Trước mắt mà nói, công lược Hàn Viêm có chút khó khăn, vì sáu tháng sau hắn sẽ bị hoàng đế phái tới biên quan đánh giặc, nói các khác, trong vòng sáu tháng này nàng phải nhanh chóng công lược Hàn Viêm thành công.
Mà Hàn Viêm là người âm trầm tàn nhẫn, tâm tư lại giấu quá sâu, dựa theo tính cách của Tống Y Nhân, trong lòng là có chút sợ hãi Hàn Viêm, đến nỗi hận..... Tống Y Nhân thật ra liền hận hắn cũng không dám.
Nàng nằm trên giường nghĩ rồi lại nghĩ, quyết định là vẫn dùng mệnh của Tống Y Nhân tới đánh cuộc.
Sau khi Tống Y Nhân chết, Hàn Viêm vô cùng hối hận, vậy thì chứng minh hắn có cảm tình với Tống Y Nhân, lại còn yêu sâu đậm, chỉ là không biết vì sao cứ cố tình muốn đối xử với Tống Y Nhân như vậy.
Nàng có chút đau đầu, muốn đem vận mệnh của Tống Y Nhân tái diễn một lần, chỉ có thể trước tiên khiến nàng mang thai.
Mà thể chất của Tống Y Nhân lại yếu, cũng không dễ dàng thụ thai, đời trước ở bên Hàn Viêm ba năm mới mang thai đứa bé đã đủ chứng minh.
Nàng vô cùng rối rắm, cuối cùng vẫn quyết định dùng 350 tích phân để đổi một viên thuốc thụ thai trong hệ thống, cũng may là còn có hệ thống vạn năng, loại thuốc kỳ ba nào cũng có, ngoại trừ tích phân thì vẫn là vô cùng tiện ích.
Thuốc thụ thai, ý nghĩa như tên, là thuốc viên có thể làm nữ nhân mang thai, đương nhiên, cũng không phải là tự nhiên mà có thai.
Tác dụng của thuốc này là làm kéo dài thời kỳ rụng trứng của nữ nhân, nâng cao tỷ lệ thụ thai, không có hại với thân thể, trong đó không thể thiếu nam nhân tới gieo giống.
Đối với sự ra sức của Hàn Viêm trong chuyện phòng the, Tống Y Nhân cũng không lo lắng, mỗi tháng ngoại trừ mấy ngày nguyệt sự, chỉ cần hắn ở trong phủ, cơ hồi mỗi ngày sau khi xong công vụ, ban đêm tất nhiên hắn sẽ tới phòng Tống Y Nhân, nhưng không ở lại qua đêm.
Sau khi ăn thuốc thụ thai, Tống Y Nhân cũng không muốn lãng phí dược hiệu.
Buổi chiều, nàng cố ý sửa soạn một phen, mặt một chiếc váy thuần trắng, vòng eo thon có thể ôm hết trong một vòng tay, trên đầu chưa cắm châu thoa, mái tóc đen nhánh mượt mà như tơ lụa, khuôn mặt tuyệt sắc chưa trang điểm, cay mày, đôi mắt chứa thủy quang, giữa mày quanh quẩn hiện lên u sầu, nhìn qua điềm đạm đáng yêu.
Nàng biết lúc này Hàn Viêm chắc chắn đang ở thư phòng, cho nên trong lòng nàng đã sớm nghĩ kỹ cớ đi tìm hắn.
Trong thư phòng bố trí nghiêm cẩn chỉ có Hàn Viêm và Tống Y Nhân.
Hàn Viêm mặc một thân đỏ thẫm nạm vàng, ngồi trên án, khí thế mười phần, ánh mắt hung ác nham hiểm lộ ra sát khí lạnh thấu xương.
Trên khuôn mặt tuấn mỹ là hờ hững, hắn nhìn kỹ Tống Y Nhân đang đứng ngồi không yên, một lúc sau mới chậm rãi mở miệng: "Mẫu thân đúng là khách ít đến, khó được chủ động tới tìm nhi tử."
Khí thế của Hàn Viêm thật sự là quá bức người, Tống Y Nhân không có dũng khí nhìn hắn, chỉ nhỏ giọng nói: "Ngày mai là mười lăm, ta muốn đi chùa Thanh Phong cầu phúc."
Chùa Thanh Phong ở trên núi Thanh Phong, là chùa miếu nổi tiếng ở Vân Châu, nơi mà Bạch Mi đại sư tu hành, rất nhiều thiện nam tín nữ hoặc phu nhân tới đây hành hương.
Tín ngưỡng của Tống gia là Phật giáo, khi còn nhỏ, Tống Y Nhân thường xuyên cùng cha mẹ đi chùa miếu dâng hương bái phật, đưa ra yêu cầu này cũng không kỳ quái.
Nào biết tính nết của Hàn Viêm thật sự không theo lẽ thường, hắn bắt bẻ: "Cầu phúc? Mẫu thân là muốn cầu phúc cho ai?"
