Sau khi Chu Đình Trạo và Tang Như rời đi, Lạc Hà còn chưa kịp nói gì thì đã nghe Tần Hạ hỏi: "Biết nhau à?"
"Ừm, em gái hàng xóm."
Vốn tưởng cô chỉ thuận miệng hỏi thôi, nào ngờ câu tiếp theo lại khiến lòng anh nguội lạnh.
"Kiểu con gái như vậy rất hợp với anh đấy." Tần Hạ nói.
Cô nói rất nghiêm túc và Lạc Hà cũng biết đây không phải là lời khách sáo.
Tần Hạ hơn anh ba tuổi, anh biết cô thích người trưởng thành hơn mình. Hôm nay vất vả lắm mới hẹn được cô, nhưng lại vì một câu 'trong đội có việc' mà buổi hẹn kia không thành, chỉ có thể đưa cô trở về đồn cảnh sát.
Anh vờ bình tĩnh, nói: "Thế thì sao?"
Tần Hạ khẽ cau mày: "Không có gì, hôm nay rất cảm ơn anh."
"Không cần cảm ơn đâu. Vậy cuộc hẹn của chúng ta tính sao đây?"
Tần Hạ suy nghĩ một lát, nói: "Bây giờ tôi còn có việc phải xử lý, không tiện đi lắm. Chúng ta hẹn hôm khác, được không?"
Lạc Hà gật đầu: "Được."
Dứt lời, cô xoay người nói gì đó với đội phó rồi cả hai cùng đi vào phòng thẩm vấn. Hành lang trở về với sự vắng vẻ, tựa như khoảng thời gian ở bên cạnh cô hôm nay, tất cả chỉ là một giấc mộng.
Nhưng anh không lo cô sẽ thất hứa, vì anh biết một khi Tần Hạ đã hứa thì cô nhất định sẽ giữ lời.
Ngày mai là cuối tuần, không phải suy nghĩ chuyện uống say sẽ ảnh hưởng đến việc khám bệnh cho mấy đứa nhỏ. Lạc Hà lái xe, đang định đi đến quán bar giải sầu thì chợt nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc đang ngồi bên kia đường. Không phải Tang Như và bạn trai nhỏ của em ấy thì còn là ai nữa?
Ôi trời, còn hôn nhau nữa. Mẹ nó, sao học sinh cao trung bây giờ yêu đương còn giỏi hơn cả mình thế nhỉ?
Lạc Hà dừng xe trước mặt hai người bọn họ, anh hạ cửa sổ xuống, nói: "Một trăm tệ, đi không?"
Tang Như mở mắt ra, rồi chợt cười, cô quay sang nói với Chu Đình Trạo: "Anh trai của anh đến kìa."
Chu Đình Trạo yên lặng không nói, lại nghe người bên cạnh đứng dậy, nói tiếp: "Không có tiền thì chở không?"
"Em không có tiền cũng không sao, bạn trai em có là được rồi."
Chu Đình Trạo bị hai người thay phiên trêu chọc nhưng lại chẳng thể phản kháng lấy một lời, trong lòng theo đó mà bứt rứt không thôi. Ngược lại, tâm tình của Tang Như lại rất tốt, cô kéo Chu Đình Trạo vào ghế sau ngời kế bên mình.
Lạc Hà cả giận, hỏi: "Hai đứa xem anh là tài xế thật đó à?"
"Nào có." Tang Như nói: "Ghế phụ phải nhường lại cho chị dâu chứ."
Lúc này, Lạc Hà mới ngừng trách cứ, anh chuyển đề tài sang chuyện của Tần Hạ: "À, sao hôm nay hai đứa lại ở đồn cảnh sát thế?"
Tang Như nghiêng đầu sang nhìn Chu Đình Trạo: "Anh kể đi."
Chu Đình Trạo kể lại ngọn nguồn mọi chuyện, nghe xong trong xe nhất thời bị bao trùm bởi tiếng cười của Lạc Hà: "Hahahahaha hóa ra hai đứa bị quét mại dâm!"
"Chỉ là hiểu lầm thôi." Tang Như vỗ vỗ lưng ghế lái, "Anh lái xe đàng hoàng vào!"
Lạc Hà đang cười hăng thì chợt dừng lại, anh bừng tỉnh hỏi: "Ơ thế chẳng phải là do hai đứa mà buổi hẹn hò của anh và cô ấy tan thành mấy khói sao?"
Hai người vô tội "Hả?" một tiếng.
"Cô ấy nhận được điện thoại, liền gấp gáp chạy về đồn, đến phim bọn anh cũng chẳng kịp xem." Lạc Hà cười lạnh hai tiếng, "Hóa ra là về xử lí chuyên của hai đứa, haha."
"Việc quan trọng thôi mà, không biết đàn ông có việc quan trọng không nhỉ?" Tang Như nói, "Anh có không, Chu Đình Trạo?"
