Chương 120: Chương 120. Công lược giáo thảo cao lãnh 3 (hơi H)

Hứa Khanh Điềm vốn dĩ còn đang mơ màng, ánh mắt khi nhìn thấy nam sinh đang ngồi xổm cạnh chân mình lập tức trở nên hoảng loạn, còn có bàn tay đang kẹp giữa hai chân..... Cũng đủ chứng minh vừa rồi cô mộng xuân là bởi vì có người.....

Cô thét lên một tiếng, thanh âm mang theo tiếng khóc nức nở: "Ô..... Anh..... Anh là ai?"

Cô muốn đẩy hắn ra, nhưng thân thể lại vì vừa mới cao trào mà xụi lơ không còn chút sức lực.

Nam sinh quay đầu nhìn về phía cô, một khuôn mặt soái khí đập vào mắt Hứa Khanh Điềm, mái tóc đen nhánh, mày kiếm mắt sáng, môi mỏng gợi cảm, đôi mắt đen láy thâm thúy nhìn cô với ánh mắt nóng rực, giữa mày mang theo khí chất cao lãnh.

Hứa Khanh Điềm giật mình, đây là học trưởng của cô, thời điểm cô nhập học năm đó đã từng nhìn thấy hắn đọc diễn văn trong lễ chào tân sinh viên, bởi vì hắn có loại khí chất cao lãnh này khiến cô vô cùng ấn tượng, tính cách cũng có chút lạnh nhạt, cao lãnh làm người khác phải dừng bước.

Cô thật sự không nghĩ tới, hắn có thể làm ra loại chuyện vô sỉ như vậy!

"Em cũng thật mẫn cảm, ngủ rồi cũng có thể bị tôi chơi đến cao trào." Hắn tựa hồ một chút cảm giác chột dạ khi bị phát hiện làm chuyện xấu cũng không có, ngược lại còn dùng ngữ khí bình tĩnh nói ra câu này, như là đang nói thời tiết hôm nay thế nào.....

Hắn nhìn cô thật sâu một cái, nếu tỉnh..... vậy chuyện tiếp theo sẽ càng dễ làm.....

Hứa Khanh Điềm xấu hổ tới mức mặt đỏ bừng, cũng vô cùng tức giận, xấu hổ và giận dữ làm cô khóc ra tới: "Anh nói hươu nói vượn! Không! Anh muốn làm gì....."

Cô hoảng sợ nhìn nam nhân lưu loát mà đem quần lót ren màu đen của cô cởi ra treo trên đùi, sau đó đẩy váy cô lên đến hông, một tay nâng chân cô lên, mạnh mẽ tách ra, lộ ra hoa huyệt kiều nộn dính đầy mật dịch.....

"..... Buông tôi ra..... Không được nhìn...... Xin anh...... Ô ô....." Hứa Khanh Điềm muốn giãy dụa, nhưng mà sức lực của cô căn bản không thể so được với hắn, nơi riêng tư bị bại lộ dưới ánh mắt của nam nhân, ánh mắt nóng rực kia ngược lại làm cô càng ướt.

Lúc này Hứa Khanh Điềm căn bản không dám lớn tiếng kêu cứu, hiện tại cô chỉ cầu nguyện không có người nào phát hiện nơi này cũng như nhìn thấy dáng vẻ này của cô.

Ánh mắt nam nhân dán chặt vào nơi riêng tư của Hứa Khanh Điềm, hai cánh hoa non mềm bởi vì chân tách ra mà mở ra, lộ ra hoa huyệt kiều nộn mà hồng nhạt bên trong, huyệt khẩu lúc đóng lúc mở phun ra mật dịch trong suốt, toàn bộ nơi riêng tư đều bởi vì vừa cao trào mà ướt đẫm.

"Em vẫn là xử nữ? Nhưng mà xử nữ bị nam nhân xa lạ sờ vài cái liền cao trào như vậy cũng rất hiếm thấy......" Nam nhân có chút ngoài ý muốn lẩm bẩm nói, xem dấu vết của hoa huyệt cùng với phản ứng của cô, hắn là chưa từng bị nam nhân chạm qua.

"Tôi không có....." Hứa Khanh Điềm xấu hổ và giận dữ, cả người run rẩy, cô muốn phản bác...... Nhưng mà thân thể cô đã sớm bị trò chơi dạy dỗ đến vô cùng mẫn cảm, không chống đỡ được bất cứ khiêu khích nào của nam nhân.

"..... Không cần..... Không cần liếm nơi đó....." Hứa Khanh Điềm khó tin nhìn nam nhân đang chôn đầu giữa hai chân mình, cho đến khi hoa huyệt bị đầu lưỡi ướt nóng liếm láp, cô mới chân động vặn vẹo cơ thể như bị điện giật, muốn đem khoái cảm mãnh liệt kia đi ra ngoài.

Đầu lưỡi linh hoạt của nam nhân mạnh mẽ quét qua mỗi góc hoa huyệt, không ngừng liếm mút liếm láp mật dịch không ngừng chảy ra từ huyệt khẩu, tiếng nước tấm tắc làm Hứa Khanh Điềm xấu hổ đến mức căn bản không còn mặt mũi gặp người khác, đặc biệt là nghĩ tới đây là thư viện, mà cô đang ở chỗ này bị một nam nhân xa lạ tách chân ra đùa bỡn!

