Hai cái nhục huyệt cùng bị cắm hai côn thịt, tuy là cỡ nhỏ, nhưng cảm giác tồn tại vẫn vô cùng rõ ràng.
Đây là lần đầu tiên Minh San cắm vào như vậy, muốn không thèm để ý cũng khó, mỗi khi đi một bước đều có thể cảm nhận được côn thịt giả cọ xát nhục bích.
Tuy có quần bao bọc, nhưng cô vẫn sợ chảy quá nhiều dâm thủy, không cẩn thận sẽ trượt ra.
Lúc đi về phía phòng mẹ, rõ ràng chỉ có mấy bước, Minh San lại có loại ảo giác trèo đèo lội suối.
Đợi Tiểu Thanh đẩy cửa phòng ra, cô ở phía sau thở sâu, cố gắng khiến mình nhìn bình thường một chút.
Cũng may Lâm Thị uống thuốc xong là ngủ, mới tránh cho Minh San xấu hổ.
Tiểu Thanh rót cốc nước cho Minh San, lại cầm khăn lông để cô lau mặt: "Trên thuyền không có điều kiện tắm rửa, tiểu thư chỉ có thể tạm chấp nhận một đêm."
Minh San gật đầu, nhận lấy khăn lông lau mặt, do dự mấy giây vẫn quay lưng về phía giường, cởi vạt áo lộ ra hai nhũ thịt trắng bóng, dùng khăn lông ướt lau một lát.
Vừa rồi cha chỉ lau phía dưới, không lau phía trên.
Tiểu Thanh thỉnh thoảng sẽ hầu hạ tiểu thư tắm rửa, không xa lạ với cơ thể cô, nhưng lúc này liếc mắt nhìn ngực cô một cái, lại có chút ngạc nhiên.
Không phải vì vệt đỏ loang lổ do người đàn ông làm ra, mà phát hiện hình như vú của tiểu thư lại to lên một vòng.
Cô ấy che miệng cười trộm, nhỏ giọng hỏi cô: "Tiểu thư, có phải chỗ này của cô lại to hơn hay không?"
Minh San đánh bay tay của Tiểu Thanh, thẹn thùng trừng cô ấy một cái: "Đừng nhìn loạn."
Tiểu Thanh nghĩ thầm, cô cũng lộ ra rồi, còn sợ người khác nhìn.
Nhưng mà tiểu thư không chỉ vú to hơn, ngay cả núm vú cũng to, là bị đại soái hút...
Hút to sao???
Tiểu Thanh vội vàng niệm a di đà Phật trong lòng, cô ấy không thể suy đoán lung tung về chuyện của tiểu thư và đại soái được.
Bỗng nhiên nhớ tới lúc chạng vạng phó quan Trương tặng cô ấy túi hạt dẻ rang đường, là anh ta đặc biệt mua cho cô ấy ăn sao?
Thường ngày tuy phó quan Trương nghiêm túc, nhưng con người vẫn khá tốt, dáng người cũng cao lớn...
Bỗng nhiên mặt Tiểu Thanh đỏ bừng lên, không biết vì sao mình đột nhiên nghĩ như vậy.
Trên thuyền phòng nhỏ, giường cũng nhỏ, Minh San và Tiểu Thanh đều chỉ dán sát vào mép giường của mẹ ngủ tạm, dù sao chỉ có một đêm.
Nằm bò chắc chắn ngủ không ngon, nửa đêm hai người bị tiếng ho khan của Lâm Thị làm tỉnh, còn buồn ngủ mà vội vàng bưng nước đút thuốc.
Đợi Lâm Thị ngủ một lần nữa, Minh San cũng bị lăn lộn tỉnh. Nhìn đồng hồ quả quýt một lát, bốn rưỡi sáng.
"Tiểu thư cô ngủ thêm một lát đi, tôi đến phòng bếp nấu ít cháo trắng." Tiểu Thanh không còn buồn ngủ, mặc thêm áo khoác chuẩn bị đi ra ngoài.
"Trời bên ngoài hẳn là sắp sáng, tôi cũng dậy hít thở không khí."
Tiểu Thanh tìm áo khoác dài cho Minh San, dẫn cô cùng đến boong tàu.