Chu Đình Trạo ngồi không cũng kề dao lên cổ: "...Không có."
Đáp án này khiến Tang Như rất vừa lòng, cô kéo bàn tay anh qua, nhàm chán ngồi nghịch ngón tay anh: "Nghe thấy gì chưa, Lạc Hà?"
Chu Đình Trạo mặc cô chơi đùa, trong lòng thầm nghĩ, xem ra phải sớm lấy lại sự tha thứ của cô mới được.
Lạc Hà tiếp tục cười lạnh: "Hai đứa nên nhớ đang ngồi trên xe của ai đấy."
Sau đó, bỗng dưng anh tấp xe vào ven đường, nói: "Xuống xe cho anh!"
Tang Như: ?
"Được, không chịu xuống thì anh xuống." Dứt lời, Lạc Hà mở cửa xe, bước xuống thật.
Chu Đình Trạo nói: "Tôi đuổi theo anh ấy nhé?"
Tang Như giương mắt lên nhìn anh: "Sao phải đuổi theo chứ?"
"Mặc dù có thể lái được." Chu Đình Trạo thoáng dừng lại rồi nói tiếp, "Nhưng bây giờ cả hai chúng ta đều chưa đủ tuổi lái xe."
Tang Như chăm chú nhìn anh một lát, rồi bỗng bật cười, hất cằm về phía cửa xe. Chu Đình Trạo nhìn theo thì thấy Lạc Hà đang bước vào một cửa hàng tiện lợi ở gần đó.
"Anh ấy đi mua đồ thôi, chiếc xe này là bảo bối của anh ấy, làm sao anh ấy bỏ được."
Chu Đình Trạo "Ừm" một tiếng rồi im lặng không nói lời nào nữa.
Từ khi nói thật mọi chuyện với cô, dường như anh luôn ở trạng thái nơm nớp lo sợ không biết mình có nói sai gì không, không những thế còn phải cố gắng tìm mọi cách khiến cô vui vẻ.
Lúc này, bỗng nghe Tang Như nói: "Xem ra anh thích ứng rất tốt với thân phận hiện tại nhỉ?"
"Hửm?"
"Biết tuân thủ quy tắc của trẻ vị thành niên."
Chu Đình Trạo không phân biệt được câu nói vừa rồi của cô đang muốn nói đến điều gì, nhưng chắc chắn là có ý ám chỉ.
Tang Như thấy anh không nói lời nào. Chợt nhớ lại mối quan hệ 'chỉ nói đến tình dục không nói đến tình yêu' của anh và mình lúc trước, cô nói tiếp: "Tất nhiên, quy tắc của người trưởng thành cũng thế."
Chu Đình Trạo làm sao không hiểu ý cô được, anh nói: "Quy tắc tồn tại vốn để người ta tuân thủ, chỉ có điều đôi khi cũng là để..."
"Để phá vỡ." Tang Như nói.
Chu Đình Trạo nhìn vào đôi mắt sáng ngời của cô, thời khắc này suy nghĩ của cả hai gần như là đồng điệu.
Lúc này tiếng mở cửa xe vang lên, Lạc Hà thấy bọn họ liền "Ơ" một tiếng: "Sao tài xế đi rồi mà hai đứa còn không chịu đi nữa."
Tang Như: "Mua gì đấy?"
Lạc Hà thắt dây an toàn: "Trẻ con không nên biết."
"Áo mưa*?"
(*) Áo mưa: Bao cao su
Lạc Hà ho khan một tiếng: "Bia!"
"À," Tang Như nói: "Tưởng gì."
Bỗng nhiên Lạc Hà nghiêm túc nói: "Bây giờ hai đứa vẫn còn nhỏ, yêu sớm cũng không sao, nhưng mấy chuyện không nên làm thì chớ làm, biết chưa?"
Chu Đình Trạo: "Vâng."
Tang Như cười cười: "Ra dáng đàn anh quá cơ."
Lạc Hà vừa khởi động xe vừa cười 'Haha' hai tiếng.
"Này, không phải anh vẫn còn là xử nam đấy chứ?" Tang Như chân thành hỏi.
Lạc Hà nhất thời trừng mắt: "Em im miệng cho anh."
Chu Đình Trạo không biết ăn trúng thứ gì, đột nhiên che miệng cô lại, thấp giọng nói bên tai: "Đừng nói nữa."
Tang Như thuận thế nhẹ nhàng liếm vào lòng bàn tay anh, rồi nâng đôi mắt lên, vô cùng ngoan ngoãn gật đầu một cái.
Trái tim Chu Đình Trạo khẽ rung rinh, anh buông tay ra. Nào ngờ Tang Như đột nhiên ghé sát tai anh, hỏi: "Anh cũng thế đúng không?"
Chu Đình Trạo:...
Bạn thấy sao?