Chương 13: Chương 12: Làm người tình của chú (Hơi H)

Thẩm Gia sửng sốt: "Nhưng mà chính chị Ninh Nhiên nhờ cháu chăm sóc chú thật tốt, để cho chú thấy thoải mái."

"Nếu chú không thích hôn môi, cháu sẽ không hôn nữa, chú thích được chà xát có phải không? Nếu vậy thì cháu, cháu sẽ cho chú cọ cọ..."

Phó Minh Viễn nắm lấy cái cằm của cô, ánh mắt đánh thẳng vào trái tim cô: "Thẩm Gia, cháu đang thật sự không hiểu hay là giả vờ không hiểu?"

Ở cái tuổi 15, 16 này, làm sao có thể vẫn chưa biết hôn môi hàm chứa ý nghĩa như thế nào cơ chứ.

Thẩm Gia khụt khịt mũi: "Cháu không hiểu gì cả, cũng không biết gì hết, cháu chỉ là muốn trao nụ hôn đầu tiên cho chú, nếu không, nếu không sau này cũng không biết sẽ cho ai nữa...."

Đôi mắt của cô gái ngân ngấn nước, giống như bầu trời vừa được gột rửa, quá sức trong veo, cũng chính đôi mắt này đã mê hoặc Phó Minh Viễn hết lần này đến lần khác.

Nếu không phải nghe thấy những lời tiếp theo mà cô nói, trong khoảnh khắc đó người đàn ông đã thật sự tin rằng cô là một người vô cùng ngây thơ vô tội.

"Cháu có thể làm lén lút mà, sẽ không để chị Ninh Nhiên phát hiện, như vậy cũng không được sao?"

Đáy mắt của Phó Minh Viễn xẹt qua cảm xúc khiến người ta rùng mình: "Muốn làm người tình của tôi sao?"

Thẩm Gia sửng sốt một chút, biểu cảm trên mặt trở nên phức tạp, sau đó cúi đầu xuống, ấp a ấp úng phát ra một tiếng: "Vâng."

Nếu như nói không, e rằng cô sẽ không còn bất kỳ cơ hội nào tiếp xúc thân thiết với anh nữa.

Nếu anh đồng ý, cho dù chỉ làm tình nhân, ít nhất vẫn có thể quan hệ tình dục với anh.

Người đàn ông nhếch môi khinh thường: "Cháu không đủ tư cách."

"Vậy, vậy phải làm sao mới có đủ tư cách?"

"Loại con gái như cháu, sẽ không bao giờ đủ tư cách đâu."

Thẩm Gia không kìm được nước mắt, vội vàng nói: "Cháu, cháu có thể cố gắng, nhưng trước hết, chú đừng vội vàng từ chối nhanh như vậy..."

Cô gái vừa nói vừa khóc, rồi bò lên đùi anh, dùng hoa huyệt mềm mại của thiếu nữ va chạm với đũng quần của người đàn ông.

"Chú thích thì cháu sẽ học cách cọ xát...."

Cơ thể cô dần biến đổi, có lẽ do tình dục là bản năng của con người, cho dù chưa từng nếm trải, Thẩm Gia vẫn có thể tự nhiên làm ra tư thế như đang quan hệ tình dục.

Cũng chính vậy, Phó Minh Viễn ngày càng thấy Thẩm Gia không hề đơn giản, tất cả các biểu hiện trước đó đều là giả vờ, điều này càng kích thích mong muốn vạch trần bộ mặt thật của cô.

"Thật sao? Cháu muốn học nó sao, hay là từ lâu cháu đã biết về nó rồi?" Vẻ mặt của Phó Minh Viễn thờ ơ lạnh nhạt, như thể cái vật to lớn đang bị ma sát ở bên dưới không hề có liên quan gì đến anh.

Người đàn ông đang đắm chìm trong ý định vạch trần cô gái nên chính anh cũng không nhận ra, từ trước đến nay bản thân luôn không có hứng thú với tình dục, nhưng ngay lúc này ham muốn lại trỗi dậy mãnh liệt một cách hiếm thấy, mới bị tiểu huyệt chà chà mấy cái, dương vật của anh đã hoàn toàn cương cứng rồi.

"Đúng vậy, cháu muốn học từ chú..."

Hai má Thẩm Gia ửng hồng vì ngại ngùng, dù anh có nói gì đi chăng nữa, mỗi lần bộ phận sinh dục của cả hai va chạm vào nhau đều sẽ sinh ra khoái cảm, Thẩm Gia bắt đầu nếm trải được mùi vị tình dục.

Người con gái đang bị khoái cảm thao túng nên hoàn toàn không biết ánh mắt của Phó Minh Viễn khi nhìn cô đã thay đổi rồi.

