Minh San cảm thấy toàn bộ phía dưới đều bị căng hỏng.
Côn thịt của cha vốn thô to, ăn một cây của hắn đều cảm thấy cực hạn, không nghĩ tới còn có thể nhét thêm một căn côn thịt giả khác có kích cỡ không
khác hắn lắm.
Cô cảm thấy bụng bị căng đến tràn đầy, không có
một chút không gian dư thừa.
Minh San có loại ảo giác bị cha thao hỏng hoàn toàn.
Đặc biệt là khi hai côn thịt bắt đầu ra ra vào vào thao lộng hai cái huyệt của cô, loại cảm giác kích thích này thật sự không thể dùng lời nói hình dung.
"Ưm ưm... A..." Vẻ mặt cô si mê, miệng há to rên rỉ, nước bọt không kịp nuốt xuống thậm chí dọc theo khóe miệng cô tràn ra.
Trong đầu hoàn toàn trống rỗng, toàn thân trên dưới cảm thấy thần kinh đều tập trung vào dưới người, theo hai côn thịt càng lúc càng va chạm nhanh, khoái cảm giống như cơn gió lốc đẩy Minh San lên cao.
Cô không kiên trì nổi một phút, hai dâm huyệt trước sau cùng co rút lại, cả người run rẩy mãnh liệt, xông lên cao trào trước nay chưa từng có.
Khi tiếng kêu dâm đãng sắp bật thốt ra, cô kinh hoảng nắm chặt ga trải giường, cắn thật chặt.
"Ưm ưm... Ưm ưm ưm..."
Cao trào mãnh liệt khiến cả người cô run rẩy, cúc huyệt kẹp chặt lấy côn thịt của cha, hoa huyệt cũng hút chặt lấy côn thịt giả kia.
Thích Kỳ Niên bị kẹp đến cơ thể run rẩy, sướng đến ngửa đầu thở hổn hển.
"A... Tiểu dâm huyệt, kẹp chặt như vậy, a... Thật sướng." Minh San cắn chăn không dám buông ra, sợ buông lỏng sẽ lớn tiếng kêu dâm.
Thích Kỳ Niên chỉ yên lặng mấy phút, đợi cao trào trong cơ thể con gái lùi đi, mới tiếp tục thẳng lưng thao lộng, động tác càng thêm làm càn, côn thịt thô dài nhanh chóng cắm vào rút ra cúc huyệt ướt át sưng đỏ, đảo lộng ở cửa huyệt ra từng vòng bọt màu trắng.
Minh San cắn chặt chăn, buồn bực hừ hừ, khoái cảm cực hạn khiến cô hoa mắt say mê.
Đầu óc trống rỗng, cơ thể phiêu phiêu, bị động tác của cha làm cho không ngừng đong đưa, hai nhũ thịt cũng rủ xuống ở giữa không trung, lay động mãnh liệt.
"Ưm ưm... Ưm..."
Hai cơ thể quấn quýt lấy nhau, đều là mồ hôi rơi như mưa. Băng gạc màu trắng trên vai lưng Thích Kỳ Niên theo người dùng sức quá mức mà dần nhiễm máu đỏ, nhưng hắn căn bản không thèm để ý, thần hồn đều bị dâm huyệt của con gái câu đi.
Ước gì có thể sướng chết trên người cô.
Có thể là dùng sức quá mạnh, miệng vết thương dần cảm thấy đau đớn, Thích Kỳ Niên không kiên trì nữa, đỡ lấy eo con gái lại nhanh chóng va chạm.
Hoa huyệt của Minh San kẹp côn thịt giả, cúc huyệt bị cha dùng sức thao, khoái cảm gần như biến thái lại bao phủ cô lần nữa, khiến cô cảm thấy choáng váng, suýt nữa trợn trắng mắt ngất đi.
"Ưm ưm... A a a..."
"A... A..."
Bạch bạch bạch...
Lúc này hai cha con không rảnh lo chuyện gì, chỉ có truy tìm khoái cảm càng kích thích hơn nữa theo bản năng.