Vấn đề này làm Tống Y Nhân khó trả lời, nàng vốn định nói là cầu phúc cho cha mẹ, nhưng hiện giờ nàng là người hầu phủ, về tình về lý hắn là cầu phúc cho người cha đã chết của Hàn Viêm, chỉ là nàng sợ nếu nói như vậy sẽ chọc tức hắn.
Do dự một hồi, nàng vẫn là lựa chọn phương pháp an toàn nhất, căng da đầu nói: "Làm người con, hẳn là nên cầu phúc cho phụ mẫu."
Hàn Viêm câu môi cười, ánh mắt lộ ra vẻ châm chọc: "Mẫu thân thật là hiếu tâm, nhi tử như ta nếu như không làm gì, chẳng phải là để mẫu thân chê cười? Không bằng ngày mai hài nhi bồi mẫu thân đi một chuyến, thuận tiện cũng cầu phúc cho mẫu thân."
Lời này vừa nói ra, Tống Y Nhân lập tức thay đổi sắc mặt, nàng cuống quýt nói: "Không, không cần, một mình ta đi là được rồi."
Dưới ánh mắt hung ác nham hiểm không cho phép cự tuyệt của Hàn Viêm, thanh âm nàng nhỏ xuống, không đủ tự tin nói: "Ta cáo lui trước."
Nói xong, nàng đang chuẩn bị xoay người rời khỏi thư phòng, Hàn Viêm bỗng nhiên gọi nàng lại, con ngươi sâu thẳm: "Mẫu thân khó được tới tìm hài nhi, liền đi như vậy sao?"
Nàng chỉ đành xoay người, cúi đầu khom người nói: "Không dám quấy rầy hầu gia."
"Nghe nói mẫu thân tài mạo song tuyệt, không bằng tới đây xem giúp hài nhi bức họa này có phải là bút tích của Dư Miểu đại sư không?"
Rõ ràng là dò hỏi, lại bị hắn dùng ngữ khí mệnh lệnh nói ra.
Tống Y Nhân không thể từ chối, chỉ có thể đồng ý, tiến lên đến bàn, nàng đang định tinh tế quan sát bức họa, một sức mạnh lôi kéo eo nàng, ngay sau đó, nàng đã ngã ngồi trong lòng ngực Hàn Viêm.
Tống Y Nhân hoảng sợ cuống quýt muốn đứng dậy, chỉ là tay của hắn đã giam cầm nàng, đồng thời nói nhỏ bên tai: "Ngày mai mẫu thân không muốn đi Chùa Thanh Phong sao?"
Tống Y Nhân phảng phất như nhận mệnh, không giãy giụa nữa.
"Ngoan ngoãn xem bức họa cho ta." Ngửi u hương trên mái tóc đen nhánh, hai bàn tay của Hàn Viêm bắt đầu không an phận mà du tẩu trên thân thể mềm mại của Tống Y Nhân.
Hai bàn tay cách một lớp vải dệt phủ lên bộ ngực no đủ, Tống Y Nhân có chút không xong, gương mặt nhiễm một tầng đỏ ửng, run giọng nói: "Đừng như vậy..... Ân a ~"
Đôi tay mạnh mẽ vuốt ve thưởng thức cặp vú no đủ, Hàn Viêm cúi sát vào cổ nàng: "Ngoan ngoãn xem họa cho ta."
Một bên Tống Y Nhân tập trung trên bức họa, một bên chịu đựng Hàn Viêm đùa bỡn thân thể nàng, hơn nửa ngày, nàng mới miễn cưỡng nhìn ra bức họa kia là thật hay giả, thân thể mẫn cảm dưới sự đùa bỡn của hắn, hoa huyệt đã vô cùng ẩm ướt, quần lót đã thấm ướt một mảnh.
Nàng kẹp chặt hai chân, cả người run rẩy nói: "Bức họa này..... là thật..... A ~"
Một tiếng rên rỉ kiều mị vang lên, là bàn tay lạnh lẽo của Hàn Viêm bỗng nhiên với vào trong vạt áo, nắm lấy một bên vú thưởng thức, kích thích làm hoa huyệt trào ra mật dịch ướt át, Tống Y Nhân xoắn mông, cảm giác hoa huyệt hư không khó nhịn.
Cự vật dưới háng Hàn Viêm đã sớm dựng đứng, cứng rắn như thiết, hắn kéo ra vạt áo trước ngực Tống Y Nhân, nụ hôn ướt át từ cổ đi xuống, vùi vào trong cặp vú non mềm mà liếm mút, ngậm lấy viên tiểu anh đào đã cứng rắn dưới sự đùa bỡn của hắn, đầu lưỡi dùng sức hút, gặm cắn.
Tống Y Nhân bị làm cho cả người vô lực xụi lơ, tiếng rên kiều mị không ngừng tràn ra môi đỏ, tay nàng gắt gao nắm lấy áo trước ngực, dưới thân đã sớm ướt đẫm, hoa huyệt hư không ngứa ngáy không ngừng co rút.
Bạn thấy sao?