Chương 68: Cùng em trai chồng yêu đương vụng trộm (Chương 2)

Cha Ngọc Kiều Nương cuối cùng cũng còn chút tình người, nói lời giữ lời, lập tức nhờ bà mối truyền lời với Vương Đại, để hắn chọn ngày lành tháng tốt mà rước vợ về nhà.

Vương Đại chỉ đợi có vậy, nhanh chóng tìm thầy nhờ xem giúp bát tự của hai người rồi chọn một ngày lành gần nhất, chính là mùng 9 tháng sau để cưới Ngọc Kiều Nương vào cửa.

Ngọc Kiều Nương không có của hồi môn, cũng không cần thêu áo cưới. Cha nàng keo kiệt lấy ra một ít từ số bạc sính lễ mà Vương Đại đem tới, sắm cho nàng một bộ quần áo màu đỏ, coi như làm đồ cưới cho nàng.

Ngày lành đã đến, huynh đệ Vương Đại cùng đoàn đón dâu đã đến cửa Ngọc gia. Trước khi xuất giá, nương nàng không biết tìm được ở đâu một cái vòng tay, lén đeo lên cho nàng.

Vốn cho rằng tâm mình đã cứng như sắt đá, thoát khỏi cái lồng này nàng sẽ vui sướng biết bao, nhưng cuối cùng nàng vẫn không nhịn được, ôm nương nàng mà khóc thật lớn.

Nàng thoát khỏi nơi này, tất nhiên sẽ thoải mái rồi. Nhưng còn nương nàng phải biết làm sao đây?

Giờ lành không thể trễ, thật mau liền có người đi đến tách hai mẹ con nàng ra, lôi kéo Ngọc Kiều Nương ra cửa lớn.

Ngọc gia ở thôn trên, Vương gia ở trấn trên, giữa hai nhà cũng khá xa nhau. Ngọc Kiều Nương ngồi trên kiệu hoa rung lắc một hồi lâu, đến tận khi nàng chóng mặt đến nỗi muốn phun ra trái trứng gà đã ăn vào bữa sáng, rốt cuộc cũng có người tới đỡ nàng xuống kiệu.

Bởi vì đội khăn voan, nàng cũng không nhìn được gì, chỉ biết bước theo người dẫn, mơ mơ màng màng làm lễ bái đường, đến khi vào động phòng, nàng vẫn còn ngơ ngác.

Nàng ngồi một mình trên giường, lắng nghe âm thanh ồn ào bên ngoài vọng vào, hơi xốc khăn voan lên nhìn ngó một chút, lúc này mới cảm thấy chân thật.

Đột nhiên "kẽo kẹt" một tiếng, cửa phòng bị người từ bên ngoài đẩy mạnh vào, doạ cho Ngọc Kiều Nương đang nhìn đông nhìn tây giật mình. Nàng vội vàng ngồi lại giường, lại quên mất không phủ khăn voan lại, tầm mắt vô tình cùng người kia chạm nhau.

Hai người cứ vậy yên lặng nhìn nhau một lúc lâu, lúc sau người kia mới tỉnh táo lại, xấu hổ ho nhẹ một tiếng: "Tẩu tẩu, đại ca nhờ đệ tới hỏi xem tẩu có muốn ăn gì hay không?"

Nghe tiếng gọi "tẩu tẩu", Ngọc Kiều Nương lập tức hiểu ra, "xoạt" một tiếng kéo khăn voan xuống, che dấu biểu tình hoảng loạn của mình.

Nàng có thể nghe thấy tiếng tim mình đập "thình thích" đầy rung động, nhanh đến mức muốn vọt ra khỏi cổ họng, trong đầu không ngừng hiện lên cảnh tượng vừa rồi.

Người kia thân hình cao lớn, mày kiếm mắt sáng, vừa nhìn thấy đã biết là người anh dũng. Khoảnh khắc gặp gỡ vừa rồi, Ngọc Kiều Nương tưởng rằng nàng được gả cho ý trung nhân trong mơ của mình! Chỉ tiếc là hắn một thân áo đỏ, vì sao lại không phải tân lang của nàng?

Vương Nhị Lang không thấy Ngọc Kiều Nương trả lời, không khỏi nghĩ: Đại tẩu xinh đẹp như tiên nữ, không lẽ bị câm? Có lẽ vậy, bằng không sao lại đồng ý gả cho đại ca nhà mình!

Nhưng hắn vẫn thử thăm dò lại một lần: "Đại tẩu?"

Ngọc Kiều Nương lúc này mới bừng tỉnh, dùng giọng nói êm tai như tiếng chim hoàng anh trả lời: "Không cần, ta không đói bụng, nhờ thúc gửi lời cảm tạ đến phu quân giúp ta"

Vương Nhị Lang không biết bản thân đã đóng cửa rời đi như thế nào. Đến lúc hắn ngồi lại bàn, trong đầu chỉ quanh quẩn một câu: hoá ra nàng nói được! Nàng có thể nói được...

Câu ấy cứ lặp đi lặp lại đến lúc hắn cũng cảm thấy bực, đập mạnh tay xuống bàn, khiến cho chén bát trên bàn đều loảng xoảng rơi xuống, vỡ tan nát, khiến cho hàng xóm láng giềng đang chụm đầu chè chén đến choáng váng phải ngẩng lên nhìn.

