Thích Kỳ Niên cũng không nghĩ tới, chiêu mà mình dùng trên người con gái sẽ bị cô dùng lại, còn dùng thuận lý thành chương như thế, hắn muốn từ chối cũng không tìm được lý do.
Cảm giác đau đớn kèm theo khoái cảm kịch liệt đánh úp về phía hắn, Thích Kỳ Niên hít sâu một hơi, không nhịn được rên rỉ ra tiếng:
"A..."
Minh San ngồi quỳ trước mặt hắn, cúi người xuống chuyên tâm hầu hạ côn thịt của cha.
Cũng may lực tay của cô không mạnh, động tác tuốt cũng vô cùng dịu dàng, nếu không với mức độ thô ráp của khăn lông này, có lẽ đã cọ rách lớp da của côn thịt.
Chơi một lát, cô ngẩng đầu nhìn cha, nhẹ giọng hỏi: "Cha, thoải mái không?"
Thích Kỳ Niên vội nói: "Đủ rồi đủ rồi."
"Nhưng cha còn chưa bắn." Minh San tích cực hơn.
"Không... Không sao, con đổi chỗ lau đi, côn thịt thì không cần để ý tới nó."
Người thường ngày bắt được cơ hội là sẽ chơi trò lưu manh, lúc này lại chủ động nói đủ rồi, Minh San không tin.
Cô nhìn côn thịt còn bị khăn lông bao lấy, hiểu ra:
"Là con làm đau cha sao?"
Thích Kỳ Niên vội vàng không ngừng gật đầu: "Con cọ như thế, đúng là hơi đau."
Minh San nén cười, đôi mắt kiều mị liếc mắt nhìn hắn một cái, nói: "Sao cha không nói sớm một chút."
Sau khi nói xong, cô lấy khăn lông bao quanh côn thịt ra, ném nó trở về chậu, lại dùng ngón tay chọc côn thịt còn thẳng tắp, chọc côn thịt lay động, cô mới cúi người cúi đầu, đỡ lấy côn thịt há miệng ngậm lấy quy đầu.
"A..."
Thích Kỳ Niên thật sự sướng đến mức hừ ra tiếng.
Lúc trước khẩu giao mấy lần, đều là hắn cưỡng ép hay nửa cưỡng ép, lần nào con gái ngậm lấy cũng không tình nguyện, vậy mà lần này cô lại chủ động ăn côn thịt của hắn, còn ăn thật sự dụng tâm.
Cái miệng nhỏ của cô cố gắng há to, ăn một đoạn dài côn thịt vào, còn nỗ lực khuấy đảo đầu lưỡi, liếm thân gậy và quy đầu của hắn.
Gương mặt nhỏ mũm mĩm thịt, đều bị côn thịt căng đến biến đổi hình dạng.
Thích Kỳ Niên sướng đến thở dốc, nếu biết bị thương có thể đổi lấy đãi ngộ như vậy, hắn đã sớm bị thương 800 lần. Ngón tay thô ráp vuốt ve gương mặt trơn mềm của cô, Thích Kỳ Niên nhỏ giọng lẩm bẩm:
"Tiểu dâm đãng, đúng là giỏi liếm, chính là như vậy, lại ngậm sâu thêm chút nữa, a... Thật sướng!"
Minh San quỳ giữa hai chân cha, hai chân mở rộng, chân tâm vừa vặn cọ đến đệm chặn nhô lên.
Cô không nhịn được vặn vẹo eo, khiến chăn nhẹ nhàng sờ lên nộn huyệt của cô.
Loại lẳng lơ theo bản năng này, rất nhanh bị Thích Kỳ Niên phát hiện.
Hắn nhìn thấy cảnh này thì hưng phấn, côn thịt lại trướng to một vòng, không màng con gái có khó chịu hay không, vặn vẹo phần hông khiến côn thịt cắm vào rút ra trong miệng cô. Phần đỉnh quy đầu trực tiếp cắm đến yết hầu của Minh San, suýt nữa cắm vào yết hầu, Minh San bị cắm đến suýt nữa trợn tròn mắt, nôn khan theo bản năng, yết hầu kháng cự đẩy quy đầu ra ngoài.
