Thích Kỳ Niên luôn trọng dục, có lạc thú này hắn càng ôm cơ thể con gái không chịu buông tay, đại côn thịt không phải cắm vào rút ra tiểu huyệt phía trước, thì chính là quấy loạn hậu huyệt, không có ý định dừng lại.
Minh San không thể kêu ra tiếng nữa, mềm như bông nằm liệt trong lòng cha, để mặc hắn muốn làm gì thì làm.
Hai cái tiểu huyệt ở chân tâm đều bị thao đến đỏ rực, không thể khép miệng vào, hai cái miệng nhỏ rộng mở chậm rãi chảy dịch trắng, đó đều là tinh dịch của người đàn ông không ngừng bắn vào.
Lúc trước Minh San từng lo lắng mỗi ngày mình bị cha thao bắn vào trong như vậy, nói không chừng ngày nào đó sẽ mang thai.
Cha lại bảo cô không cần lo lắng, nói mấy năm trước khi hắn đi đánh giặc, phần hông từng bị thương suýt nữa không thể giao hợp, sau này y học phát triển, bác sĩ lại nói với hắn có lẽ sau này hắn không có con nữa.
Nhiều năm qua đi như thế, hắn từng có không ít phụ nữ, thật sự không có người phụ nữ nào từng mang thai con hắn.
Cho nên lúc trước bà hai mới có thể ỷ vào mình có con trai của đại soái, hoành hành ở trong phủ.
Sau khi biết chuyện này Minh San cũng không lo lắng nữa, nếu một cô gái ở trong khuê các như cô đột nhiên mang thai, vậy thì đúng là không sống được.
Thích Kỳ Niên mồ hôi nóng đầy người, thở hổn hển ôm eo Minh San, côn thịt màu đỏ tím cắm trong cúc huyệt của cô, nhanh chóng cắm vào rút ra đảo lộng, cắm đến cúc huyệt nước sốt giàn giụa, không có sức lực co rút lại, cũng không có biện pháp kẹp chặt côn thịt của hắn.
Sau khi va chạm nhanh một trận, tinh quan của người đàn ông buông lỏng, lại bắn nùng tinh vào hậu huyệt của con gái.
"A... Thật sướng, a..."
"Ưm a a a..."
Minh San bị nóng đến mềm mại kêu dâm, cô thật sự không còn sức lực, cảm thấy cơ thể hoàn toàn mềm nhũn.
Khoái cảm cực hạn quanh quẩn trong cơ thể hai người, khiến bọn họ mãi mà chưa hoàn hồn.
Minh San không thể ngờ tới hậu huyệt bị thao cũng có cảm giác như vậy, cô cho rằng sẽ rất đau mới đúng.
Thích Kỳ Niên cũng không nghĩ tới, hậu huyệt của con gái vừa mới bị khai phá, lại có thể bị thao đến cao trào, dáng vẻ như sắp sướng đến ngất xỉu.
Quả nhiên là cơ thể vô cùng dâm đãng.
Lúc này bắn tinh xong, cuối cùng Thích Kỳ Niên không lăn lộn nữa, ôm lấy Minh San nằm ngã trên sô pha, chậm rãi ổn định hơi thở.
"Sau này tránh tên Từ Diệp kia một chút, đừng lui tới quá nhiều với cậu ta."
Thích Kỳ Niên ôm con gái, dán sát bên tai cô nhỏ giọng nói chuyện.
Giọng điệu của Minh San hơi lười biếng, hỏi lại hắn:
"Vì sao ạ?"
Thích Kỳ Niên cười khẽ, nói:
"Cha con là thổ hoàng đế, cậu ta lại là quân chính quy, là phía trên phái tới kêu gọi những người chống đối đầu hàng cho yên ổn, đối lập với cha, nói không chừng ngày nào đó cậu ta dẫn binh tới đánh cha con, con còn cảm thấy cậu ta là người tốt không?"