Mọi người nhất thời tỉnh táo lại, đang muốn làm ầm lên, lại nhìn thấy Vương gia Nhị lang, hai chân run rẩy, từng người từng người cười cười rồi vội vàng buông đũa, tìm cớ chuồn khỏi.

Vương Đại hôm nay cao hứng, nên uống nhiều hơn mấy chén, lúc này đã có chút say, thấy mọi người đều rời đi, liền nhìn Nhị Lang cười nói: "Nhị đệ, đệ chẳng khác ngày nhỏ là bao, ai cũng sợ đệ!"

Vương Nhị Lang âm thầm hối hận bản thân không cẩn thận, làm hỏng chuyện vui của đại ca. Lúc này nghe Vương Đại nói vậy, rầu rĩ nói: "Bọn họ sợ đệ là phải! Sợ đệ mới không dám khi dễ đại ca, đại tẩu!"

Vương Đại vô cùng cảm động, lại lôi kéo Vương Nhị Lang uống thêm không ít, đến tận khi không còn sớm, mới cùng đệ đệ đem theo 2 ly rượu vào tân phòng, dưới sự giúp đỡ của đệ đệ run run rẩy rẩy gỡ khăn voan của Ngọc Kiều Nương xuống. Nhìn thấy dung nhan xinh đẹp như tiên trong tranh của nàng khiến hắn ngẩn ra. Hắn biết nàng rất đẹp, nếu không khi biết cha nàng muốn gả bán nàng, hắn đã không tiếc mang hết số bạc lớn như vậy để cưới nàng. Nhưng hắn không ngờ rằng nàng lại đẹp như vậy! Vương Đại hắn có phúc khí gì, mà có thể cưới được tiên nữ hạ phàm cơ chứ!

"hahaha..." Hắn cười lớn, cười đến mức tỉnh cả rượu. Vương Nhị Lang cũng đoán được suy nghĩ của huynh trưởng mình, lại sợ Ngọc Kiều Nương suy nghĩ, tưởng rằng mình gả cho một kẻ điên, liền hướng mắt về phía nàng ra hiệu.

Nhưng Ngọc Kiều Nương cũng không hiểu lí do, đầu tiên là phu quân giống như phát điên, rồi lại đến tiểu thúc nhìn nàng với ánh mắt kì lạ, khiến nàng không hiểu tình huống hiện tại là gì.

Cũng may Vương Đại nhanh chóng khôi phục lại bình thường, nắm tay nàng ngồi xuống trước bàn, lấy ra hai ly rượu, muốn cùng nàng uống rượu hợp cẩn.

Ngọc Kiều Nương từ nhỏ đến lớn không biết uống rượu, mà rượu này lại nặng, nàng mới uống được hai hớp nhỏ đã cảm thấy chóng mặt nhức đầu. Đến khi uống hết một ly, nàng đã không còn biết gì nữa, mềm mại ngã vào lòng Vương Đại.

Nàng nhìn Vương Đại, cảm thấy cũng khá hấp dẫn, liền ném cho cho hắn một ánh nhìn nũng nịu, kéo dài giọng nói ngọt ngào gọi hắn: "Phu quân ~"

Mỹ nhân trong ngực, Vương Đại chỉ cảm thấy thân thể đều nóng lên, nhưng lại nhớ đến hoàn cảnh của mình bàn trở nên ảo não. Khi hắn còn nhỏ, một trận bệnh nặng tuy không cướp đi sinh mệnh của hắn, nhưng lại khiến hắn không thể phát triển bình thường, hơn nữa còn khiến cho hắn không thể hưởng được niềm vui thú của nam nhân. Dương cụ của hắn dù có được tác động ra sao, cũng không thể cứng lên nổi...

Nhưng mà, hắn vẫn là một người đàn ông trưởng thành, vẫn có dục vọng, chỉ là không có cách nào phát tiết được mà thôi. Vậy nên hắn mới dùng dằng mãi không cưới vợ. Hắn không muốn làm hại con gái nhà người ta, bởi vì hắn biết, nếu không thể sinh con, mọi tội lỗi đều bị trút lên người phụ nữ.

Thời điểm Ngọc phụ bán con, tâm địa xấu xa của hắn vậy mà lại trỗi dậy, quyết định lấy hết toàn bộ tiền bạc đã tích cóp mấy năm ra, muốn thử xem cóc có thể ăn được thịt thiên nga hay không?

Không ngờ tới hắn lại thành công! Khi hắn biết, nàng chọn hắn thay vì chọn Ngô viên ngoại, hắn đã thề với lòng, cả đời này đã yêu thương nâng niu nàng như bảo bối, không để nàng phải đau lòng!

Nhưng cuối cùng, Vương Đại rốt cuộc vẫn phải đối diện với thực tế tàn khốc mà hắn đã giả vờ quên đi. Hắn không thể khiến nàng trở thành một người đàn bà hoàn hảo, thì sao có thể khiến nàng hạnh phúc?

Mờ mịt đảo mắt nhìn xa xăm, lại bắt gặp nụ cười của đệ đệ dành cho bọn hắn. Nhìn lại khuôn mặt đẹp đẽ, vóc dáng thon dài của đệ đệ, hắn bỗng trở nên thống suốt! Trong đầu hắn cũng nảy ra một diệu kế...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...