Mông vừa trắng vừa vểnh, bị côn thịt màu đỏ tím cắm đến đong đưa, hai màu sắc đối lập càng thêm mãnh liệt, trông càng có vẻ dâm đãng.
Thích Kỳ Niên nhìn đến đôi mắt ngây ngốc, vuốt mông vểnh kia, thường vỗ nhẹ hai cái lên trên, quả thực yêu thích không buông tay.
Cơ thể Minh San bị cha cắm đến không ngừng bị đẩy về trước, càng ngày càng tới gần ven tường, cô thậm chí mơ hồ nghe thấy được bên cạnh truyền đến tiếng ho khan của mẹ. Tường này thật sự không có chút cách âm nào.
Minh San sợ tới mức cắn chặt môi dưới, không dám phát ra tiếng kêu dâm, sợ không cẩn thận bị mẹ ở phòng bên nghe thấy.
Cô vội vàng quay đầu lại, liếc mắt ra hiệu với cha, ý bảo hắn nhẹ một chút.
Thích Kỳ Niên cười khẽ một tiếng, cúi người lại gần hôn lên gương mặt cô, nhẹ giọng hỏi:
"Sợ sao?"
Lỗ tai Minh San nghe thấy tiếng ho khan như có như không của mẹ, dâm huyệt còn kẹp chặt côn thịt thô dài của cha, bị hắn thao đến nước sốt giàn giụa, cảm giác thẹn mãnh liệt bao phủ lấy cô, cô vừa thẹn vừa chột dạ, khẩn trương đến mức trái tim đập nhanh hơn.
Cảm nhận được dâm huyệt của cô đang dùng sức co rút lại, Thích Kỳ Niên ấn sau eo cô, lại thao lộng mãnh liệt.
Vừa thao vừa cắm cô di chuyển về trước, mãi đến khi mặt cô dán sát vào vách tường màu xám.
Khoái cảm mãnh liệt khống chế thần kinh của Minh San, cô nhỏ giọng xin tha: "Cha... Cha nhẹ một chút..."
"Tao hóa, nghe một chút xem, bên kia còn động tĩnh hay không?"
Thích Kỳ Niên vừa thao vừa ra lệnh cho cô.
Lỗ tai của Minh San dán sát vào vách tường, muốn không nghe không được.
Cách vách, hình như mẹ vừa mới nghỉ ngơi bởi vì ho khan lại tỉnh dậy, Tiểu Thanh đi vào hầu hạ, bưng trà rót nước cho cô ấy, còn thường nói chuyện với cô ấy.
Minh San chỉ cảm thấy da đầu tê dại, vậy mà cô vừa nghe lén động tĩnh bên mẹ, vừa yêu đương vụng trộm giao hoan với cha, còn bị cha thao ra tính dâm trước nay chưa từng có.
Dưới trời đất này không có cha con nào dâm loạn hơn bọn họ. "Tiểu dâm đãng, nghe thấy giọng mẹ, bị cha thao huyệt sướng hay không?"
"Ưm..." Minh San hừ nhẹ giống y như con mèo nhỏ.
"Cha hỏi con đấy, có sướng hay không?" Dưới háng Thích Kỳ Niên dùng sức va chạm vào cô, đâm cho giữa đùi vang 'bạch bạch.'
"Thật sướng, thật thoải mái..." Minh San ngoan ngoãn đáp lời, dâm huyệt bị côn thịt thô to không ngừng cọ xát, cọ đến cô sảng khoái.
"Thật dâm." Thích Kỳ Niên hài lòng vỗ mông cô, nói:
"Gạt mẹ yêu đương vụng trộm với cha mình ở ngay phòng bên cạnh, con đúng là tao hóa, là dâm vật không thể rời khỏi côn thịt."
Minh San nghe cha nói lời thô tục, gương mặt đỏ bừng lên, yêu kiều phản bác lời cha:
"Con, con không phải..."
"Vậy bây giờ con đang làm gì? Không phải dâm huyệt đang cắn côn thịt của cha luyến tiếc buông ra sao?"
"Cha..."
