Chương 9: Chương 9 : Đùa bỡn

Có thuốc mỡ bôi trơn, hai ngón tay dễ dàng cắm vào thật sâu, thịt non trong hoa huyệt tranh nhau kẹp chặt, giống như tham lam giữ lại hai ngón tay kia.

Thuốc mỡ gặp nóng hòa tan, trở nên ướt đẫm, khi ngón tay chậm rãi chuyển động có thể nghe thấy tiếng nước "òm ọp, òm ọp."

Minh San không muốn kêu, nhưng loại cảm giác này quá khó để tiếp nhận. Trong đau đớn kèm theo chút sảng khoái, khiến cô dù đã cắn môi dưới nhưng vẫn không kìm nén được tiếng hừ nhẹ.

"Ưm... Ưm..."

Vừa hừ vừa chảy nước mắt. Ở dưới trạng thái xấu hổ này, cô nghe thấy giọng nói trầm thấp của người đàn ông:

"Mở chân ra, kẹp như vậy không tiện bôi thuốc mỡ."

Nói như vậy chứ ngón tay thô ráp của hắn còn đang nhanh chóng quấy ra vào tiểu huyệt của cô, căn bản không giống như bôi thuốc, càng như dùng ngón tay thao cô.

"Ưm..." Minh San vặn vẹo eo trốn tránh: "Đừng mà, đủ rồi, đủ rồi cha..."

Chữ cha này cô kêu đến thống khổ áp lực, hắn lại nghe đến thờ ơ.

Ngón tay hắn quấy loạn như vậy, hoa huyệt vốn sưng to không còn đau như thế, nhưng bên trong như nổi lên đốm lửa, thiêu đến cả người cô mềm nhũn, ý thức tan rã, đôi chân không có biện pháp kẹp chặt, bị động chậm rãi mở ra.

Thấy cô dần gỡ bỏ phòng bị, Thích Kỳ Niên được một tấc muốn tiến một thước, một tay khác sờ lên môi âm hộ trơn mềm của cô, đẩy khe hở ra đè lên âm đế bên trong, nhẹ nhàng xoa ấn. Cả người Minh San run rẩy, nhấc chân muốn đá hắn.

Đây rõ ràng không phải đang thoa thuốc, mà là đang... Đang

đùa bỡn cô. "Đừng mà!"

Cũng mặc kệ ngón tay của người đàn ông còn đang cắm bên trong nhục huyệt của cô, Minh San nâng chân lên đá loạn mấy cái, thậm chí đá vào mặt người đàn ông.

Thích Kỳ Niên không nghĩ tới phản ứng của con gái lại lớn như vậy, rõ ràng là đã thao, nhưng hắn chính là có chút không nhịn được, bạch hổ kia thật sự quá dâm quá mê người, hắn nhìn mà thèm nên sờ soạng mấy cái.

Lúc này khiến cô như nổi điên mà đá hắn, Thích Kỳ Niên chỉ có thể từ bỏ, rút ngón tay ra, lau lung tung trên người mấy cái, trầm giọng nói:

"Đừng náo loạn, không bôi nữa."

Lúc này Minh San mới kẹp chặt hai chân, thở hổn hển.

Thích Kỳ Niên đứng dậy, đứng ở mép giường một lúc lâu, ánh mắt đen tối không rõ nhìn cô, cuối cùng không nói gì xoay người nhanh chóng rời đi.

Ba mươi hai tuổi là độ tuổi huyết khí phương cương, huống chi trong cơ thể còn sót lại dược tính của xuân dược.

Thích Kỳ Niên rời khỏi Thanh Viên xong, không do dự mà đến chỗ bà tư Đỗ Thị.

Bà tư Đỗ Thị là con gái út của đại soái tiền nhiệm, sau khi Đỗ đại soái chết đi, quyền lực rơi vào tay Thích Kỳ Niên, Đỗ Thị đi theo hắn trở thành bà tư của hắn.

Cô gái 20 tuổi đầu, trên giường dâm đãng không biên giới, một đêm ba bốn lần cũng không đút no được, cô ta như vậy thích hợp cho hắn tiêu trừ sạch dược tính của xuân dược.

Nửa đêm bà tư nũng nịu vừa đi vào giấc mộng, lại bị người đàn ông lăn lộn làm cho tỉnh giấc, cô ta bị dọa sợ muốn bảo vệ quần theo bản năng, thì nghe người đàn ông ghét bỏ nói:

"Sao nhiều lông như vậy?"