Đáy mắt anh xẹt qua một tia khinh thường, 15, 16 tuổi mà đã có thể chảy nước, còn biết vặn vẹo mông cọ xát vào cây gậy của anh, nhất định là đã thực hành nhiều rồi, không thể nào mới chỉ đụng chạm có một lần mà cô đã học được.

Trong lòng người đàn ông hoàn toàn nhận định tất cả những chuyện mà cô gái này làm đều chỉ là giả vờ, bằng không thì làm sao ngày hôm đó anh mới chỉ đem tay cô để lên dương vật của mình, cô đã biết tự di chuyển để thủ dâm giúp anh chứ?

Thẩm Gia không hề biết rằng hình tượng của mình trong tâm trí Phó Minh Viễn đã không còn như trước, vẫn đang giãy dụa vì khoái cảm.

Cô cảm thấy cơ thể mình dần biến đổi, vùng kín dần trở nên nhớp nháp, liên tục có thứ gì đó cứ trào ra, nhưng cô lại không nỡ dừng lại, đánh mất đi nguồn khoái cảm này, cho đến khi đùi trong cảm nhận được sự ẩm ướt trên chiếc áo choàng tắm của người đàn ông, mới kinh ngạc bừng tỉnh, liệu nước của mình chảy ra có làm bẩn anh không?

Không có sự cho phép của người đàn ông, cô không dám vén mở áo choàng tắm của anh, vì vậy đành phải tủi thân tự vén của mình lên, cúi đầu xuống kiểm tra tình hình trong đó.

Phó Minh Viễn nhìn thấy rõ ràng nơi riêng tư của thiếu nữ non tơ giống như của đứa trẻ, đang được che đậy trong vùng ánh sáng mập mờ, hơn nữa còn bị sợi dây của áo choàng chắn mất một phần.

Từ góc độ của anh không thể nhìn thấy vẻ đẹp được che giấu bên dưới âm môi.

Người đàn ông di chuyển ngón tay, đây là lần đầu tiên anh nảy sinh ra ý muốn chạm vào hoa huyệt của một người phụ nữ, nhưng Thẩm Gia không hề chớp mắt cắt đứt cơ hội này.

Cô sợ sẽ làm anh bị ướt, sau khi xác định vết nước là do chính mình chảy ra, Thẩm Gia vội vàng nhảy khỏi người anh, vạt áo choàng tắm rơi xuống, che khuất đi chỗ đó khiến lòng người đàn ông ngứa ngáy.

Cô chạy đi lấy một chiếc áo choàng mới, đưa cho người đàn ông, nhỏ giọng nói: "Cháu xin lỗi, đã làm bẩn áo choàng tắm của chú rồi."

Phó Minh Viễn không nhúc nhích, đôi mắt đen láy lặng lẽ nhìn cô, sau khi thấy khuôn mặt vốn đỏ bừng của Thẩm Gia đang trở nên trắng bệch, mới mở miệng: "Cháu có biết là người tình của tôi cần phải làm những gì không?"

"Hửm?"

Thẩm Gia sửng sốt một lúc mới phản ứng lại, như vậy là anh đã đồng ý cho cô làm tình nhân rồi sao?

Còn chưa đợi cô kinh ngạc vì vui mừng xong, Phó Minh Viễn đã đứng dậy, đưa tay ra, làm ra động tác muốn thay quần áo.

"Hầu hạ tôi."

Thẩm Gia thấy không dễ dàng gì mới được thăng chức, sợ hiểu lầm ý anh, sau khi suy nghĩ liền hỏi lại một câu: "Ý là muốn giúp chú thay quần áo ạ?"

Ngay sau đó cô liền cảm thấy hối hận, vốn dĩ đây là một chuyện tình cảm khá ái muội, nhưng đến khi cô hỏi xong, dường như lại biến nó thành quan hệ chủ tớ mất rồi?

Thẩm Gia đặt chiếc áo choàng tắm mới sang một bên, đứng dậy, vòng tay từ sau thắt lưng ra phía trước để cởi nút thắt.

Khi đến gần cơ thể anh, bị hơi thở nam tính độc nhất vô nhị của người đàn ông hun đúc khiến cho hai má cô nóng bừng, áo choàng tắm rơi xuống, đặc biệt làm lộ ra vóc dáng cường tráng hoàn mỹ như một tác phẩm điêu khắc của Phó Minh Viễn, khiến cô cảm giác mình sắp chảy cả máu mũi đến nơi.

Thẩm Gia hơi hơi ngẩng đầu, cảm thấy hết sức thất vọng với cơ thể này của mình, ánh mắt cũng không dám liếc nhìn loạn xạ nữa, vội vàng thay chiếc áo choàng tắm mới cho anh.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...