Đạt Dã dùng hai chân kẹp chặt lấy thân thể Tiêu Tình, một bàn tay vuốt ve khắp thân thể nàng, cảm nhận từng đường cong trí mạng.
Hắn xoay mặt nàng qua đối diện với hắn, nương theo ánh sáng ngoài đường chiếu vào mà tìm được môi nàng, hôn lên đó.
Trằn trọc mút vào, đè nghiến, cuối cùng thành công cạy mở khớp hàm, công thành đoạt đất.
Môi lưỡi hai người quấn quýt lấy nhau, bắt đầu vang lên tiếng nước chùn chụt.
Cảm nhận được sự thuận theo của Tiêu Tình, Đạt Dã thoáng thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Đúng như hắn nghĩ, nàng thật sự dâm đãng! Nếu nàng phản kháng thì cũng có chút kích thích, nhưng nếu phản kháng quá mức sẽ xôi hỏng bỏng không.
Hai người hôn môi nút lưỡi một lúc, đến lúc Đạt Dã duỗi tay đến dưới váy của Tiêu Tình, sờ được một tay dính nhớp, hắn xác định nàng chắc chắn sẽ không chống cự. Lúc này hắn mới ngồi xổm trên mặt đất, vén váy nàng lên, đưa đầu mình vào giữa hai chân thon dài trắng nõn. Khe thịt giữa hai chân nàng toả ra mùi hương vừa dâm đãng vừa ngọt ngào. Hắn rướn đầu đưa lưỡi liếm lên vùng đất bấy lâu thèm muốn.
Tiêu Tình không kịp chuẩn bị liền rùng mình, may mà nàng kịp bám vào lan can.
Nửa thân trên của nàng bây giờ đều tựa vào tay vịn cầu thang, hai bầu vú lớn vừa vặn tì vào lan can ở ngã rẽ.
Miệng nàng không bị trói buộc, có thể kêu lên bất kỳ lúc nào. Nhưng không biết vì sao, nàng lại không hề kêu ra tiếng.
Miệng nàng bây giờ chỉ khẽ rên rỉ: "Đừng... Đạt Dã... Đừng... Dừng lại..."
"Được!" Môi lưỡi Đạt Dã dính chặt lấy bướm nhỏ, khó khăn lắm mới nói được một câu.
"Không phải... Tôi muốn nói dừng lại..."
"Vờ vịt! Tiêu Tình vừa nói đừng dừng lại! Đạt Dã nghe thấy rõ ràng!" Đạt Dã làm như không hiểu, cố tình nói trái ý nàng.
"Tôi không..." Tiêu Tình không cãi lại được, khoái cảm dưới thân không ngừng đánh tới, chút chống cự như có như không cũng biến mất, cuối cùng chẳng còn gì, sau đó liền đổi thành rên rỉ.
Đạt Dã hài lòng tiếp tục ăn con sò lông béo múp, nhẹ nhàng mà bú liếm hai cánh hoa sưng đỏ.
Đầu lưỡi của hắn linh hoạt như rắn, luồn lách trong lỗ dâm khít khao của nàng. Khi thì quét qua hột le, khi thì liếm láp hai môi lớn nhỏ, khi thì bắt chước gậy thịt thọc vào rút ra ở lỗ lồn.
Dãi nhớt từ miệng bướm ồ ạt chảy ra, đều bị hắn há miệng mút hết.
"A... Đạt Dã... Liếm giỏi quá!!!" Tiêu Tình dần sa vào khoái cảm tình dục, quên mất bản thân đang ở chỗ nào.
"A a a... Đừng liếm ở đó!"
"Liếm bên trong! Bên trong... ngứa chết mất..."
"Không... chỗ đó... đừng mút chỗ đó..."
"A a... Muốn phun!"
Sau khi Đạt Dã dùng đầu lưỡi cắm vài cái vào lỗ hậu của Tiêu Tình, nàng bắt đầu kêu rên lộn xộn, với kinh nghiệm của bản thân, Đạt Dã biết nàng sắp lên đỉnh, vì thế ra sức bú mút hột le đã sưng cứng của nàng. Dãi lồn nàng vừa nóng vừa nhiều, phun ra đầy mặt hắn.
Đạt Dã thoả mãn thè lưỡi liếm láp sạch sẽ bướm dâm của nàng, nhìn vẻ mặt nứng mà chưa được sướng đủ của Tiêu Tình, lại sờ gậy thịt cứng rắn của mình, lý trí của hắn nhắc nhở hôm nay chưa phải lúc!
Hắn có chút ấm ức, vì thế đứng dậy, lôi cu thịt cứng rắn ra vào lỗ dâm ướt sũng của Tiêu Tình, thọc rút vài cái.
Sau đó hắn giúp nàng kéo váy xuống, nói: "Muộn rồi, chúng ta về thôi!" Vừa nói đã cất bước đi, lúc ngang qua bóng đèn cảm ứng, hài lòng nhìn thấy vẻ mặt bất mãn lẫn thất vọng đến nỗi không tin được của Tiêu Tình.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Bạn thấy sao?