Thẩm Gia còn muốn bóc tiếp, Phó Minh Viễn đã mở miệng từ chối, cô hơi tiếc nuối mà liếm ngón tay.
Cơm nước xong xuôi, Phó Minh Viễn cáo biệt trở về, nhân lúc chỉ có hai người, Thẩm Gia ngại ngùng nói: "Cháu có thể thêm wechat của chú không?"
"Không thể."
Phó Minh Viễn hiển nhiên không muốn gặp lại cô.
Thẩm Gia mất mát bĩu môi, chưa từ bỏ ý định: "Vậy chúng ta còn có thể gặp lại nhau không?"
"Không thể."
Bị từ chối hai lần liên tiếp, Thẩm Gia rầu rĩ mất mấy ngày.
Nhân vật cô thủ vai vừa hay cũng mang thiết lập bi thương, vừa vặn phù hợp với loại cảm xúc sa sút này của cô.
Mọi người đều cho rằng Thẩm Gia nhập vai quá sâu, đến nỗi Lâm Mộng lo lắng tiến hành tư vấn tâm lý cho cô trong thời gian dài.
Quay xong bộ phim này, cô lập tức nhận vai phụ trong bộ phim chiếu mạng khác.
Đây là một bộ phim chuyển thể tình cảm lãng mạn, trong đó Thẩm Gia đóng vai nữ phụ độc ác, phân cảnh cũng không nhiều lắm, cô nhận vai này là do đạo diễn và Lâm Mộng có quen biết, nên nhờ Thẩm Gia đến giúp đỡ.
Nhưng lần đầu tiên nhìn thấy Thẩm Gia, ông đã thay đổi suy nghĩ.
Gương mặt của cô rất thích hợp để diễn vai nữ chính ngây thơ thuần khiết.
Đạo diễn lập tức oán giận Lâm Mộng: "Sao cô không gửi trước ảnh cho tôi?"
"Không phải muốn nhờ giúp đỡ sao?"
Lâm Mộng vô tội nói: "Gia Gia nhà chúng tôi chưa có nhiều cơ hội, tuy khí chất hơi khác so với nữ phụ độc ác, ông có thể nhận không?"
Mặc dù là giúp đỡ, nhưng cũng phải xem có phù hợp hay không.
Các vai diễn đều đã được định sẵn, không thể đổi Thẩm Gia thành nhân vật khác, đạo diễn đành thở dài, nhưng ông vẫn tăng thêm phân cảnh cho cô.
Phân cảnh của nhân vật Thẩm Gia về cơ bản đều là hợp tác với nam chính, vì thế tăng lên tương đối dễ dàng, đạo diễn lại còn kiêm luôn nhà đầu tư lớn thứ hai chỉ sau nữ chính, cho nên vẫn có năng lực sửa lại kịch bản.
Không còn cách nào khác, ai bảo đoàn phim của bọn họ nghèo, mời diễn viên đều là những người mới vào nghề chưa có tên tuổi, giá trị nhan sắc đương nhiên là thua kém so với ngôi sao lớn.
Trong phút chốc, Thẩm Gia chỉ đến giúp đỡ lại trở thành người có giá trị nhan sắc cao nhất, không thêm cảnh cho cô thì để cho ai.
Càng quay, lòng đạo diễn càng vỡ vụn.
Tất nhiên người mới vào nghề thì kỹ năng diễn xuất có thể chưa ổn, nhưng không ngờ đến hơn nửa dàn diễn viên của đoàn phim đều dính phải nhược điểm này.
Vì thế phân cảnh của Thẩm Gia tăng thêm càng lúc càng nhiều, từ vai trò khách mời hỗ trợ được đẩy thẳng lên vị trí nữ hai.
Kinh phí phim chiếu mạng rất ít nên giai đoạn đầu chỉ có thể gây chú ý với khán giả bằng cách tung các đoạn phim ngắn, mà thu hút người hâm mộ nhất vẫn là giá trị nhan sắc.
Không ngoài dự đoán khi trừ nam nữ chính, Thẩm Gia trở thành người có thời gian xuất hiện nhiều nhất trong các đoạn ngắn được tung ra.
Dần dần, Thẩm Gia tích lũy được nhóm fan hâm mộ đầu tiên, người theo dõi trên weibo tăng từ 0 lên 1,000.
Cô gái nhỏ chưa từng thấy thế giới xinh đẹp như vậy, vội vàng chụp lại, mở weibo tìm kiếm tài khoản của Phó Minh Viễn, gửi cho anh một tin nhắn riêng.
