Ngày hôm qua có mưa rơi, nhiệt độ không khí trở nên lạnh hơn nhiều, hôm nay Lâm Thị lại ho nhiều hơn, Minh San sốt ruột đi tìm bác sĩ dò hỏi, bác sĩ cũng rất bất đắc dĩ, chỉ nói cuối tháng này chỉ sợ không thể xuất viện.
Tuy Lâm Thị ho nhưng tinh thần không tệ, trái lại an ủi Minh San bảo cô đừng quá sốt ruột.
Minh San là đau lòng mẹ, nắm lấy đôi tay gầy như que của của cô ấy, hai mắt đỏ hoe.
Bởi vì bệnh tình của mẹ nặng hơn, Minh San ở lại bệnh viện lâu hơn một chút.
Sau giờ ngọ tiếng ồn ào bên ngoài bệnh viện càng ngày càng ầm ĩ, Minh San đi tới trước cửa sổ nhìn một lát, thì bị cảnh tượng ở bên ngoài dọa sợ.
Bệnh viện giáo hội chỗ bọn họ không biết bị đám sinh viên vây quanh từ khi nào, những người đó đều vô cùng oán giận, giống như đang kêu gào khẩu hiệu gì đó, bảo người nước ngoài nhanh rời khỏi Khánh Thành, rời khỏi quốc gia này. Tiểu Thanh thấy thế vô cùng lo lắng:
"Tiểu thư, có thể loạn lên hay không?"
Minh San cũng trong lòng bồn chồn, ngoài miệng vẫn an ủi: "Bọn họ đã khóa cửa lại, có lẽ không sao đâu."
Lâm Thị cũng rất lo lắng, bảo Minh San đi hỏi một chút xem có cửa sau có thể rời đi hay không, sợ lát nữa tình thế sẽ mất khống chế.
Thân phận của Minh San đặc biệt, bác sĩ Dương nhanh chóng tìm tới, nói bệnh viện có tầng hầm ngầm, bảo bọn họ cùng đến đó tránh né, không biết đám sinh viên kia sẽ ầm ĩ thành ra thế nào.
Bác sĩ đang nói chuyện, bỗng nhiên nghe được bên ngoài có tiếng súng vang lên, những người đó không biết là ai dẫn dắt, vậy mà phá tan cửa bệnh viện.
Lúc này hoàn toàn rối loạn.
Minh San luống cuống, cùng Tiểu Thanh đỡ lấy mẹ chạy theo bác sĩ.
Nhưng mà động tác của cô quá chậm, vừa đến tầng một đám người mất khống chế như thủy triều, từ bốn phương tám hướng ùa vào.
Đám Minh San đâu từng gặp cảnh tượng như vậy, trong lúc nhất thời lại ngây dại.
Trong hỗn loạn, Minh San bị đám người đẩy tách ra với mẹ và Tiểu Thanh, trong lúc xô đẩy cô bị đẩy tới một góc, quần áo rối loạn, tóc cũng loạn lên...
Đúng lúc này bên ngoài bệnh viện vang lên tiếng súng càng vang dội, chấn đến lỗ tai người ta đều đau.
Minh San ở trong góc không thấy được gì, chỉ biết sau khi tiếng súng vang lên đám sinh viên bắt đầu chạy loạn khắp nơi, có lẽ là bệnh viện tìm viện binh tới.
Khủng hoảng qua đi, Minh San ngơ ngác nhìn người đàn ông cao lớn vội vã chạy về phía cô.
"Minh San!" Người đàn ông kêu to một tiếng, trong giọng nói đều tràn ngập lo lắng và sốt ruột.
"Cha, cha!"
Trái tim hoảng loạn của Minh San mới dần ổn định lại, giây tiếp theo cô bị người đàn ông xông tới ôm chặt vào trong lòng.
"Con không sao chứ, có bị thương chỗ nào không?" Hắn ôm cô hai giây, lại khẩn trương đánh giá cô.