Nghe ra là giọng của đại soái, lúc này Đỗ Thị mới mềm nhũn người: "Oan gia đúng thật là, trước đây còn nói em nhiều lông đủ dâm."

Thích Kỳ Niên nhíu mày, cảm thấy không có hứng thú lắm, chỉ có thể hồi tưởng huyệt bạch hổ phì nộn của con gái, lập tức hưng phấn, bàn tay to tuốt côn thịt mấy cái, lập tức khiến côn thịt cứng đến mức có thể cắm vào nhục huyệt. Thao mấy cái, cảm giác không có mùi vị. Nhấm nháp qua tiểu huyệt cực phẩm một lần, Thích Kỳ Niên bắt đầu kén ăn.

.......

Minh San ngủ một giấc đến tận hừng đông, sau khi tỉnh lại phát hiện phía dưới không còn đau, xem ra thuốc mỡ kia thật sự có hiệu quả.

Vừa nhớ tới chuyện xảy ra tối qua, Minh San lập tức cảm thấy cuộc sống không còn hi vọng, cô bị phá thân, còn có người đàn ông nào chịu muốn cô?

Mẹ nói ở Thích gia cha chính là trời của bọn họ, phải kính trọng hắn, nhưng hiện giờ trời này đã sập.

Rửa mặt xong Minh San đến sương phòng phía đông thăm mẹ, ngày hôm qua uống thuốc thầy thuốc kê, bà ấy có vẻ tốt hơn nhiều, gương mặt cũng không còn tái nhợt nữa.

Lâm Thị cũng tỉnh, thấy con gái tiến vào thì bảo cô ngồi ở mép giường, kéo tay cô nói chuyện.

"Hôm nay là sinh nhật của cha con, lúc trước con thêu khăn tùng trúc, đã thêu xong chưa?"

Minh San gật đầu, khăn đã thêu xong, nhưng cô không muốn tặng.

"Giữa trưa có gia yến, mẹ không đi được, con đi phải biểu hiện thật tốt, biết chưa?"

"Mẹ, con không muốn đi."

"Đứa nhỏ ngốc, hai mẹ con chúng ta ở nông thôn 15 năm, vốn không thân với cha con, nếu con không lộ mặt nhiều ở trước mặt cha con, sao khiến cha con nhớ kỹ con. Mẹ còn trông cậy cha con giúp con chọn mối hôn nhân tốt đấy." Lâm Thị nói xong một đoạn dài, lại bắt đầu ho.

Trong lòng Minh San giống như uống hoàng liên, khổ không nói nổi, cô cúi đầu đỏ mắt, nắm chặt khăn tay nói:

"Con biết rồi."

Lúc này Tiểu Thanh vui sướng, phấn chấn ôm một đống đồ vào, hộp đủ loại kiểu dáng, thoạt nhìn giống quà tặng.

"Phu nhân, tiểu thư, đây là bà hai bảo người đưa tới, đều là một số đồ bổ trân quý. Ồ, còn có một hộp trang sức, nói là cho đại tiểu thư, gia yến giữa trưa có thể đeo."

Tiểu Thanh giống y như hỉ thước, ríu rít nói không ngừng.

Vẻ mặt Lâm Thị nghi ngờ: "Hôm nay bà hai bị quỷ ám sao? Sao đột nhiên đưa nhiều đồ tới như vậy?"

Trong lòng Minh San mơ hồ đoán được là có chuyện gì, có lẽ là cha của cô dặn dò, cô cười khổ nói:

"Hậu trạch là bà hai cầm quyền, chuyện này vốn là chuyện bà ấy nên làm."

Sau khi nói xong cô đứng dậy mở hộp, vô cùng kinh

ngạc vui mừng phát hiện bên trong còn có hai củ nhân sâm trân quý.

Lại nhìn hộp trang sức, bên trong là nguyên bộ trân châu phỉ thúy xanh biếc, vòng cổ, hoa tai, vòng tay, nhẫn đủ cặp.

Lâm Thị nhìn mà vui vẻ, nói:

"Giữa trưa con phải nhớ kỹ, đeo bộ này còn có sườn xám mới làm, là màu xanh lục đậm, vừa vặn hợp với

bộ này."

Khác với sự thoải mái của mẹ, Minh San nhìn bộ trang sức này thì không cười nổi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...