"Ưm ưm... A..." Minh San ngửa đầu kêu dâm, cho dù là ngâm mình ở trong nước, cô đều cảm nhận được chân tâm giống như có lửa, nóng rát, ngứa không chịu được.
"Cha..." Cô mềm mại gọi hắn, cô buông cánh tay ra cúi đầu nhìn tình hình trong nước, mông lung không nhìn rõ, chỉ thấy được mơ hồ khăn lông màu trắng đang lôi kéo trước sau ở chân tâm cô.
"Đừng." Cô nhỏ giọng ngăn cản, tư thế như vậy thật sự quá xấu hổ.
"Tiểu dâm đãng, sướng thế nào thì làm như thế ấy, biết không? Không cần cảm thấy ngượng ngùng."
Trước đây hắn cảm thấy con gái thẹn thùng giãy giụa là một loại tình thú, nhưng hiện giờ hắn càng hi vọng cô có thể cởi mở hơn, ở trước mặt hắn bày ra dáng vẻ dâm đãng nhất.
Tốt nhất là vừa nhìn thấy hắn dâm huyệt sẽ chảy nước, muốn bị hắn thao.
"Không, không được... Cha, sắp cọ hỏng rồi."
Minh San từ chối, muốn đứng dậy cách xa khăn lông, nhưng bị cha giữ chặt lấy, kéo cô lại ngã trở về.
Bức phùng hoàn toàn bị mở ra, âm đế đã sớm bị cọ đến vừa sưng vừa đỏ, khăn lông kia còn không buông tha cho cô, vẫn luôn đuổi theo cọ tiểu huyệt của cô.
Cho dù Minh San vặn vẹo trốn tránh kiểu gì, đều không trốn thoát khỏi "tra tấn" của nó.
Cao trào tới đột ngột không kịp đề phòng, cô dựa vào bên cạnh thau tắm run rẩy, co rút, cả người đều sướng đến tê rần, lâng lâng, ý thức hoàn toàn bay đi.
Thích Kỳ Niên thấy cô sướng như vậy, lúc này mới hài lòng, rút khăn lông từ chân tâm cô ra, lại bế cô lên ngồi trên đùi hắn một lần nữa, sau đó đỡ côn thịt cứng rắn đến sắp nổ mạnh, nhắm ngay tiểu huyệt dư vị chưa tiêu của cô, cắm mạnh vào trong.
"A..."
Bị tra tấn một lúc lâu cuối cùng tiểu huyệt cũng ăn được côn thịt, cảm giác sảng khoái khiến Minh San lại run rẩy một lát. Người đàn ông cười khẽ, tiến lại gần hôn môi cô:
"Đều sướng đến trợn trắng mắt sao?"
Minh San đã không còn sức lực nói chuyện, chỉ có thể mềm mại hừ hừ:
"Ưm... A..."
Cô cảm thấy mình sắp bị cha thao chết.
Hai người ở trong thau nước thao một lúc lâu, nước đều lạnh hơn, Thích Kỳ Niên mới dùng tư thế cắm vào ôm cô ra, lấy khăn lông lau lung tung trên người hai người, sau đó ôm cô về phòng.
Ga giường vốn bị làm bẩn đã được Tiểu Thanh thay mới.
Đến lúc này Minh San đã không còn sức lực thẹn thùng, để mặc cha ôm lên giường nằm xuống.
"Sao còn chưa ra ngoài."
Minh San cảm nhận được côn thịt của cha còn cắm trong tiểu huyệt cô.
"Cha còn chưa bắn." Thích Kỳ Niên nói.
"Vậy cha nhanh lên."
Minh San có chút không kiên nhẫn thúc giục, cha thật sự làm quá lâu, lần nào cũng khiến cô chết đi sống lại.
"Không nhanh được."
Thích Kỳ Niên ở trong chăn bày cô thành tư thế quay lưng về phía hắn, côn thịt từ phía sau cắm vào, sau đó nhanh chóng đưa đẩy.
Minh San cong eo vểnh mông lên, hùa theo va chạm của hắn. "Ưm, ưm..."
Không biết qua bao lâu cuối cùng cha cũng nắm lấy eo cô, sau khi thao lộng mãnh liệt một trận thì bắn tinh dịch nóng bỏng vào tao tâm của cô.
"A... Côn thịt thật sướng..."
