Chương 86: Chương 85: Tư thế cưỡi ngựa

Có lẽ là tâm thái có chút thay đổi, rõ ràng là thái độ của Minh San không còn ngượng ngùng, khi mở hai chân ra cũng chỉ đỏ mặt, còn rất phối hợp dùng cánh tay mình nắm lấy hai chân, cố gắng kéo ra hai bên để lộ ra hoa huyệt chảy đầy dâm thủy, đang không ngừng khép mở.

Tiếng kêu cũng dâm mềm hơn nhiều, dáng vẻ như hoàn toàn sa vào trong tình ái.

Thích Kỳ Niên vừa liếm dâm huyệt của con gái, vừa lén đánh giá phản ứng của cô, trong lòng âm thầm hưng phấn.

Xem ra lần này bị thương còn rất có giá trị, ít nhất có thể khiến con gái mở rộng cửa lòng, hoàn toàn hưởng thụ vui sướng của tình ái.

Tuy trên vai vẫn còn rất đau, nhưng sắc đẹp của con gái chính là thuốc giảm đau tốt nhất, hắn chỉ lo liếm huyệt, cũng không quản nó đau hay không.

"Cha..." Minh San yêu kiều hừ nhẹ: "Cha cẩn thận một chút, đừng làm vết thương bị rách ra... Ưm..."

Âm đế bị cha dùng sức hút, Minh San cảm thấy cả người đều tê dại, không nhịn được lớn tiếng kêu dâm :

"Thật thoải mái... A ưm..."

Thích Kỳ Niên bị cô kêu đến côn thịt lại cứng hơn, cách quần cọ xát giường từng cái.

Đầu lưỡi đói khát tiến vào trong dâm huyệt của cô, quấy loạn dâm thủy bên trong, lại quyện chúng nó ra đưa vào trong miệng, thể dịch dính nhớp bị hắn quấy đến phát ra tiếng nước òm ọp òm ọp.

Nghe vô cùng dâm mĩ.

"Tiểu dâm huyệt, nước nhiều như vậy, sao liếm mãi cũng liếm không xong, thật dâm." Thích Kỳ Niên vừa liếm vừa nói mấy lời kích thích cô.

Cả người Minh San run rẩy, khoái cảm đánh sâu vào thần kinh của cô hết đợt này tới đợt khác, sướng đến mức ngón chân của cô đều cuộn lại:

"Ưm ưm... A... Cha, còn muốn... Còn muốn sâu hơn chút nữa."

Bên ngoài là được liếm thoải mái, nhưng bên trong hoa huyệt của cô càng thêm ngứa ngáy, rất muốn thứ càng thô hơn cắm vào trong.

Thích Kỳ Niên ngẩng đầu nhìn dáng vẻ phát dâm của cô, ước gì có thể dùng côn thịt thao cô một trận thật mạnh, nhưng mà hiện giờ hắn dùng lực miệng vết thương sẽ đau.

Nghĩ một lát, hắn nghiến răng nhịn đau ngồi dậy, cũng học tư thế của cô, nửa dựa vào đầu giường nói với cô:

"Cục cưng, tự mình ngồi lên trên di chuyển đi."

Cả người Minh San tê dại mềm nhũn, nhưng hoa huyệt thật sự ngứa đến khó chịu, cô cũng không do dự nhiều run rẩy ngồi dậy, thật cẩn thận ngồi trên hông cha.

Cô nuốt nước bọt, một tay đẩy môi âm hộ của mình ra, một tay khác đỡ lấy côn thịt của cha, sau đó trầm eo chậm rãi ngồi xuống.

"A..."

Cô có thể cảm nhận được nhục bích bị chậm rãi căng ra, cảm giác nôn nóng tao ngứa đó nhanh chóng biến mất, theo đó là sảng khoái và thoải mái.

"A... Thật khít..." Thích Kỳ Niên cũng sướng đến mức da đầu tê dại, đỡ lấy eo cô thúc giục cô nhanh di chuyển.

