Vú của Minh San vốn to, lắc lư lên càng khoa trương, theo cơ thể bị cắm không ngừng đong đưa, hai nhũ thịt trước ngực cô cũng lắc lư ra tàn ảnh, thoạt nhìn vô cùng dâm đãng.
"A a... A... Thật sâu..." Minh San giống như đang cưỡi trên một con ngựa, cả người không ngừng lắc lư điên cuồng, côn thịt giống như gậy sắt nảy sinh ác độc khuấy đảo nhục huyệt của cô, khuấy đến cô nước sốt giàn giụa.
"Ưm... A..."
"A... Huyệt dâm lại kẹp chặt một chút, a..." Thích Kỳ Niên sướng đến mức gương mặt dữ tợn, véo eo cô, va chạm mãnh liệt.
"A a... Thật thoải mái, ưm.."
Hai người thao một lúc lâu, đều là mồ hôi chảy đầy lưng, Minh San sướng đến cả người run rẩy, hoa huyệt kẹp chặt côn thịt của cha, bị hắn cọ đến run lẩy bẩy mà xông lên cao trào. "A a a..."
Tối nay con gái rất chủ động, cũng rất dâm, Thích Kỳ Niên bị kích thích quá nhiều cũng không thể kiên trì được lâu, đỡ lấy eo cô thao mãnh liệt một lát xong, thì bắn hết tinh dich đặc sệt vào dâm huyệt của con gái.
"A... Bắn, đều bắn cho con...''
"Ưm ư... a..."
Nhục huyệt của Minh San co rút lại, cơ thể cũng run rẩy theo, cảm giác sảng khoái qua đi, cô mềm như bông dựa vào người cha.
Hai người thở dốc hết đợt này tới đợt khác, mãi mà không thể ổn định.
Mỗi lần cao trào đều sướng đến mức như linh hồn xuất ra, Minh San từ ban đầu kháng cự, cho tới bây giờ là trầm mê, chỉ tốn hai ba tháng cô đã biết, cô hoàn toàn nghiện cơ thể của cha, cuối cùng không thể rời khỏi hắn.
Nghỉ ngơi một lát, Thích Kỳ Niên mới nhẹ nhàng đẩy bả vai của cô, khàn giọng nói:
"Cục cưng, có lẽ miệng vết thương của cha lại chảy máu." Hắn nói rất nhẹ nhàng. Minh San lại bị dọa sợ, vội vàng ngồi bật dậy: "Là bị rách ra sao?"
Sau khi hỏi xong cô cảm thấy những lời này của mình là hỏi thừa, vừa rồi hai người làm kịch liệt như vậy, không rách là không có khả năng.
"Con nhìn xem." Cô không quan tâm mình đang trần trụi, vội quỳ bên cạnh hắn, ôm lấy bả vai hắn dìu hắn ngồi dậy, sau đó xem băng gạc sau lưng hắn.
Cô vừa quỳ như vậy, tinh dịch cha mới bắn vào lập tức chậm rãi chảy ra, trêu chọc tai cô lại đỏ lên.
"Có chút thấm máu." Cô hơi lo lắng nói: "Con đi gọi bác sĩ tới."
Cũng may khi bọn họ xuất viện còn mang theo một bác sĩ tới. Thích Kỳ Niên ngăn cô lại, nói:
"Không nghiêm trọng thì đừng để ý tới nó, con đi lấy khăn lông ướt lau cho cha, tránh cho chảy mồ hôi quá nhiều làm ướt băng gạc."
Minh San nhìn cơ thể chật vật của hai người, không nhịn được trừng hắn một cái, nói:
"Rõ ràng bị thương còn muốn xằng bậy."
Người đàn ông vươn tay xoa nhẹ nộn huyệt của cô một lát, xoa đến tay dính nhớp, cười nói:
"Con không sướng sao? Rõ ràng kêu dâm như thế.''