Cơ thể va chạm 'bạch bạch bạch', khoái cảm sung sướng đã tích tụ tới cực hạn, giây tiếp theo hoàn toàn bùng nổ ra.
"A a..."
"Ưm..."
Hai cha con cùng kêu ra tiếng, cơ thể căng cứng run rẩy. Khoái cảm sung sướng khiến bọn họ nheo hai mắt, hưởng thụ cao trào cực hạn vào lúc này.
Mãi mà chưa hoàn hồn.
Khi Minh San đi ra khỏi phòng của cha, chân vẫn mềm nhũn. Gương mặt đỏ bừng, sóng mắt vẫn có xuân tình chưa tiêu, rõ ràng là dáng vẻ bị thao tàn nhẫn.
Cha vốn bảo cô ngủ trên giường hắn, nhưng cô lo lắng mẹ nửa đêm tỉnh dậy không tìm thấy cô, sẽ cảm thấy kỳ lạ, nên kiên trì về phòng bên cạnh.
Nhưng mà trước khi rời khỏi phòng cha, hai cái huyệt phía dưới của Minh San bị cha cưỡng ép cắm hai côn thịt giả vào, lúc này cô nhúc nhích, là có thể cảm nhận được hai côn thịt kia đang nhẹ nhàng cọ xát trong cơ thể cô.
Vốn là hai nhục huyệt nhạy cảm, bị cọ như thế lại sinh ra ấm áp, khoái cảm kéo dài, khiến cô thoải mái đến mức hai chân run rẩy, đi đường đều phiêu phiêu, không có biện pháp đi đường.
Mới đi ra khỏi phòng, cô lập tức chân mềm nhũn dựa vào tường thở dốc.
Nghĩ thầm mình đúng là điên rồi, sao lại đồng ý với cha yêu cầu dâm đãng như vậy, cho dù làm gì, tiểu huyệt luôn cắm hai côn thịt giả, phụ nữ thanh lâu cũng không như vậy đúng không.
Nghĩ như thế, gương mặt cô càng đỏ.
Đang do dự có nên về phòng cha bảo hắn lấy hai côn thịt giả ra hay không, bên cạnh truyền tới giọng nói của Tiểu Thanh, cô ấy đến phòng bếp nhỏ nấu nước, đang xách theo ấm nước nghi ngờ nhìn cô:
"Tiểu thư, sao cô lại đứng ở đây? Là muốn đi đâu sao?"
Cô đứng ở giữa hai khoang, dáng vẻ rối rắm mới khiến Tiểu Thanh cảm thấy kỳ lạ.
Minh San lắc đầu, nhẹ giọng hỏi cô ấy: "Mẹ tôi ngủ
rồi sao?" Tiểu Thanh gật đầu, lại nghĩ tới gì đó vội kéo Minh San đến một góc, nhỏ giọng nói với Minh San:
"Tiểu thư, khi hai người làm nên nhỏ chút, cách vách ít nhiều gì cũng có thể nghe được chút động tĩnh."
Minh San lập tức bị dọa gương mặt trắng bệch, khẩn trương hỏi: "Mẹ tôi nghe được sao?"
Tiểu Thanh tranh công nói: "Không có, tôi lớn tiếng nói chuyện là muốn che đi âm thanh bên chỗ hai người."
Minh San nắm lấy tay Tiểu Thanh, đỏ mặt nói lời cảm ơn: "Cảm ơn cô."
Tiểu Thanh nhìn cô có dáng vẻ yêu kiều xấu hổ như vậy, lại tò mò dán sát bên tai cô hỏi:
"Chuyện đó, thực sự sung sướng như vậy sao?"
"Không nói cho cô." Gương mặt Minh San đều nóng bừng, xoay người muốn đi, kết quả chân mềm nhũn suýt nữa té ngã, may mà Tiểu Thanh lanh tay lẹ mắt, một tay đỡ lấy cô.
"Tiểu thư làm sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái sao?" Minh San đâu thể không biết xấu hổ nói ra, chính là quá thoải mái mới có thể chân mềm.
Bạn thấy sao?