Ừm, cô bị chặn wechat và điện thoại, thứ duy nhất mà Thẩm Gia có thể nghĩ đến chỉ có weibo, tuy rằng anh chưa từng trả lời một tin nhắn nào của cô.
Lần này cũng không ngoài dự liệu, vẫn chỉ là một mảng yên lặng.
Thẩm Gia đã quá quen mà cất điện thoại đi, tiếp tục cảnh quay tiếp theo.
Đầu kia thành phố, trên tầng cao nhất, một người đàn ông mặc âu phục lộ vẻ khó xử đối với tin nhắn riêng mà nghệ sĩ dưới quyền bà chủ gửi cho ông chủ.
Anh có nên cho ông chủ xem hay không?
Weibo của Phó Minh Viễn vẫn luôn do trợ lý Trần Khách quản lý.
Thẩm Gia là một trong những nghệ sĩ ít ỏi dưới trướng Ninh Nhiên, nên anh ta đương nhiên nhận ra weibo của cô, nhưng cô không có việc gì lại gửi tin nhắn riêng cho ông chủ là sao?
Muốn quyến rũ ông chủ? Ông chủ có biết suy nghĩ của cô hay không?
Trần Khách do dự, cuối cùng vẫn quyết định yên lặng đặt máy tính bảng đến trước mặt ông chủ.
Đối với trang weibo xuất hiện trên màn hình, Phó Minh Viễn cảm thấy khó hiểu.
Trần Khách nói: "Thẩm Gia gửi tới ạ."
Phó Minh Viễn ngẩn ra.
"Biết rồi."
Trần Khách quan sát vẻ mặt của ông chủ, thấy không có vẻ là gì chán ghét, vì thế anh ta lập tức để lại máy tính bảng rồi đi ra ngoài.
Từng tấm ảnh hậu trường hiện qua trước mắt, một đường lướt tới tấm cuối cùng.
Phó Minh Viễn lần nữa kéo xuống phía dưới, nhìn tấm ảnh 1,000 người theo dõi, anh đóng khung chat lại.
Thẩm Gia nghĩ mình sẽ không đợi được lời chúc mừng của Phó Minh Viễn, ai ngờ tại bữa tiệc đóng máy bộ phim của Ninh Nhiên, cô đã nhìn thấy bóng dáng của người đàn ông.
Đáng tiếc bên cạnh anh có rất nhiều người, Thẩm Gia không tìm được cơ hội đến gần, cô đành phải tìm một chỗ yên tĩnh để quan sát, chú ý tìm cơ hội để lại gần anh.
Đây cũng không phải sân nhà của Phó Minh Viễn, anh chỉ nói hai câu, lập tức trả lại sân cho chủ tiệc là đạo diễn Khương.
Mọi người lại bắt đầu vây quanh đạo diễn Khương, Thẩm Gia bắt lấy cơ hội này mà đến bên cạnh Phó Minh Viễn, cô nhẹ nhàng kéo tay anh, ý bảo anh đi ra ngoài với cô một lát.
Anh đang định từ chối, nhưng cô gái nhỏ đã quay đầu rời đi, anh hơi do dự, sau đó vẫn đi theo.
Đoàn người đều tụ tập ở bên kia, nên nhiều chỗ không có bóng người.
Thẩm Gia đi đến nơi ít ồn ào hơn thì dừng lại, cô lấy điện thoại ra mở trang weibo của mình, giống như muốn được khen ngợi mà đưa lên trước mặt anh.
"Nhìn xem, cháu đã được hơn 2,000 người theo dõi rồi."
"Ừm."
Phó Minh Viễn nói: "Còn chuyện gì khác không?"
Thẩm Gia sửng sốt, cất điện thoại về, gật đầu khẳng định: "Có!"
"Cháu thật sự không thể thêm wechat của chú sao?"
Người đàn ông quay đầu bỏ đi, Thẩm Gia lại thấy hơi nuối tiếc.
Lúc cô trở lại trường quay, Ninh Nhiên đã uống say, dựa vào người Vệ Lập Dương, may mà là do cô ta vô tình ngã xuống, vẻ mặt của Vệ Lập Dương vô cùng kinh ngạc, để tránh hiềm nghi, anh ta thậm chí không đưa tay ra đỡ, mà gọi nữ diễn viên khác.
Thẩm Gia là nhân viên đương nhiên phải làm tốt trách nhiệm của mình, nhận nhiệm vụ cùng trợ lý đỡ bà chủ lên xe của Phó Minh Viễn.
Bạn thấy sao?