Chương 77: Chương 76: Người đứng đắn

Minh San vẫn luôn cảm thấy người cao chân dài như cha mặc quân phục là đẹp nhất, mà Từ thiếu úy trước mắt không chỉ cao chân dài, còn có chút khí phách hăng hái của thiếu niên hơn cha, thoạt nhìn cũng càng cảnh đẹp ý vui hơn một chút. Nhưng mà Minh San là tiểu thư khuê các, không thể luôn nhìn chằm chằm đàn ông, chỉ liếc anh ta một cái rồi cúi đầu tiếp tục đùa mèo.

Cô thật lòng thích mèo, trước đây ở quê từng nuôi mấy con mèo, chẳng qua khi tới thành phố đường xá xa, cô chỉ có thể để mèo ở quê.

Ánh mắt Từ Diệp vẫn luôn nhìn chằm chằm cô gái nhỏ, anh ta biết nhà đại soái có con gái, 15 tuổi xuân xanh, hôm nay vừa gặp cô đúng là tiểu mỹ nhân, theo thời gian tăng lên sẽ trưởng thành thành một giai nhân tuyệt sắc.

Là con người đều thích thưởng thức cái đẹp, Từ Diệp cũng không ngoại lệ, anh ta lấy đề tài về mèo trò chuyện với Minh San.

"Thích tiểu thư có kinh nghiệm và phương pháp nuôi mèo không?" Anh ta hỏi Minh San.

Minh San nghe thấy thế ngẩng đầu, nói:

"Trước đây tôi từng nuôi, không phải chỉ cho nó ăn cá thôi sao?"

"Cũng không phải, loại mèo này rất quý giá, phải chú ý một chút."

Ngay sau đó Từ Diệp cẩn thận nói phương pháp nuôi mèo và tâm đắc của mình cho Minh San, nghe đúng là người yêu mèo.

Minh San nghe đến hăng say, mãi đến khi Thích Kỳ Niên trở về, mới cắt ngang đề tài của hai người.

"Đang nói chuyện gì thế?" Thích Kỳ Niên hỏi Minh San.

"Từ thiếu úy đang dạy con cách nuôi mèo." Minh San thoải mái hào phóng trả lời.

Thích Kỳ Niên nhìn hai người trẻ tuổi, cũng không nói gì nữa, dẫn Từ Diệp đến phòng làm việc nói chuyện chính.

Trải qua chuyện này, Từ Diệp đã để lại ấn tượng tốt chỗ Minh San, sau đó còn gặp được hai lần, đều là nói chuyện về mèo, cũng coi như trò chuyện rất vui.

Nhưng mà Thích Kỳ Niên nhanh chóng nhận thấy được điểm này, còn dặn dò Minh San cách xa Từ Diệp một chút.

Từ Diệp là người của quân chính quy, là tới hợp nhất sơn đại vương như Thích Kỳ Niên.

Chuyện của đàn ông, Minh San không hiểu lắm, nhưng cha đã cảnh cáo thì cô nhớ kỹ.

Sáng sớm hôm nay có mưa rơi, Minh San dẫn Tiểu Thanh ngồi xe đến bệnh viện, kết quả ô tô đi nửa đường thì chết máy. Tài xế dầm mưa một lúc lâu cũng không sửa được, Minh San quyết định mở ô đi cùng Tiểu Thanh qua đó, dù sao đường cũng không xa lắm.

Nhưng mà đợi hai người mở ô xuống xe, bên cạnh có một chiếc xe khác đỗ lại, có người hạ cửa kính xe gọi cô:

"Thích tiểu thư."

Minh San nâng mắt nhìn, là Từ Diệp.

"Từ thiếu úy."

"Xe bị làm sao vậy? Hỏng rồi sao?"

"Đúng vậy."

"Hai người muốn đi đâu, tôi đưa hai người đi."

Minh San nghĩ một lát, vẫn từ chối:

"Không cần, không chậm trễ thời gian của Từ thiếu úy." "Không cần khách sáo với tôi như vậy, thời tiết này lại xối mưa một lát sẽ sinh bệnh, mau lên đi."

