Chương 76: Chương 75: Sướng ngốc

"Như vậy không phải càng kích thích ư? Để nó nhìn xem con lẳng lơ khi phát dâm như thế nào"

"A a a..."

Đôi mắt Minh San tan rã, xụi lơ trong lòng cha, ước gì có thể rúc mình thành quả bóng.

Tuy đó chỉ là con mèo nhưng cũng là vật còn sống, đôi mắt vàng sáng trong kia nhìn chằm chằm cô, khiến Minh San có loại ảo giác giống như nó đang nhìn bọn họ làm gì đó.

Nghĩ như vậy, khiến Minh San càng cảm thấy thẹn, sốt ruột muốn xoay người sang chỗ khác, tránh đi ánh mắt nhìn trộm của con mèo kia, nhưng mà cha không chịu.

Hắn ôm chặt cô, càng thêm dùng sức khiến côn thịt cắm vào rút ra giữa hai chân cô.

Cô đối mặt với con mèo trắng, hai chân bị mở to ra, ngay cả bức phùng đều bị kéo sang hai bên, lộ ra âm đế hồng diễm. Dưới tình huống như vậy, dâm huyệt của cô hàm chứa côn thịt của cha chắc chắn sẽ bị nhìn thấy không sót gì.

Có khả năng con mèo kia đang nhìn bọn họ giao hợp, nhìn bộ phận sinh dục dâm đãng của bọn họ cơ khát và chạm nhau như thế nào.

"A a... A..." Minh San càng cảm thấy khẩn trương, hoa huyệt truyền tới khoái cảm càng mãnh liệt, cơ thể căn bản không thể từ chối khoái cảm mãnh liệt này.

"Tiểu dâm đãng, sướng như vậy sao? Huyệt dâm vẫn luôn kẹp, có phải muốn cha làm con sướng đến bay không?" Thích Kỳ Niên vừa thao cô vừa cắm cô dịch đến mép giường:

"Để con mèo nhỏ nhìn kỹ xem, con cao trào như thế nào." "A... Đừng mà, cha, không được... Ưm ưm..."

Minh San căn bản không có sức lực đối kháng với cha, chỉ có thể để mặc hắn vừa thao vừa đẩy về trước.

Cảm giác sảng khoái hết đợt này tới đợt khác cọ rửa thần kinh của cô, khiến đầu óc và cơ thể cô tê dại, hoa huyệt co rút càng lúc càng nhanh.

Nhưng mà côn thịt của cha không ngừng cắm tới chỗ sâu, lực eo của hắn quá mức kinh người, thời gian thao lộng dài như vậy, vậy mà tốc độ chưa từng giảm đi, còn càng thao càng mạnh bạo.

Mà Minh San giống y như búp bê vải bị rút cạn linh hồn, để mặc hắn khống chế cơ thể và dục vọng của cô.

"Cục cưng, con xem nó nhìn nghiêm túc như vậy, con không muốn cho nó thấy rõ hơn à?" Hắn xấu xa kích thích cô.

Minh San chỉ cảm thấy trái tim kinh hoàng, như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Thấy cha sắp đẩy cô xuống giường, cô không nhịn được run rẩy lên, hoa huyệt cắn chặt lấy côn thịt của cha, cắn đến hai người đều sảng khoái.

Thể xác và tinh thần cùng bị kích thích, khiến Minh San căn bản không kiên trì được lâu.

Khi một chân chạm lên mặt đất, cô kẹp chặt lấy côn thịt của cha run rẩy cao trào, cửa huyệt vốn bị côn thịt lấp kín trào ra càng nhiều chất lỏng, dọc theo bắp đùi chậm rãi chảy xuống. "Ưm... A a..."

Khi cao trào cô hoàn toàn làm lơ con mèo nhỏ, khoái cảm truyền khắp toàn thân, khiến cô trầm mê thật sâu vào bên trong.