Cảm giác vô cùng thẹn làm cô cực kỳ kích thích, dưới thân truyền tới một đợt khoái cảm, Hứa Khanh Điềm bất lực áp chế tiếng rên rỉ sắp vọt ra khỏi miệng, chỉ hy vọng không bị bại lộ, cô thấp giọng cầu xin: "Ân a..... Xin anh..... Không cần liếm..... Xin anh..... Ân a a...... Tôi không được....."

Khi đầu lưỡi nam nhân hung hăng quét qua viên hoa hạch, Hứa Khanh Điềm rốt cuộc nhịn không được, buột miệng thốt ra tiếng thét chói tai, cả người mềm mại run lên, hoa huyệt cũng run rẩy co rút lại, một lượng lớn mật dịch phun ra hoa huyệt.

Mật dịch chảy ra đều bị nam nhân cuốn vào trong miệng, cô thậm chí còn nghe được tiếng ừng ực nuốt xuống.

Hứa Khanh Điềm xấu hổ đến mức muốn tìm cái khe để chui vào, từ sau khi tỉnh lại đến khi bị nam nhân này liếm đến cao trào, toàn bộ quá trình cũng không có vượt qua năm phút đồng hồ.

Cô vậy mà ở thư viện bị một nam nhân xa lạ đùa bỡn cao trào tới hai lần?! Cô không hiểu biết nhiều về vị học trưởng này, chỉ biết hắn tên Diệp Tiêu Nhiên, cũng là giáo thảo trong trường, về những chuyện khác thì cũng không quá rõ ràng.

Diệp Tiêu Nhiên ngẩng đầu từ giữa hai chân Hứa Khanh Điềm, buông chân cô ra, đem cô ngồi khóa chân trên đùi mình, hai người mặt đối mặt, nơi riêng tư của Hứa Khanh Điềm vừa lúc chống lại vật nóng rực cứng rắn dưới thân đối phương, cho dù đã cách một lớp quần, độ ấm kia vẫn nóng đến mức làm hoa huyệt cô chảy ra càng nhiều dâm thủy, làm quần hắn ướt không ít.

"Làm bạn gái của tôi." Diệp Tiêu Nhiên nói, một bàn tay nắm lấy eo thon,cặp một tay còn lại sờ soạng ra phía sau kéo khóa váy cô xuống, áo ngực ren màu đen bao bọc lấy cặp vú tròn trịa lập tức lộ ra dưới mắt hắn.

Cặp vú đầy đặn tuyết trắng có kích cỡ không nhỏ bị áo ngực ren màu đen bao lấy, làm lộ ra một khe rãnh sâu hun hút, làm hắn chợt lóe lên ý tưởng, cặp vú này làm một số chuyện vô cùng thích hợp.

"Không..... Anh không thể đối với tôi như vậy..... Tôi...... Tôi đã có bạn trai....." Hốc mắt Hứa Khanh Điềm ướt át, trừng mắt nhìn hắn, tay muốn giơ lên che ngực, nhưng cũng không có tác dụng bao nhiêu.

Cô không muốn bị thất thân ở thư viện a.....

Diệp Tiêu Nhiên nhíu mày: "Là người sáng nay nói chuyện với em trên đường?"

Hứa Khanh Điềm không rảnh suy nghĩ là hắn sao lại thấy được, chỉ có thể hoảng loạn gật đầu.

Không ngờ da mặt của đối phương còn dày hơn cả Vệ Thần, "Vậy em có thể đổi, hắn ta quá già."

Hứa Khanh Điềm vô cùng kinh ngạc, Diệp Tiêu Nhiên nhanh lẹ đem tay cô bắt chéo ra sau lưng, làm cô không tự chủ được mà đem ngực hướng về phía hắn, sau đó cúi đầu dùng hằm răng cắn lấy áo ngực đẩy lên, lộ ra hai viên tiểu hồng mai phấn nộn.

Hơi thở nóng rực phun lên trên ngực mẫn cảm, Hứa Khanh Điềm giãy giụa vặn vẹo cơ thể, hoa huyệt ướt át lơ đãng ma sát với cự vật của đối phương, khoái cảm tê dại nhè nhẹ truyền tới từ hoa huyệt, cô cảm giác được lại có một cỗ mật dịch trào ra huyệt khẩu.

Đối phương tựa hồ như là đã phát hiện ra chuyện này, cố ý dùng cự vật dưới háng đỉnh lộng nơi riêng tư của cô, cách lớp vải dệt ma sát, thực mau làm cho chỗ sâu bên trong hoa huyệt truyền đến từng đợt hư không cùng ngứa ngáy.

Diệp Tiêu Nhiên cúi đầu, đem mặt chôn ở trước ngực Hứa Khanh Điềm, không ngừng gặm cắn liếm mút, cảm xúc mềm mại ấm áp làm hắn luyến tiếc rời đi.

"Ân..... Không......" Đầu vú bị đầu lưỡi hẵn cuốn vào trong miệng liếm mút, cổ Hứa Khanh Điềm hơi ngẩng, cặp vú đầy đặn càng thêm hướng về phía Diệp Tiêu Nhiên.

Cảm giác dục vọng trong cơ thể dần dần được đánh thức, cô bỗng nhiên cảm thấy vô cùng sợ hãi, nhịn không được khóc thành tiếng: "Ô ô ô...... Xin anh dừng lại được không....."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...