Nhìn dáng vẻ sốt ruột của hắn, trái lại Minh San an tâm hơn: "Con không sao."
Chẳng qua là bị va chạm tay đau và lưng đau.
"Vậy thì tốt."
Thích Kỳ Niên nhận được tin thì lập tức tới đây, không nghĩ tới vẫn chậm một bước, đám sinh viên kia đã bị kích động, lao vào bệnh viện.
"Cha, mau đi tìm mẹ, bọn con bị tách ra..." Minh San nắm chặt cánh tay hắn, nôn nóng nói.
"Con đừng lo lắng, bên ngoài đã bị người của bọn cha vây quanh, không sao đâu."
Hắn vừa mới dứt lời, thì nghe "pằng" một tiếng, người nổ súng hẳn là cách bọn họ không xa.
Mà Thích Kỳ Niên không có phòng bị nên sau lưng bị bắn trúng, chỉ thấy hắn nhăn mặt, cơ thể lắc lư, rất nhanh đã mềm nhũn ngã xuống trước mặt Minh San.
"A!" Minh San hét lên một tiếng, vội vàng đỡ lấy cha, nhưng cô căn bản không có đủ sức lực, bị người đàn ông đè lên. "Cha... Cha..."
Người bên ngoài nghe thấy tiếng súng lao vào trước tiên, đối phương còn chưa kịp chạy trốn, hai bên nhanh chóng đánh nhau.
Thích Kỳ Niên dẫn người đến, người đông thế mạnh, chỉ một lát là khống chế được người kia.
Một trận khôi hài kinh tâm động phách, dưới sự trấn áp của quân đội đã nhanh chóng bình ổn lại, nhưng mà đại soái bị trúng đạn một cách ngoài ý muốn.
Minh San không cảm nhận được thế giới bên ngoài, cô ôm cha đang chảy máu, hoảng loạn đến mức không biết nên làm thế nào, lập tức khóc ra.
Cũng may đang ở bệnh viện, bác sĩ đều có sẵn, Thích Kỳ Niên nhanh chóng được đẩy vào phòng phẫu thuật.
Những người khác thì đi thu dọn tàn cục, Tiểu Thanh đỡ Lâm Thị đi tới.
Sau khi bọn họ bị tách ra thì đi theo bác sĩ trốn tới tầng hầm ngầm, nghe nói Thích Kỳ Niên bị bắn trúng, Lâm Thị cũng vô cùng khẩn trương, kiên trì canh giữ bên ngoài phòng phẫu thuật với Minh San.
Viên đạn bắn trúng bả vai, không phải vị trí quan trọng nhưng Thích Kỳ Niên vẫn chịu không ít tội.
Phó quan Trương thu dọn tàn cục xong, cũng chạy tới, nói đại khái tình hình cho Minh San
"Chúng ta bị trúng mai phục, bọn họ biết đại soái ở Khánh Thành, cho nên thiết kế kích động sinh viên, lại phái sát thủ che giấu trong đám người."
Lúc này Minh San mới phát hiện, những người đó là nhằm vào cha.
Nhưng cha biết rõ có nguy hiểm, vẫn chạy tới trước tiên. Trong lúc nhất thời, tâm trạng của Minh San vô cùng phức tạp.
Phẫu thuật liên tục hơn hai tiếng, viên đạn chỗ bả vai Thích Kỳ Niên mới được lấy ra, nhưng mà hắn ở lại bệnh viện không an toàn, mới tỉnh táo lại lập tức về nhà lầu.
Cuối cùng còn có Lâm Thị không ngừng ho khan, cũng cùng dẫn về.
Thích Kỳ Niên ra khỏi phòng phẫu thuật xong, Minh San vẫn luôn đi theo bên hắn hầu hạ, không rời một bước.
Thích Kỳ Niên vừa nhịn đau, vừa không quên ăn đậu hũ của cô, nắm lấy tay cô không chịu buông ra, Minh San không nói gì cho hắn nắm đủ.
Bạn thấy sao?