Tuy mỗi ngày đều ăn côn thịt của cha, nhưng hoa huyệt vẫn cảm thấy trướng, Minh San thở gấp từng ngụm, đợi cơ thể thích ứng sự thô to của hắn mới đong đưa eo, di chuyển trên dưới nhả ra nuốt vào côn thịt của cha.

Động tác của Minh San không nhanh, nhưng ngồi thật sự rất sâu, cảm thấy côn thịt của cha sắp cắm vào tử cung của cô.

"A a... A..." Cô dâm đãng kêu lên, đong đưa eo theo bản năng, khiến hoa huyệt càng nhanh chóng nhả ra nuốt vào côn thịt, nước dâm lại tràn lượng lớn ra bên ngoài, bọc đại côn thịt kia vừa ướt vừa sáng bóng.

Trong miệng Thích Kỳ Niên không ngừng gọi cục cưng bảo bối, bị cô hiếm khi chủ động mê đến đầu óc choáng váng, mất hồn mất vía, chỉ có thể đẩy hông hùa theo động tác của cô. "Bạch bạch bạch..."

"Tiểu dâm đãng, có phải bị côn thịt của cha cắm sướng hay không?" Hắn ngẩng đầu xoa ngực cô, vừa xoa vừa hỏi cô, chính là muốn cô mở miệng nói lời dâm đãng.

"Ưm... Thật sướng... Côn thịt của cha, cắm thật sâu... Thật thoải mái..."

Eo Minh San vặn vẹo y như rắn, khiến côn thịt màu đỏ tím nhanh chóng ra vào thao lộng tiểu huyệt của cô.

"Cục cưng, lần này là dâm huyệt của con đang thao côn thịt của cha, thật giỏi thao, thao đến cha sướng muốn chết, a..." "Ưm a... Dâm huyệt đang thao côn thịt của cha, a a... Thật thoải mái..."

Cô e ngại cha chỉ có thể dùng một tay xoa vú cô, vì thế tự mình nâng một tay lên nắm bên còn lại, dùng sức xoa nắn. Dáng vẻ đó, thoạt nhìn quá dâm.

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền tới tiếng gõ cửa.

Minh San bị dọa sợ, cơ thể lập tức cứng đờ.

"Không sao, tiếp tục." Thích Kỳ Niên thúc giục cô, cho dù người nào thao một nửa dừng lại cũng sẽ khó chịu.

Minh San cũng giống như vậy, cơ thể đói khát không chịu được, nhưng cô nghĩ tới bên ngoài còn có người khác, thì cảm thấy thẹn thùng, động tác vặn eo lắc mông cũng chậm đi nhiều, chỉ lắc lư biên độ nhỏ.

Cái mông nhẹ nhàng cọ xát chân hắn.

Thích Kỳ Niên vừa sướng, vừa không kiên nhẫn cao giọng hỏi bên ngoài: "Làm sao vậy?"

Bên ngoài nhanh chóng truyền tới giọng phó quan Trương: "Đại soái, thuyền đã chuẩn bị xong, chạng vạng có thể xuất phát."

"Đã biết, cậu đi xuống trước đi."

Sau khi Thích Kỳ Niên nói xong, lại bắt đầu dùng sức đẩy hông thao nộn huyệt của con gái, thao đến vang lên tiếng nước òm ọp.

Minh San lại thất thần: "Cha, chuẩn bị thuyền là muốn đi đâu ạ?"

"Về Nghi Thành, trong khoảng thời gian này Khánh Thành quá loạn, một đống người muốn đầu cha, không nên ở lâu." "Ồ, vậy chúng con cũng phải trở về sao?"

"Đương nhiên, lần này đi đường thủy, kín đáo hơn chút." "Nhưng mà... A ..ưmm..a..." Minh San còn chưa nói xong, đã bị cha cắm đến liên tục kêu dâm.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...