Chương 139: Chương 139. Công lược thiếu tướng tinh tế 3

"Thiếu tướng, lỡ như nó thoát ra được....." Tiết Đông nói ra nỗi sợ trong lòng, cảm thấy vô cùng lo lắng.

Nghe vậy, trên khuôn mặt anh tuấn của Lâm Phong xuất hiện một tia châm biếm: "Tiết thiếu tá lo lắng nhiều rồi, trước khi tới Đế Vương Tinh, chiếm hạm sẽ không xảy ra vấn đề gì, hơn nữa cũng chỉ có thời gian hai ngày, cho dù nó có thể phá cửa ra ngoài, chiếm hạm của chúng ta nhiều quan quân cùng binh lính đều là ăn chay sao?"

Tiết Đông lập tức không lên tiếng, hắn ta suýt chút nữa đã quên, Lâm Phong là dị năng giả cấp SSS, lấy sức của Lâm Phong thì một mình hắn cũng có thể đối phó với Trương Hành đã bị cải tạo nào.

Trùng tộc cường đại nhưng dị năng giả trong nhân loại cũng không kém, tuy rằng số lượng không thể so sánh được với trùng tộc, nhưng nếu so sánh thực lực đơn độc thì dị năng giả vẫn mạnh hơn.

Đây cũng là bí mật vì sao tuổi Lâm Phong còn trẻ mà đã có thể ngồi lên vị trí cao, người biết hắn là dị năng giả cấp SSS cũng không có mấy, Vu Mạn cũng là nhờ lần này đi tiêu diệt trùng tộc mới biết được hắn là dị năng giả với lực công kích hệ hỏa.

Vu Mạn cũng là dị năng giả, dị năng hệ băng cấp S, một thân khí chất lạnh băng của cô cũng là do chịu ảnh hưởng của dị năng hệ băng.

Nhưng mà bí mật này cũng không có người nào biết, vì dị năng này là hệ thống cho cô, chỉ cần cô không để lộ ra thì người khác căn bản không phát hiện ra.

Thân là phó quan, cô vốn không cần tham chiến, hơn nữa trong quân đội nữ nhân cùng hiếm thấy, cho dù quanh thân lạnh như băng nhưng cũng có không ít nam nhân xum xoe che chở, cô căn bản không gặp nguy hiểm gì.

Hai người đi theo sau Lâm Phong ra khỏi phòng dưỡng thương, lúc gần đi, Tiết Đông cứ mãi xác nhận tính an toàn của phòng dưỡng thương, dặn dò binh lính canh giữ ở cửa, có bất kỳ tình huống gì xảy ra thì thông báo cho hắn ta.

Đương nhiên, những binh lính này không rõ ràng về tình huống của Trương Hành, chỉ cho rằng Tiết Đông quan tâm tới Trương Hành.

Lâm Phong thấy Tiết Đông làm như vậy không khỏi nhíu mày, mở miệng nói: "Được rồi, Tiết thiếu ta, còn hai ngày nữa là tới Đế Vương Tinh, không bằng hai vị tới chủ khoang cùng tôi uống một chén? Coi như là chúc mừng cho thắng lợi lần này."

Yêu thích duy nhất của Lâm Phong chính là uống rượu vang đỏ, hơn nữa hắn chỉ uống rượu ngon, trong ngăn tủ cất chứa đều là rượu vang đỏ cực kỳ trân quý khó có được.

Cho nên hắn vừa mở miệng, Tiết Đông đồng dạng thích uống rượu liền đồng ý.

Vu Mạn lại lắc đầu cự tuyệt: "Thuộc hạ còn cần phải nhìn phòng chỉ huy nên không thể đi được."

Không phải là cô không nghĩ tới lợi dụng sở thích này để tiếp cận Lâm Phong mà là thân thể này của cô bị dị ứng với cồn, căn bản không thể đụng vào rượu!

Lâm Phong nhún nhún vai, ngữ khí tiếc nuối nói: "Vậy thì thật là đáng tiếc."

Hắn nói xong liền cùng Tiết Đông rời đi.

Vu Mạn trước khi đi còn liếc mắt nhìn phòng dưỡng thương một cái.

Sau khi trở lại phòng chỉ huy, Vu Mạn cho những người khác lui xuống.

Trong phòng chỉ huy lúc này chỉ có một mình cô, không bao lâu sao một nam nhân mặc đồ tác chiến bó sát người tiến vào, Vu Mạn liếc mắt nhìn nam nhân kia, mới khoảng hai mươi tuổi, một đầu tóc ngắn màu đỏ lóa mắt, khuôn mặt soái khí anh tuấn.

Giọng của cô lạnh băng: "Có việc?"

Người tới là La Thiên, một thuộc hạ vô cùng có thiên phú về dị năng của Lâm Phong, tuổi trẻ, hoạt bát, hormone tràn đầy.

Hắn ta đi tới bên cạnh Vu Mạn, tận lực tới gần thân thể của cô, hít sâu một hơi ngửi u hương phát ra từ trên người cô, cợt nhả nói: "Vu phó quan, chỉ có mình cô ở đây sao?"