Bên ngoài có binh lính gác đêm, nhìn thấy bọn họ đi ra ngoài cũng không ngăn cản, chỉ dặn dò bọn họ đừng tới quá gần lan can.
Hôm nay thời tiết tốt, trên mặt sông không có sương mù, gió cũng không to, có khả năng vẫn còn sớm, sắc trời vẫn tối đen, không nhìn thấy một chút ánh sáng, thuyền đi rất chậm nên có vẻ vững vàng.
Tiểu Thanh đứng trên boong tàu với Minh San một lát, sau đó đến phòng bếp nấu cháo.
Minh San đứng một mình ở boong tàu ngắm cảnh, thực ra cũng không nhìn rõ lắm, chỉ biết hai bên bờ sông là từng dãy núi trùng điệp.
Không biết qua bao lâu, phía sau có tiếng bước chân truyền tới.
Minh San tưởng là binh lính đứng gác, không nghĩ tới quay đầu lại thì thấy bóng dáng quen thuộc.
"Cha? Sao cha lại lên đây?"
"Cha nghe thấy các con đi lên đây, nên tới đây nhìn xem." Thích Kỳ Niên khoác áo choàng đen uy phong lẫm liệt, đi tới ôm lấy Minh San, thuận tiện ôm cô vào trong áo choàng. Minh San cảm thấy ấm áp, thỏa mãn mà hừ ra tiếng: "Ấm áp, thật thoải mái."
"Đồ ngốc, sáng sớm tinh mơ chạy lên để trúng gió à?" "Không ngủ được." Minh San có chút ngượng ngùng nói. "Không ngủ được thì có thể làm rất nhiều chuyện." Thích Kỳ Niên nói với hàm ý sâu xa.
Minh San một giây là nghe hiểu, có chút ngượng ngùng trốn vào trong lòng cha, nhỏ giọng nói:
"Miệng vết thương của cha chưa khỏi, không nên ra ngoài." Thích Kỳ Niên thật sự không để vết thương này vào mắt, hành quân đánh giặc, có người nào chưa từng bị thương.
Hắn nâng cằm con gái lên, cúi đầu hôn cô.
Minh San bị dọa sợ hãi, vội vàng cúi đầu né tránh, sốt ruột nói: "Có người khác ở đây."
Cô chỉ chính là binh lính đứng gác phía sau.
Người đàn ông cười khẽ: "Bị cha kêu rời đi, không ai nhìn thấy."
Minh San không tin đặc biệt nhìn một cái, phát hiện thực sự không có ai, lúc này mới yên tâm, ngay sau đó chủ động ôm lấy cổ cha, nhón chân hôn lên.
Thích Kỳ Niên ôm eo cô, cúi đầu khiến nụ hôn này sâu hơn. Hai người đứng bên lan can chỗ đầu thuyền, hôn đến khó chia lìa.
"Ưm..."
Một nụ hôn kết thúc, Minh San đều có chút thở dốc, chân mềm nhũn dựa vào cha, cảm thấy cơ thể mình đều mềm nhũn, rất muốn cha làm gì đó với cô, nhưng ngượng ngùng mở miệng.
Cô chỉ có thể vươn tay vào trong áo sơ mi của hắn, lén sờ eo hắn.
Thích Kỳ Niên bị sờ thật sự hưởng thụ, tay còn thản nhiên nắm lấy vú cô, nhẹ nhàng xoa nắn.
Hắn nhẹ giọng hỏi cô: "Hai thứ kia vẫn còn đang cắm bên trong sao?"
Minh San thẹn thùng gật đầu "Cha nói không được lấy ra." "Ưm, thật ngoan." Thích Kỳ Niên cười, một tay dần sờ soạng xuống dưới, nói: "Cha sờ xem."
Hơi thở của Minh San loạn lên, thở dốc dồn dập, nhưng không ngăn cản động tác của cha.
Lúc này bọn họ đang ở bên ngoài, sẽ bị người ta thấy được bất cứ lúc nào, nhưng cô không muốn ngăn cản cha làm loại chuyện hạ lưu này với cô, đổi thành trước đây cô nghĩ cũng không dám nghĩ.
Cái tay kia không nhanh không chậm vén váy cô lên, chậm rãi sờ vào chân tâm...
Bạn thấy sao?