Trận ngoài ý muốn này mang tới chấn động cho Minh San, không đơn giản chỉ là cha bị thương.
Cho tới nay Minh San đều biết bên ngoài rất loạn, nhưng cô vẫn luôn được bảo vệ rất tốt, nên không cảm nhận được. Nhưng hôm nay cô lại chân chính tận mắt thấy được, càng nhìn thấy cha bị bắn ngay trước mặt cô, loại khiếp sợ này chỉ sợ cả đời cô đều không thể quên.
Ở trước thời đại loạn lạc này, cha chỉ là cơ thể phàm nhân, không cẩn thận sẽ mất mạng.
Huống chi cô chỉ là cô gái lớn lên trong khuê phòng, rời khỏi sự che chở của cha, có lẽ cô không sống nổi một ngày.
Lúc này hình tượng của cha ở trong lòng Minh San đã không chỉ là cường đại, cô càng kính trọng hắn hơn.
Về đến nhà Minh San bận trước bận sau sắp xếp cho cha nằm xuống, sau đó lại đi xem tình hình của mẹ.
Kết quả cô còn chưa đi đến phòng mẹ, Tiểu Thanh đã đuổi theo sau nói:
"Đại soái nói ngực đau, bảo cô nhanh qua xem."
Minh San có chút cạn lời, cô mới rời khỏi cha chưa đến 5 phút, cha lại kêu đau, không biết là đau thật hay giả vờ. Nhưng mà Minh San không dám thiếu cảnh giác, dặn dò Tiểu Thanh đi hầu hạ mẹ, cô thì xoay người trở về phòng cha. Trong phòng Thích Kỳ Niên chán muốn chết dựa vào giường, thấy Minh San đi tới thì vội vàng hừ hừ.
"A... A..."
Minh San vừa đau lòng vừa buồn cười, đi qua ngồi ở mép giường, vươn tay sờ lưng hắn nói:
"Không phải vừa rồi vẫn còn rất tốt sao? Sao lại ngực đau ạ?" Thích Kỳ Niên hữu khí vô lực nói:
"Nằm lâu, ngực buồn bực."
"Vậy làm sao bây giờ? Con lót gối đầu cho cha nhé?" Minh San có chút sốt ruột hỏi.
Thích Kỳ Niên nghiêng đầu nhìn cô, nói:
"Con nằm lên đi, để cha nằm trên người con, có khả năng sẽ không sao."
Vừa nghe thấy yêu cầu này của hắn, có chút vô cớ gây rối, nhưng Minh San nghĩ tới dáng vẻ của hắn khi ở bệnh viện lúc ban ngày, lại không đành lòng từ chối:
"Thật vậy ạ?"
"Con đi lên đi."
Thích Kỳ Niên vỗ vị trí bên cạnh, bởi vì động vào vết thương lập tức đau đến nhe răng trợn mắt.
Minh San thấy thế không do dự nữa, cởi giày ra ngồi dựa vào đầu giường, nói:
"Đến đây đi, để cha dựa một lát."
Khổ nhục kế của Thích Kỳ Niên thực hiện được, khỏi phải nói trong lòng đắc ý cỡ nào, chậm rãi dịch qua, đè nửa người lên bụng con gái, mặt trực tiếp dán vào ngực cô, gối lên bộ ngực mềm như bông.
"Ưm... Thoải mái hơn nhiều." Người đàn ông cảm khái từ tận đáy lòng.
Tuy cha đè lên hơi nặng nhưng cũng nằm trong phạm vi Minh San có thể chịu được, cho nên không nói gì, vươn tay nhẹ nhàng xoa cánh tay của cha, nhẹ giọng hỏi hắn:
"Miệng vết thương còn đau không ạ?"
"Hết thuốc tê, rất đau."
Thích Kỳ Niên ở trước mặt con gái không có chút cậy mạnh, đau năm phần hắn có thể nói thành mười phần, chính vì giành được con gái đau lòng.
"Vậy cha đừng lộn xộn." Giọng nói của Minh San dịu dàng nhắc nhở hắn.
Ôm con gái thơm mềm như vậy vào trong lòng, Thích Kỳ Niên đâu thể bình tĩnh nổi, chỉ ngửi mùi thơm của cô, hắn đã cương cứng, càng đừng nói gối đầu lên ngực cô.
Thích Kỳ Niên nâng tay không bị thương lên, nhẹ nhàng vuốt ve sườn eo cô, khàn giọng nói:
"Cục cưng, cởi áo ra đi, cha muốn trực tiếp gối đầu lên ngực con."
Hơi thở của Minh San đều rối loạn, hô hấp đều hơi run rẩy, nhỏ giọng oán giận:
"Không phải là cha rất đau sao? Sao còn có tinh lực chơi lưu manh?"
"Chính là vì đau, mới phải nghĩ biện pháp phân tán lực chú ý." Thích Kỳ Niên nghiêm túc nói lời ngụy biện.
Minh San im lặng mấy giây, cũng không nói gì nữa, bảo hắn nâng mặt lên để tiện cho cô cởi áo.
Thích Kỳ Niên thấy cô dễ nói chuyện như vậy, lại bắt đầu được một tấc lại muốn tiến một thước:
"Cởi luôn cả quần ra."
Gương mặt Minh San đỏ bừng lên, nhưng vẫn chậm rãi cởi quần áo dựa theo mệnh lệnh của cha, sau đó trần trụi dựa vào giường, đợi cô nằm xong hắn lại gấp không đợi nổi đè lên.
Cơ thể nửa đè ở giữa hai chân trần trụi và bụng nhỏ của cô, gương mặt trực tiếp vùi vào nhũ thịt của cô,
Thích Kỳ Niên sướng đến mức than thở một tiếng:
"Phù... Thoải mái...''
Minh San cũng không nhịn được hừ nhẹ một tiếng, nhỏ giọng nói: "Cha, cha đừng cọ."
Hơi thở của cô dần dồn dập hơn, hai núm vú dần cứng như hòn đá, không ngừng cọ lên gương mặt hắn:
"Ưm... Cẩn thận rách miệng vết thương"
Thích Kỳ Niên cũng thở hổn hển, yết hầu nhúc nhích nói: "Tiểu dâm huyệt, cha có chút không nhịn được, con phối hợp một chút, nếu không miệng vết thương sẽ rách ra."
"Cha... Cha đừng xằng bậy, a a..." Cô còn chưa nói xong tay của cha đã sờ đến chỗ riêng tư của cô, dùng sức xoa môi âm hộ của cô.
"Tao hóa, mới cởi quần áo ra phía dưới đã ướt thành như vậy, tự mình mở chân ra để lộ huyệt dâm, cha muốn liếm huyệt dâm của con."
"Cha cẩn thận một chút."
Minh San nuốt nước bọt, mở hai chân ra một chút, đợi Thích Kỳ Niên dịch người xuống dưới một chút, dâm huyệt hồng diễm chảy đầy tao thủy của cô lập tức lộ ra trước mắt hắn. Cho dù nhìn bao nhiêu lần liếm bao nhiêu lần, lại nhìn thấy huyệt dâm của cô lần nữa Thích Kỳ Niên vẫn bị nó mê đến thần hồn điên đảo.
Hắn thở hổn hển, vội vàng vươn đầu lưỡi gấp không đợi nổi tiến lên.
Thực dâm, hương vị thật ngọt...
Bạn thấy sao?