Minh San thịnh tình không thể từ chối, nên dẫn Tiểu Thanh lên xe.

Ngồi cùng một không gian với người đàn ông trẻ tuổi Minh San có chút lúng túng, liếc nhau với Tiểu Thanh bên cạnh, đều thấy được xấu hổ trong mắt đối phương.

Từ Diệp lái xe có vẻ hiền hòa, hỏi Minh San bệnh tình của mẹ cô, lúc này Minh San mới mở miệng nói chuyện.

Không lâu sau xe đến bệnh viện, khi Minh San xuống xe Từ Diệp hỏi cô khi nào về nhà, có cần anh ta tới đón không. Minh San vội nói không cần, nói bọn họ sẽ ở lại bệnh viện tương đối lâu.

Lúc này Từ Diệp mới tạm biệt rời đi.

Khi đi vào trong, Tiểu Thanh dán sát bên tai Minh San nhỏ giọng nói:

"Vị Từ thiếu úy này không tệ, rất xứng đôi với tiểu thư." Minh San nhíu mày:

"Nói linh tinh gì thế?"

"Tôi không nói linh tinh, tiểu thư và Từ thiếu úy trai tài gái sắc, rõ ràng rất xứng đôi."

"Tiểu Thanh!" Minh San hạ giọng, nói:

"Sau này cô đừng nói linh tinh, cô biết rõ tôi... Tôi không có khả năng kết hôn với ai."

Sắc mặt Tiểu Thanh cũng nhanh chóng tệ đi, cô ấy biết chuyện của tiểu thư và đại soái, cũng biết những lời tiểu thư nói là thật, nhưng cô ấy đau lòng tiểu thư, có người phụ nữ nào không muốn làm cô dâu?

Nghĩ một lát, cô ấy nhỏ giọng nói với Minh San:

"Tiểu thư, sao cô không thăm dò xem Từ thiếu úy có thái độ gì, nói không chừng anh ta nguyện ý đưa cô rời đi?"

"Tiểu Thanh." Giọng điệu của Minh San nghiêm túc hơn, nói: "Loại lời nói như vậy, sau này đừng nói."

Sau khi nói xong, không quay đầu lại đi thẳng vào bệnh viện. Trước đây cô từng có ý nghĩ rời đi, nhưng hiện giờ e rằng cô không thể rời khỏi cha nữa, cho dù là cơ thể hay trái tim, sự ỷ lại của cô đối với cha càng ngày càng sâu.

Loại thay đổi này vô cùng đáng sợ, nhưng Minh San biết mình đã không thể quay đầu lại.

Thích Kỳ Niên nhanh chóng biết được chuyện này, buổi tối về nhà ôm Minh San làm bậy ở phòng khách, Tiểu Thanh sợ tới mức vội trốn vào phòng.

Trong lòng Minh San còn ôm Kiều Kiều, đột nhiên bị cha ôm cọ loạn trên đùi một lát, cô sợ tới mức giãy giụa lung tung: "Cha, cha làm gì thế?"

Thích Kỳ Niên ấn eo cô, dùng côn thịt hơi cương cứng của mình cọ chân tâm cô, hạ giọng, giọng nói nguy hiểm nói: "Nghe nói hôm nay con lên xe của dã

nam nhân khác?"

"Dã nam nhân gì cơ?"

Minh San ôm chặt con mèo trong lòng, vừa xấu hổ vừa tức giận:

"Từ thiếu úy là người đứng đắn."

Thích Kỳ Niên cười nhạo một tiếng, lại dùng sức cọ cô hai cái, nói:

"Trên đời này không có người đàn ông đứng đắn."

"Chính cha không đứng đắn, nhìn người nào cũng không đứng đắn."

Minh San nói xong muốn buông con mèo trên tay ra, lại bị người đàn ông ngăn cản:

"Ôm nó, ôm nó bị thao." Minh San: ".....''

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...