"Thật sướng." Thích Kỳ Niên thở gấp, giọng nói khàn khàn: "Cục cưng đừng thẹn thùng, cha thích con dâm, con càng dâm đãng càng lẳng lơ, cha sẽ càng thích, hồn đều bị con câu đi." Hắn kéo Minh San dậy, hai người trước ngực dán sau lưng quỳ gối bên tường, bàn tay to vẫn luôn chui vào trong áo cô xoa bóp vú cô lung tung, nhẹ giọng dỗ:
"Cục cưng dâm đãng, bảo bối, được không?"
Dâm huyệt của Minh San bị thao, cả người sướng đến choáng váng, xoay mặt lại hôn môi cha, mờ mịt hỏi hắn:
"Cái gì?"
"Sau này ở trước mặt cha, đều dâm như vậy có được không?" "Con không dâm." Minh San không muốn thừa nhận.
"Vậy lại dâm một chút, cha sẽ càng thích."
Minh San không muốn nghe hắn nói lời hạ lưu, há miệng cưỡng hôn môi hắn, môi lưỡi của hai người lại quấy loạn một trận.
Một lúc lâu sau, cả người Minh San đều bị hôn tê, thì nghe cha dán sát bên tai cô, nhỏ giọng nói:
"Bên kia còn đang nói chuyện."
Trái tim Minh San đập nhanh hơn, nhỏ giọng thúc giục: "Cha nhanh lên."
"Cha bị thương, không nhanh được." Thích Kỳ Niên lại bắt đầu giả vờ đáng thương, dưới háng tiếp tục va chạm vào cô, khiến đại côn thịt ra ra vào vào dâm huyệt ướt át.
Vừa thao vừa đẩy cô đến ven tường, dán sát vào vách tường, Thích Kỳ Niên cũng dán lên theo, tiếp tục thao cô.
Hai cha con vừa thao huyệt vừa nghe lén phòng bên cạnh nói chuyện.
Tuy âm thanh bên kia rất nhỏ còn khó nghe, nhưng cẩn thận lắng nghe vẫn có thể nghe được một chút.
Lâm Thị không buồn ngủ, lôi kéo Tiểu Thanh nói chuyện, nghe Tiểu Thanh nói Minh San ở phòng bên chiếu cố cha, cô ấy lập tức cảm khái Minh San là đứa bé hiếu thuận.
Minh San nghe thấy thì vô cùng ngượng ngùng, đẩy cha ra, muốn hắn nhanh chóng cách xa ra.
Thích Kỳ Niên lại cố ý đùa cô: "Con đúng là đứa bé hiếu thuận, hiếu thuận côn thịt của cha nhất."
Minh San xấu hổ đến mức giơ tay véo cánh tay hắn, nhỏ giọng nói: "Đáng ghét."
Thích Kỳ Niên bị véo đến xương tê dại, ôm cô làm loạn.
Lại mơ hồ nghe thấy Lâm Thị nói: "Đứa bé tốt như vậy, không biết sau này sẽ có hôn phu như thế nào."
Tiểu Thanh biết tư tình của hai cha con, vội vàng pha trò:
"Nhân duyên do trời chú định, chuyện này phải xem duyên phận của tiểu thư."
Minh San nghe thấy thế thì thẹn thùng, nếu mẹ biết lúc này cô ở phòng bên cạnh dây dưa với cha, bị hắn thao thành dâm phụ, như vậy mẹ còn khen cô tốt nữa không?
Thích Kỳ Niên lại cười mỉa, cắn lên cổ con gái:
"Đời này con đừng nghĩ có hôn phu, ông đây không chỉ là cha con, còn là hôn phu của con."
Trong lòng Minh San rung động, trong lồng ngực như có con thỏ con chạy loạn, đập thình thịch.
Cô quay đầu nhìn về phía hắn, rõ ràng là cha cô,
trưởng bối của cô, có huyết mạch thân thiết nhất với cô, nhưng lại nói ra những lời cuồng vọng kiêu ngạo như vậy.
Trong lúc nhất thời, Minh San cũng không nói nên lời mình có tâm trạng gì.
Chỉ cảm thấy người đàn ông như vậy, nếu hắn muốn cô phát dâm, cô dâm cho hắn xem đi.
Cô là cam tâm tình nguyện.
Bạn thấy sao?