ngăn cản:
"Đừng mà, đừng..."
Lúc này Thích Kỳ Niên nói với cô:
"Đừng lộn xộn, đừng đánh thức con mèo, nếu không nó sẽ nhìn thấy con bị cha thao đến phát dâm."
Minh San chỉ cảm thấy phía dưới tê dại, quần ngủ đã bị cởi ra, côn thịt nóng bỏng của cha lập tức chọc tới cửa huyệt của cô... "Ưm..."
Bạn thấy sao?