Chỉ trong nháy mắt, nước mắt của cô suýt nữa chảy ra.
Thích Kỳ Niên thấy cô thật sự khó chịu, mới vội vàng rút côn thịt ra, bảo cô có thể há miệng thở dốc.
"Bị sặc sao?" Hắn vỗ nhẹ mặt cô nói.
Minh San vất vả lắm mới thuận khí, gương mặt và đôi mắt đều đỏ, hờn dỗi nói: "Cha!"
Thích Kỳ Niên vội gật đầu nói:
"Là cha không tốt, nhất thời không chú ý, quá dùng sức, cục cưng ngoan tới cha hôn một lát."
Lúc này Minh San mới mỉm cười, quỳ đứng dậy hôn môi với cha.
Kỹ thuật khẩu giao của cô thật sự không qua cửa, cuối cùng vẫn là dùng dâm huyệt của mình ngậm côn thịt của cha, lúc này mới ngậm đến hắn bắn ra một lần.
Liên tục cao trào hai lần, còn dùng tư thế cưỡi ngựa, Minh San thật sự quá mệt mỏi, lau qua loa người mình xong thì nằm bên cạnh cha ngủ say.
Vẫn luôn ngủ đến chạng vạng, cô mới bị Thích Kỳ Niên đánh thức.
"Đồ đạc đã thu thập xong, chúng ta nên xuất phát." Thích Kỳ Niên nói với cô.
Trong lòng Minh San vẫn lo lắng vết thương của cha, lập tức nói: "Tàu xe mệt nhọc, có thể ảnh hưởng tới vết thương của cha hay không?"
Thích Kỳ Niên nói:
"Chút vết thương này không tính là gì, giữ tính mạng quan trọng hơn. Cha và Từ Diệp kia đã hoàn toàn trở mặt, chỉ sợ cậu ta đột nhiên dẫn binh đánh tới."
Minh San vừa nghe thấy thế cũng bị dọa sợ, không hỏi nhiều vội vàng mặc quần áo đi ra ngoài xem bên Tiểu Thanh.
Tiểu Thanh đã sớm nhận được mệnh lệnh, đã sắp xếp xong hành lý, chỉ có Lâm Thị vẫn đang ho, tình huống khiến người ta lo lắng.
Hai người là người thân nhất của Minh San, một người bị thương, một người bệnh nặng, thật sự khiến cô vô cùng lo lắng.
Nương theo chiều hôm che giấu, Minh San và mọi người thuận lợi lên thuyền chỗ bến đò rời đi.
Đây cũng là lần đầu tiên Minh San ngồi thuyền, còn là một con thuyền Tây Dương có tạo hình vô cùng mới mẻ độc đáo, đáng tiếc là đêm tối, không thể thấy rõ cảnh sắc bên ngoài, chỉ có thể ở trong căn phòng nhỏ.
Minh San ngồi với mẹ một lát, thấy mẹ chỉ hơi say tàu một chút thì yên lòng, bảo Tiểu Thanh ở lại cùng cô ấy, Minh San thì đứng dậy đến phòng cha ở bên cạnh.
Thích Kỳ Niên ngồi dựa vào mép giường, đang nói chuyện với phó quan Trương, thấy cuối cùng cô cũng tới, thì vẫy tay đuổi phó quan Trương rời đi.
Minh San có chút ngượng ngùng, đi đến mép giường nhỏ giọng nói: "Hai người có việc thì cứ nói tiếp đi, lát nữa con lại tới."
"Không sao, cho dù có việc cũng không quan trọng bằng con."
Minh San liếc mắt nhìn hắn một cái, cười mắng:
"Miệng lưỡi trơn tru."
Thích Kỳ Niên cười, vỗ vị trí bên cạnh nói: "Lại đây."
Minh San ngoan ngoãn ngồi qua, mới ngẩng đầu miệng đã bị cha hôn lấy.
Cô cũng không từ chối, nắm lấy bả vai không bị thương của hắn, cẩn thận đáp lại nụ hôn của hắn.
Khi môi lưỡi dây dưa, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng nước ái muội.
—————
votee đi mn ơiii, nay thấy flop quó nên up tạm 4ch nhá 💗💗
Bạn thấy sao?