Minh San bĩu môi:
"Con vốn không muốn tiếp xúc với anh ta, chuyện hôm nay là trùng hợp, nếu cha sớm nói rõ với con, cho dù con gặp mưa cũng không lên xe anh ta."
Là con gái của Thích Kỳ Niên, cho dù lập trường của cha thế nào, cô đều không chút do dự đứng bên hắn.
Thích Kỳ Niên thấy thái độ này của cô, hài lòng cười nói: "Vẫn nên lên xe cậu ta đi, con gặp mưa cha sẽ đau lòng." Minh San lén lẩm bẩm một câu:
"Miệng lưỡi trơn tru."
Thích Kỳ Niên nghe thấy thế, da mặt dày nói:
"Cha đúng là miệng lưỡi trơn tru, không phải là con mới bị cha liếm sướng sao?"
Gương mặt Minh San lập tức đỏ bừng lên, người đàn ông này đúng là không biết xấu hổ.
Lại nghỉ ngơi một lát, Thích Kỳ Niên mới bế Minh San lên lầu về phòng.
Cả người Minh San dính nhớp, vô cùng khó chịu, bảo cha đi chuẩn bị nước ấm cho cô tắm rửa.
Thích Kỳ Niên lập tức đi dặn dò Tiểu Thanh chuẩn bị nước ấm.
Vì tránh có người biết chuyện này, người giúp việc ở tòa nhà này đều bị gọi đi, không được tới gần nhà chính nửa bước, nhà to như vậy chỉ có mình Tiểu Thanh hầu hạ, khoảng thời gian này lượng công việc của cô ấy tăng lên gập bội.
Đợi nước ấm được chuẩn bị xong, Thích Kỳ Niên ôm Minh San đi tắm.
Minh San giống như không có chân, được cha bế lên ôm vào thau tắm.
Thau tắm ở bên này đủ to, hai người ngồi vào không gian còn dư dã.
Minh San không quá nguyện ý cùng tắm rửa với cha, bởi vì tắm một lát hắn sẽ không thành thật.
Lần này cũng giống vậy, Thích Kỳ Niên không cho Minh San làm, chỉ bảo cô ngồi trong nước để hắn tắm giúp cô.
Minh San thật sự không lay chuyển được hắn, chỉ có thể mặc hắn.
Hai người ngồi mặt đối mặt, Minh San có chút ngượng ngùng, ánh mắt vẫn luôn đảo qua gương mặt cha.
Cô vẫn luôn biết cha rất tuấn tú uy vũ, khí độ bất phàm, nhưng mà so sánh hắn với Từ Diệp, thực ra có chút khó phân cao thấp với nhau.
Một người là người trẻ tuổi khí phách hăng hái.
Một người là người có địa vị cao thành thục ổn trọng.
Nếu hỏi Minh San thích loại hình nào, trong lòng cô vẫn thiên về thành thục ổn trọng.
Thích... Thành thục ổn trọng sao?
Thích ư?
Minh San bị chữ này dọa sợ hãi.
Vội vàng thu liễm tinh thần, không suy nghĩ linh tinh nữa. Nhưng mà không nhịn được bắt đầu nhìn lén cha, lần này tầm mắt của cô bị hắn bắt lấy, cười nói:
"Muốn nhìn cha thì thoải mái nhìn, cha cũng không ngăn cản con."
Gương mặt Minh San đỏ bừng, vội quay đầu đi không để ý tới hắn.
Thích Kỳ Niên đã sớm quen với dáng vẻ ngượng ngùng muốn còn tỏ vẻ từ chối của con gái, luôn coi nó thành tình thú.
Hắn cầm lấy khăn lông nhúng vào nước, vớt ra cầm trong tay cẩn thận lau cho cô một lát.
Minh San trần trụi để mặc cha lau, từ sau lưng lau đến ngực, cuối cùng chạm vào ngực cô, mãi đến khi lau cả người Minh San mềm nhũn, khô nóng...
"Ưm..." Cô nhỏ giọng rên rỉ: "Cha, còn muốn."
Bạn thấy sao?