Thích Kỳ Niên sướng đến mức hừ hừ.
"Ưm..."
Minh San hoàn toàn xụi lơ.
Cô bị cha ôm, dâm huyệt hàm chứa côn thịt của hắn, mơ mơ màng màng ngủ mất.
-----
Không biết là cố ý hay vô tình, ngày hôm sau Minh San xuống lầu thì gặp được Từ Diệp tới tìm cha.
Cô đứng ở cầu thang, anh ta đứng giữa phòng khách, sau khi ánh mắt hai người chạm nhau, tầm mắt của người đàn ông chưa từng rời khỏi cô.
Minh San nhớ rõ lời cảnh cáo của cha tối qua, chỉ gật đầu với Từ Diệp sau đó xoay người đến phòng bếp.
Từ Diệp vốn muốn tiến lên chào hỏi cô, thấy thái độ này của cô cũng chỉ có thể từ bỏ.
Anh ta cũng không nói nên lời là vì sao, chính là rất muốn gặp Thích tiểu thư này một lần.
Tuy anh ta từng gặp rất nhiều mỹ nữ, nhưng tiểu thư yêu kiều giống như Minh San vẫn là lần đầu tiên gặp được.
Rõ ràng mới 15 tuổi, có lẽ nên rất ngây ngô mới đúng, nhưng ánh mắt của cô, hành động của cô lại kèm theo chút phong tình, như có như không trêu chọc thần kinh của anh ta.
Rõ ràng thoạt nhìn rất đoan trang rất đứng đắn, nhưng lại khiến anh ta vô cớ suy nghĩ bậy bạ.
Có thể là tư tưởng của anh ta quá hạ lưu, anh ta luôn cảm thấy Thích tiểu thư kèm theo chút quyến rũ, giống y như hồ ly tinh trong thoại bản.
Nhưng mà không đợi Từ Diệp nhìn cẩn thận, anh ta đã bị gọi vào phòng làm việc.
Minh San ở bên cạnh bàn nhỏ trong phòng bếp ăn cháo, sau đó ra cửa với Tiểu Thanh.
Tối hôm qua lại là Tiểu Thanh thu dọn đệm giường cho bọn họ, lúc này Minh San đối mặt với cô ấy vẫn sẽ ngượng ngùng, nhưng Tiểu Thanh đã tập mãi thành thói quen, còn nhỏ giọng dặn dò tiểu thư:
"Cô nên khuyên đại soái một chút, thỉnh thoảng cũng nên dừng lại, hàng đêm đều như vậy sẽ hại cơ thể."
Mặt Minh San đỏ lên, nói như muỗi kêu:
"Nếu tôi có thể khuyên nhủ, sẽ có chuyện như vậy sao?" Tiểu Thanh nghĩ lại cũng phải, gật đầu nói:
"Cũng phải, tiểu thư xinh đẹp như thế, là người đàn ông đều không chịu nổi"
Khi hầu hạ tiểu thư tắm rửa, Tiểu Thanh cũng nhìn thấy cơ thể cô, mỹ nhân như ngọc như tuyết như vậy, người nào có thể chống đỡ được mị lực của cô.
Minh San bị nói đến mặt đỏ tai hồng, làm bộ muốn đánh cô ấy, may mà xe tới, lúc này hai người mới thu hồi nụ cười đó, an tĩnh ngồi vào xe.
Trong khoảng thời gian này phó quan Trương vẫn luôn ở chung với hai bọn họ, thái độ cũng thân thiết hơn nhiều, lời nói cũng nhiều hơn không còn nghiêm túc như trước đây, suốt đường đi vẫn luôn nói chuyện phiếm với bọn họ, còn đặc biệt thích đùa Tiểu Thanh.
Minh San lén quan sát người đàn ông trẻ tuổi này,
thấy anh ta vẫn luôn nhìn lén Tiểu Thanh, có lẽ là có ý với Tiểu Thanh, nhưng mà Tiểu Thanh vẫn luôn ngây ngốc không kịp phản ứng.
Tới bệnh viện, phó quan Trương dặn dò:
"Hai ngày này trong thành phố không yên ổn, mọi người ở yên trong bệnh viện đừng ra ngoài, đợi tôi tới đón hai người." Minh San cũng không quá lo lắng, chỉ gật đầu, dẫn Tiểu Thanh đi vào.
Bạn thấy sao?