Sắc mặt Vu Mạn lạnh lùng mà kéo ra khoảng cách với hắn ta: "Cậu không phải người sao?"

"Ha ha, xem tôi nói này." La Thiên tiếc nuối nhìn Vu Mạn kéo ra khoảng cách với mình, ánh mắt lại chưa từng rời khỏi người cô.

"Trước đó tôi vừa lấy được từ chỗ thiếu tướng một chai rượu vang đỏ tốt nhất, một người uống rất không thú vị nên mới tới tìm Vu phó quan cùng nhau nếm thử." Hắn ta như là ảo thuật mà lấy ra từ trên người một lọ rượu vang đỏ cùng hai cái ly đặt trên bàn điều khiển.

Khoa học kỹ thuật lúc này về chuyện không thấm nước hay phòng cháy chẳng qua cũng chỉ là một bữa sáng, nên Vu Mạn cùng La Thiên cũng không lo lắng rượu vang đỏ nếu đổ ra ngoài sẽ làm hỏng bàn điều khiển.

"Cậu có thể đi tìm thiếu tướng." Vu Mạn lạnh nhạt nhìn hắn mở nắp chai.

Rượu là rượu ngon, vừa mở nắp, mùi hương đã bay ra tứ phía, làm người ta muốn say, vẻ mặt La Thiên mê muội mà hít sâu hương rượu một hơi, chậm rãi đổ ra hai cái ly, sau đó tùy ý cầm lấy một ly mà lắc nhẹ làm hương rượu vang đỏ càng nồng đậm.

Vu Mạn nhịn không được lui về sau một bước, mùi cồn trong không khí làm cô có chút khó chịu choáng váng đầu.

"Vu phó quan không uống một ly sao?" Hắn ta nhấp nhẹ một ngụm, vẻ mặt say mê đem một ly khác tới gần Vu Mạn.

Không biết có phải là do rượu của Lâm Phong ngon hay không, mấy thủ hạ đắc lực của hắn cũng không có mấy người không thích rượu.

Vu Mạn đương nhiên sẽ không nhận, lạnh lùng cảnh cáo: "Đây là phòng chỉ huy, không phải nơi cậu tìm người uống rượu."

La Thiên bỗng nhiên lộ ra nụ cười châm chọc: "Vu phó quan, cô hà tất cứ phải cự người ngàn dặm vậy sao, tên hỗn đản Trương Hành kia vì cứu cô mà bị thương, hiện tại cậu ấy còn ở trong phòng dưỡng thành biến thành bộ dáng như vậy, cô thì khen ngược, trước sau như một lạnh nhạt, không có chút quan tâm lo lắng nào tới cậu ấy."

Quan hệ giữa La Thiên và Trương Hành vô cùng tốt, cho dù hai người đều có hứng thú với cùng một nữ nhân nhưng cũng không hề ảnh hưởng tới cảm tình giữa hai người.

Vu Mạn nheo mắt lại, xem ra La Thiên đã biết tình huống của Trương Hành?

Cô hờ hững nói: "Chuyện của trung giáo Trương Hành tôi cũng thấy rất đáng tiếc, nhưng đây là mệnh lệnh của thiếu tướng Lâm Phong, tôi hay cậu cũng không can thiệp được, nếu không làm như vậy, Trương Hành cũng chỉ có một con đường chết."

Có lẽ là cô trả lời quá mức lạnh nhạt, quá mức không có cảm tình.

La Thiên bỗng nhiên đem ly rượu vang đổ lên trên sàn, chất lỏng màu đỏ chậm rãi chảy ra trên sàn phòng chỉ huy.

Vu Mạn không động, đến mắt cô cũng không chớp một chút, nếu hương rượu kia không bay vào trong lỗ mũi cô thì tốt rồi.....

Nam trẻ tuổi tính tình bốc đồng lập tức vọt tới trước mặt cô, tay gắt gao nắm lấy bả vai Vu Mạn, khuôn mặt dữ tợn khủng bố, cắn răng nói: "Cô còn có mặt mũi nói! Cậu ấy là vì cứu cô!"

"Tôi cũng không bảo cậu ta cứu tôi." Vu Mạn bình tĩnh nhìn hắn ta, sắc mặt cũng không có chút gợn sóng nào vì động tác của La Thiên.

"Cô....." La Thiên bị thái độ chẳng hề để ý của cô chọc tức, tay không khỏi siết chặt.

Cảm giác đau đớn truyền từ trên vai tới cũng không làm Vu Mạn khuất phục, cô vẫn như cũ dùng con ngươi xanh biếc bình tĩnh lạnh nhạt nhìn La Thiên.

La Thiên còn muốn nói gì đó, cửa phòng chỉ huy bỗng nhiên mở ra, một giọng nói trầm thấp từ tính vang lên: "Tiểu Thiên, buông Vu phó quan ra."

Vu Mạn híp mắt lại, là Lâm Phong!

Đồng thời cô cảm giác được bả vai đã buông lỏng, La Thiên buông cô ra, nhìn về phía Lâm Phong, ngữ khí có chút không cam lòng: "Thiếu tướng."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...