Thích Kỳ Niên cảm nhận được sự chặt khít bên trong cơ thể con gái, sướng đến mức thở dốc, cũng không đẩy cô về trước nữa, cứ ngồi ở mép giường nhanh chóng cắm vào rút ra, đâm cho giữa đùi vang bạch bạch.

Sau khi va chạm một trận điên cuồng, hắn cũng không chịu đựng nữa, ôm chặt lấy eo con gái bắn từng dòng tinh dịch vào trong cơ thể cô.

Minh San bị thao đến biểu cảm có chút hoảng hốt, một lúc lâu sau mới phát hiện mèo trắng đã không ở trên gối mềm, không biết trốn đi đâu.

Cô mệt đến mức không muốn cử động, mỗi lần làm một lần với cha, cảm giác đều giống như chết một lần.

Thích Kỳ Niên không lăn lộn cô nữa, ôm cô nằm trên giường xong thì lấy khăn lông lau cơ thể cho cô.

Toàn bộ quá trình Minh San đều không hé răng, nhắm mắt như đã ngủ.

Thích Kỳ Niên nhướng mày, nghĩ thầm tiểu tổ tông này lại giận hắn, có lẽ trách hắn làm loại chuyện này trước mặt con mèo.

Nhưng mà rõ ràng là cô cũng sướng mà.

Hắn tiện tay ném khăn lông sang một bên, kéo chăn đắp lên người hai người, ôm cô ngủ.

Minh San thật sự không có biện pháp với hắn, cũng thật sự mệt mỏi, nhắm mắt lại một lúc là ngủ.

-----

Buổi sáng Minh San đến bệnh viện, sau giờ ngọ mới trở lại nhà lầu, vào nhà thì thấy con mèo trắng cuộn tròn trên sô pha ngủ, tư thế thản nhiên đắc ý, có lẽ là đã quên chuyện tối qua. Minh San đỏ mặt, đi qua ngồi xuống bên cạnh nó.

Có lẽ con mèo chỉ chợp mắt, cô vừa ngồi xuống nó lập tức mở mắt nhìn cô, nhìn đến Minh San ngượng ngùng, nhưng cô thật sự rất thích, không nhịn được muốn đùa nó.

Tiểu Thanh cầm gậy đùa với mèo cho cô, phần đuôi dây cột một quả bóng nhỏ, vô cùng đáng yêu, Minh San cầm lấy nó đùa con mèo.

Khi một người một mèo chơi hăng say, phó quan Trương dẫn một quan quân trẻ tuổi đi vào, nói là khách của đại soái. Minh San có chút ngượng ngùng cất gậy đi, nói:

"Không phải là cha nói phải chạng vạng mới trở về sao?" "Đúng vậy, nhưng mà Từ thiếu úy có chuyện quan trọng tìm đại soái, đại soái đã chắc chắn sẽ trở về trước." Phó quan Trương nói.

Minh San gật đầu, nói:

"Vậy thì mời Từ thiếu úy đợi một lát, Tiểu Thanh, đi pha trà." Tiểu Thanh ở bên cạnh đáp, xoay người đến phòng bếp.

Khi Minh San cẩn thận đánh giá Từ thiếu úy trước mắt, thì phát hiện hai ngày trước mình từng gặp anh ta, lúc ấy chỉ nhìn bóng dáng, không nghĩ tới gương mặt đoan chính đẹp trai như vậy.

Khi cô lén đánh giá người ta, đối phương cũng đang nhìn cô, thấy Minh San thường vuốt ve con mèo bên cạnh, thì nhẹ giọng mở miệng nói:

"Thích tiểu thư thích mèo sao?"

Minh San gật đầu.

Từ thiếu úy cười nói:

"Con mèo Ba Tư này là tôi mang từ nước ngoài về, đại soái cảm thấy đáng yêu nên hỏi tôi lấy con mèo này."

Minh San giật mình trợn to mắt:

"Đây là mèo của anh ư?"

Từ thiếu úy cười càng sâu:

"Nếu đã tặng, thì nó là mèo của Thích tiểu thư."

----

Vote ⭐️ đi nàoooo flop quá t dropp á 😭

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...