Chương 8: Chương 8 : Không cần

Người đàn ông cúi người dựa lại gần, cảnh tượng trong thư phòng lại xuất hiện trong đầu Minh San: Trong không gian tối tăm, cơ thể nóng bỏng, tiếng thở dốc dồn dập, mọi thứ đều khiến cô cảm thấy sợ hãi

"Đừng mà." Cô ôm chặt chặn quả quyết từ chối, cho dù mọi chuyện lúc trước là ngoài ý muốn, vậy hiện giờ tính là gì?

Bọn họ là cha con, cho dù chỗ đó của cô thực sự bị thương rất nặng, cũng không nên là hắn bôi thuốc cho cô.

Lực tay của Thích Kỳ Niên rất mạnh, cho dù cô quấn chặt chăn kiểu gì đều bị hắn dễ dàng vén lên. Chỉ cần là chuyện hắn nhận định, người nào cũng không ngăn cản được hắn.

"Đừng quậy." Giọng điệu của hắn không nhanh, nhỏ giọng mắng cô.

"Cha." Cô khóc nức nở gọi hắn: "Con tự mình bôi được, cha đừng..."

"Con biết bôi thế nào sao?" "Con..."

"Thành thật nằm yên." Hắn không kiên nhẫn nói, thở sâu một hơi lại nói: "Cha không làm chuyện gì khác, chỉ bôi thuốc cho con, vết thương này của con, người nào bôi cũng không thích hợp."

Vết thương ở chỗ đó, người nào nhìn đều sẽ biết cô bị làm sao, nếu truyền ra cô thật sự không sống nổi. Nhưng mà cô không muốn để hắn nhìn thấy.

Nhận thấy được hắn đã vén chăn lên, vươn tay tách chân cô ra, gương mặt Minh San trắng bệch, càng thêm dùng sức giãy giụa:

"Đừng mà, đừng đụng vào con... Đừng mà."

Nhìn dáng vẻ kháng cự của cô, Thích Kỳ Niên thật sự vừa tức vừa đau lòng, cũng bắt đầu nổi nóng.

Hắn cúi người ấn cơ thể không ngừng giãy giụa của cô, tiện tay sờ thấy áo ở mép giường, biến nó thành dây thừng, trói hai tay cô cao lên đỉnh đầu, nhanh chóng trói chặt cổ tay.

Đôi mắt của Minh San đỏ bừng, nước mắt đầy trong hốc mắt. Cô không nói nên lời, chỉ không ngừng lặp lại:

"Đừng chạm vào con, đừng chạm vào con..."

"Con kêu lớn tiếng một chút, tốt nhất là để tất cả mọi người đến xem hai cha con chúng ta nửa đêm đang làm gì." Thích Kỳ Niên trầm giọng nói, kéo chăn quấn trên người cô ra, ném xuống đất.

Hắn cũng cúi người xuống, giữ chặt cô cởi quần ngủ tơ lụa của cô.

Minh San nhỏ giọng nức nở, khóe mắt có nước mắt chảy ra, giãy giụa muốn đứng dậy, nhưng sức lực của cô căn bản không đánh lại hắn.

Cô không rõ, không rõ chuyện trái với luân thường đạo lý như thế, chuyện vô cùng xấu hổ, vì sao cha lại không chút kiêng kỵ gì.

Sau khi biết rõ đã sai còn muốn sai tiếp, nếu bị người khác biết được, cột sống của hai bọn họ đều bị chọc đứt.

"Roẹt" một tiếng, quần tơ lụa mỏng manh lập tức bị xé rách.

Biểu cảm của Thích Kỳ Niên có chút ngượng ngùng, hắn cũng không biết sao lực tay của mình mạnh như vậy, cái quần kia vừa chạm vào là rách. Mất đi sự che chắn của quần, da thịt trắng bóng bên trong lập tức lộ ra.

Minh San không mặc quần lót, vừa xé như vậy trực tiếp để lộ âm hộ bị thao đến sưng đỏ không chịu nổi của cô trước mắt người đàn ông.

Cô ngủ đã quen bật đèn, cho dù ở gian ngoài, ánh đèn ấm áp vẫn có thể chiếu sáng phòng trong. Dựa vào ánh đèn này, Thích Kỳ Niên thấy huyệt bạch hổ của cô một cách rõ ràng.

Thật đẹp! Hắn tán thưởng trong lòng.

Không có một sợi lông, trắng nõn mềm mại, tiểu huyệt phình to, môi âm hộ đầy đặn, bởi vì không lâu trước đây mới bị hắn thao, nên âm đế ở khe hở vừa đỏ vừa sưng, không biết xấu hổ ló đầu ra.

"Cha, đừng nhìn, cầu xin cha... Ô ô... Đừng mà..."

Minh San hốt hoảng muốn kẹp chân lại, nhưng bị hai tay của hắn nắm lấy, lại mở chân ra.

Chỗ tư mật nhất bị mở ra, hoàn toàn lộ ra trước mắt người đàn ông, Minh San ước gì mình có thể lập tức ngất xỉu, cô chưa từng trải qua cảm giác xấu hổ như thế. Sau đó cô nghe thấy rõ tiếng nuốt nước bọt của hắn.

Thích Kỳ Niên nghiến răng kìm nén dục hỏa dấy lên trong cơ thể, cầm lấy bình lưu ly, mở nắp ra, dùng hai ngón tay đào ra chút thuốc mỡ màu mã não. Sau đó hắn vươn ngón tay đến chân tâm của cô, nhẹ nhàng bôi lên âm hộ của cô.

Nước mắt của Minh San chảy ra càng nhiều, cô cắn chặt môi, cơ thể run rẩy mãnh liệt.

Chỗ riêng tư truyền tới xúc cảm khác thường, khiến cô cảm thấy thẹn và hoảng hốt.

Mà người đàn ông không cảm nhận được thống khổ và sự giãy giụa của cô, hai ngón tay nhẹ nhàng xoa ấn môi âm hộ.

Một lúc sau hắn lại lấy ít thuốc mỡ lên ngón tay, sau đó chậm rãi cắm hai ngón tay vào hoa huyệt của cô. Cơ thể lại có cảm giác không khỏe vì bị xâm lấn lần nữa, khiến Minh San không chịu khống chế mà hừ nhẹ một tiếng:

"Ưm..."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...