Minh San bị nói trúng gương mặt lập tức đỏ bừng, thẹn thùng trừng hắn một cái, sau đó đứng dậy xuống giường.
Cô cũng không mặc quần áo, cứ trần trụi cơ thể như vậy, đi chân trần đến phòng vệ sinh.
Chỉ một lát cô bưng một chậu nước ra, lại cầm bình nước sôi đổ nước ấm vào pha.
Thích Kỳ Niên ngồi ở trên giường, đôi mắt nhìn chằm chằm không chớp, ngây ngốc nhìn chằm chằm con gái, nhìn cô khi đi đường lắc lư mông to, nhìn cô khi làm việc cặp vú to lúc ẩn lúc hiện.
Nhìn một lát, côn thịt mới bắn tinh xong lại nhanh chóng vểnh lên.
Yết hầu của hắn nhúc nhích, nói với con gái: "Sau này khi chỉ có hai chúng ta, con đừng mặc quần áo, thoạt nhìn rất dâm." Minh San không để ý tới hắn, vắt khăn lông đi tới, lại quỳ ở trên giường cẩn thận lau mặt và cơ thể cho cha.
Vẻ mặt Thích Kỳ Niên thỏa mãn để con gái hầu hạ hắn, tay cũng không để yên, lúc thì xoa vú cô, lúc thì đùa dâm huyệt của cô, quả thực yêu thích không buông tay.
Minh San bị sờ ngứa, chỉ cười mắng một câu "lão lưu manh", sau đó để mặc hắn sờ, không có ý từ chối hắn.
Thích Kỳ Niên thực sự bị con gái mê đến thần hồn điên đảo, cảm thấy có khả năng cô đã nghĩ thông suốt, không còn khúc mắc nữa, cũng biết hưởng thụ lạc thú do tình ái mang đến, trước đây cô là ngầm dâm, hiện giờ là dâm lộ rõ.
Hắn cười ha ha suýt nữa bị mê đến chảy nước bọt, dán sát bên tai cô hôn lung tung một lát, vừa hôn vừa nói:
"Lão lưu manh và tiểu dâm đãng, trời sinh một đôi."
Đôi mắt của Minh San khẽ đảo, cười trừng hắn một cái, đứng dậy đi giặt sạch khăn lông, lại tiếp tục trở về lau cho hắn.
Vẫn luôn lau đến bên hông hắn, nhìn côn thịt nhất trụ kình thiên của hắn, cô bất đắc dĩ nói:
"Sao lại vểnh thành như vậy."
"Bị con vừa sờ vừa xoa như vậy, có thể không cứng được sao?" Thích Kỳ Niên đúng lý hợp tình nói.
Minh San vừa bực mình vừa buồn cười:
"Con là đang lau người cho cha!"
"Không khác lắm mà."
"Như vậy thì lau kiểu gì?" Minh San hỏi.
Thích Kỳ Niên nghĩ một lát, da mặt dày nói: "Hay là con chơi nó một lát trước, chơi nó bắn lại tiếp tục lau?"
Minh San: ".....''
Cô nhìn khăn lông trong tay, lại nhìn côn thịt to còn đang vênh váo đắc ý, đột nhiên nhớ tới một tối cha dùng khăn lông cọ huyệt cô, chỉ trong nháy mắt trong đầu cô lóe lên ánh sáng, mở khăn lông ra bao lấy côn thịt cương cứng kia.
Thích Kỳ Niên không rõ nguyên do, hỏi: "Con muốn làm gì?" Minh San nhướng mày: "Chơi nó ạ."
Sau khi nói xong, cô đỡ lấy côn thịt được khăn lông bao bọc, bắt đầu tuốt nó.
Chỉ trong nháy mắt trên côn thịt truyền tới cảm giác cọ xát mạnh, khiến cả người Thích Kỳ Niên như bị điện giật, không đề phòng mà hừ nhẹ ra tiếng:
"A!"
Bạn thấy sao?