Chương 3: Chương 3: Quấn quít.

Ngụy Trì Vũ từ trên tầng 2 đi xuống, vỗ vỗ đầu Vu Duyệt đang nghịch ngợm trò chuyện cùng bà,

"Tiểu Vu, về thôi em."

Anh nắm tay cô ra khỏi cửa, lại không quên nói với bà nội,

"Bà ơi, con đưa em ấy về nhà rồi sẽ về liền nhé."

************

Ban ngày trời nắng bao nhiêu thì về đêm, ánh trăng đã làm mát tất cả. 

Ở thị trấn không đèn đuốc sáng choang như nội thành.

 Dưới trăng, bóng Ngụy Trì Vũ cao lớn, bóng Vu Duyệt cô nhỏ nhắn khép nép đi bên cạnh. 

Hai người nắm tay nhau đi trên con đường vắng, Vu Duyệt cất giọng trước,

"Hôm nay anh vẫn chưa đưa em đi chơi được đâu đấy. Chỉ còn nửa tháng nữa thôi là lại phải lên thành phố rồi đấy ạ."

Ở trường đại học A nổi tiếng, Ngụy Trì Vũ nổi danh là học trưởng ưu tú, trong mắt nữ sinh là nam thần thanh cao cấm dục.

Lúc mới nghe người bạn cùng phòng của cô nói anh như thế, Vu Duyệt cười đến bất tỉnh nhân sự. 

Nếu là lần đầu gặp anh cô còn tin vào mấy từ đó, nhưng sau khi yêu đương, Vu Duyệt mới ngộ ra. Cái gì mà thanh cao? Cấmdục? 

Lần đầu hai người trải qua trong ngây ngô, đến vả việc cởi áo ngực của cô còn là một vấn đề nan giải với anh, nhưng những lần sau đó, cô mới hiểu, sói già cấm dục hai mươi mấy năm, làm gì có thể ngây thơ mãi như thế. 

Yêu nhau hơn 1 năm, lại học chung trường, nhưng vì Ngụy Trì Vũ đang chuẩn bị thi lên tiến sĩ, bận tối mắt tối mũi, Vu Duyệt cũng bận tập trung hoà nhập vào môi trường đại học, hai người gặp nhau rất ít, mà số lần ở bên nhau lại càng ít hơn. 

Hết năm học sau, anh sẽ trở về tiếp quản tập đoàn gia đình, mà cô vẫn đang chìm nổi trong chương trình đại học. 

Nghĩ đến đây, Vu Duyệt có chút hơi tủi thân. Ngụy Trì Vũ dừng lại, quay sang nhìn cô chăm chú,

-"Chẳng phải vẫn còn cả đời sao, em còn lo thiếu thời gian ở bên anh à?"

Mắt Vu Duyệt đỏ bừng, cô nhào vào lòng anh, thỏ thẻ,

"Cả đời vẫn không đủ."

Ngụy Trì Vũ khẽ sững người, rồi bỗng nhiên cười lớn, nâng mặt cô lên, ngón tay cái khẽ miết nhẹ nơi khoé mắt, nhỏ giọng cưng chiều,

"Yêu anh nhiều vậy sao?"

Vu Duyệt hơi phụng phịu, cúi đầu. Ngụy Trì Vũ lại nâng cằm cô lên, hôn nhẹ lên môi cô,

"Mèo nhỏ của anh..."

Nói rồi ôm cô thật chặt, vùi đầu vào hít sâu lấy mùi hương trên mái tóc cô, thân hình cao lớn khẽ đung đưa, anh chôn mặt nơi cần cổ cô, như thấp giọng nỉ non,

"Anh yêu em lắm."

Vu Duyệt giật mình, đối với cô, anh không hề tiếc những lời ngọt ngào, dỗ dành, nhưng hình như, đây là lần đầu tiên anh nói lời yêu một cách trực tiếp thế này. 

Người đàn ông như anh nói lời yêu cô, cô còn lo được lo mất cái gì nữa. Vu Duyệt khịt khịt mũi, cũng vòng tay qua thắt lưng anh, ôm chặt.

Đến trước cửa nhà Vu Duyệt, cô nhón chân thơm lên môi anh một cái rồi nói,

"Em vào nhé, anh đi đường cẩn thận đấy!"

Ngụy Trì Vũ dịu dàng ừ một tiếng, nhìn mãi cho đến khi bóng cô đã khuất dạng sau cánh cửa mới lưu luyến rời đi.

************

Vu Duyệt vào nhà, vừa thay dép đã thấy mẹ ngồi trước sofa xem TV. Cô chào mẹ một tiếng rồi quay người vào nhà bếp rót nước. Từ ngoài phòng khách, giọng mẹ cô vọng vào,

"Con lại vừa đi với tiểu tử nhà lão Ngụy về à?"

Vu Duyệt cong môi cười đáp,

"Không phải thì là ai chứ."

Mẹ cô khẽ trách móc,

"Con đấy, không lo học hành, vừa vào đại học đã yêu đương..."

Vu Duyệt định chạy ra ôm mẹ dỗ dành một lát nhưng lại nghĩ đến mình đang mặc váy, không thể che được mấy vết dâu tây Ngụy Trì Vũ để lại, liền đáp qua loa vài câu ngon ngọt rồi chạy về phòng.

Lúc tắm, Vu Duyệt sờ nhẹ vào mấy vết hồng nhạt trên ngực, lại bất giác nhớ đến những hành động hồi chiều của anh, má lại đỏ bừng lên. 

Dù không phải lần đầu nhưng mỗi lần anh làm chuyện đó với cô, cô lại cảm thấy hạnh phúc không sao tả xiết. 

Người đàn ông như thế, cả tâm hồn và thể xác đều vẹn nguyên chỉ trao cho một mình cô.

Trước khi ngủ, cô nằm trong chăn nhắn tin cùng Ngụy Trì Vũ, cô hỏi:

-Ngày mai chúng ta đi đâu chơi anh nhỉ?

Ngụy Trì Vũ vừa tắm xong, thấy điện thoại báo tin nhắn, nghĩ đến mèo nhỏ hồi nhiều, tim anh lại mềm nhũn, anh trả lời,

"Mai em sẽ biết, ngủ sớm đi em."

Đầu bên kia, Vu Duyệt "Dạ" một tiếng rồi ngoan ngoãn tắt máy đi ngủ.

Ngụy Trì Vũ ngồi trên giường lướt điện thoại xem thông báo của trường, trong đầu lại hiện lên hình ảnh cô gái nhỏ, thân thể đỏ bừng, không ngừng vặn vẹo dưới thân anh, trong miệng đều là những tiếng ngâm nga kiều diễm. 

Anh thoáng chốc lại miệng đắng lưỡi khô. Dứt khoát hạ thấp nhiệt độ điều hoà, trùm chăn đi ngủ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...