"Rồi sao nữa ạ?"
Thẩm Gia cố gắng dời tầm mắt của mình ra khỏi cơ thể anh, ánh mắt rủ xuống nhìn vào mặt đất, tự nhủ trong lòng phải bình tâm như nước.
Lúc này, Phó Minh Viễn liền cảm thấy cô không có khả năng trở thành tiểu tình nhân.
Có tình nhân nào lại nói ra những lời khiến kim chủ của mình không thể trả lời tiếp như vậy không?
Sau khi giúp anh thay xong, chẳng phải cô nên cởi sạch quần áo rồi ngồi trên người anh di chuyển sao?
Mặc dù trong đầu nhận định rằng nhân tình của mình nên làm những chuyện này, nhưng Phó Minh Viễn lại không mở miệng, chẳng cần đợi Thẩm Gia hành động, để anh tự mình ra tay trước.
Phó Minh Viễn luôn tự hào là đại trượng phu chân chất từ trong xương tủy, nên anh càng thích được tự mình kiểm soát ở thế chủ động hơn.
Việc đầu tiên, tất nhiên là phải khám phá nơi riêng tư có lực thu hút sự chú ý của anh nhất.
Người đàn ông ngồi xuống, để cô đứng bên cạnh ghế sô pha, hai ngón tay chui vào trong áo choàng tắm, một đường chính xác chạm vào khe hở đó.
Đúng như những gì mà anh tưởng tượng, cảm giác không hề có lông chích vào tay, mềm mại và non nớt, giống như làn da em bé vậy, khi sờ vào khác hẳn với phụ nữ trưởng thành có lông mu dày đặc.
Thẩm Gia bị anh sờ thấy hơi ngưa ngứa, trốn ra phía sau một chút, không biết xấu hổ vén áo choàng tắm lên, cố gắng gãi vào vùng kín do bị xoa nắn mà ngứa ngáy của mình.
Tất nhiên, nơi đó đang bị các ngón tay của người đàn ông chiếm đóng, khiến cô không có chỗ để hạ tay xuống, vì vậy cô đành phải nhỏ giọng nói: "Ngứa, chú, giúp em gãi một chút."
"Ở chỗ nào?"
Thẩm Gia ấn ấn vào ngón tay giữa của người đàn ông đang mắc kẹt trong khe hở, Phó Minh Viễn liền biết là chỗ đó, giật giật ngón tay của mình để giảm ngứa cho cô.
Cho dù nhìn cô gái nhỏ khá gầy gò, nhưng đường nét đặc trưng nữ tính đều rất đầy đặn, ngực và mông đều vểnh lên, thậm chí ngay cả nơi riêng tư của cô cũng dày và đầy đặn như một chiếc bánh bao lớn màu trắng, xúc cảm mềm mại truyền đến khiến Phó Minh Viễn yêu thích không nỡ buông tay, cứ bao trùm lấy nơi đó sờ soạng một lúc lâu, mới mỉm cười chế nhạo: "Nó còn thực sự khá dài."
Môi âm hộ thì đúng là rất xinh đẹp , nhưng nghĩ đến ánh mắt không hề đơn giản của Thẩm Gia, anh liền không còn ham muốn làm cô.
Bao nuôi chỉ là một ý tưởng bất chợt nổi lên vì vẻ đẹp nơi bí ẩn của cô mà thôi, có thể sau khi chơi xong đêm nay, anh cảm thấy mất hết hứng thú, thì sẽ không còn cái gì gọi là bao nuôi nữa.
Dựa trên kinh nghiệm quan hệ tình dục với vợ và số lần quan hệ ít ỏi đếm được trên đầu ngón tay trước khi kết hôn, Phó Minh Viễn không hề xem mình là một người coi trọng ham muốn về tình dục.
Tất nhiên, vô số sự thật sau đó sẽ chứng minh rằng nhận thức của anh là không chính xác.
Hoa huyệt nhỏ như vậy, khi người đàn ông chơi đùa nhất định sẽ cọ xát phải âm vật, hạt đậu nhỏ bên trong không biết bị kích thích từ lúc nào mà đã thò ra ngoài, đồng thời Thẩm Gia cũng vì niềm khoái cảm mà tự động đẩy đưa âm hộ của mình về phía trước.
"A, ưm...."
Cô cắn môi dưới, khó mà kìm nén tiếng rên rỉ: "Chú, vẫn ngứa, vẫn còn ngứa, a, ưm, chú...."
"Dâm đãng."
Sau khi nghe thấy lời nói cùng với dáng vẻ đầy ham muốn của Thẩm Gia, Phó Minh Viễn đang chơi đùa tiểu huyệt, bất thình lình thu tay lại, cảm thấy chán ghét khi nhìn thấy vẻ mặt thất vọng và lạc lõng vì mất đi khoái cảm của cô.
Thiếu nữ khó khăn mở mắt, kéo lấy cái tay vừa mới rút ra của anh, rồi đặt trở lại cửa động: "Vậy, vậy thì chú làm em nha..."
"Cháu cảm thấy làm là như thế nào?"
Thẩm Gia lúng túng nắm lấy ngón trỏ của anh, học theo dáng vẻ vừa nãy của anh mà cọ xát vào trong khe hở: "Là như vầy..."
Người đàn ông có thói quen rèn luyện thân thể, trên phần bụng ngón tay có những vết chai mỏng, vô cùng dễ dàng ma sát vào âm vật non nớt sắp chảy nước của cô.
Ngay lúc Thẩm Gia đang nắm tay anh để thủ dâm cho mình nhằm mong muốn nhanh chóng đạt được cao trào, giọng nói không rõ ràng của Ninh Nhiên từ trong phòng vọng ra: "Hừm... Minh Viễn? Minh Viễn?" Cô ta đang gọi tên anh.
Trong lòng Phó Minh Viễn, địa vị của vợ đương nhiên là cao hơn Thẩm Gia, vì vậy mới giây trước anh vẫn còn đang chơi đùa tiểu huyệt của cô thì giây sau đã nhanh chóng rút tay ra ngoài, sải bước lớn đi về phía căn phòng.
Ánh mắt Thẩm Gia chan chứa dạt dào hình ảnh của anh, thấy anh rời đi liền bước từng bước nhẹ nhàng đi theo sau chân anh, lén lút vịn vào khung cửa nhìn thoáng vào trong.
Cô thấy Ninh Nhiên đang ôm Phó Minh Viễn, không biết nói cái gì, mặt Ninh Nhiên đang hướng ra cửa, cô chỉ liếc qua một cái liền thu hồi tầm mắt, tựa vào bức tường bên ngoài, chờ anh đi ra.
"Em chỉ hơi xúc động thôi, bộ phim trở lại lần này, cũng giống y như bộ phim đầu tiên mà em đã đóng nhiều năm trước, có quá nhiều thứ khiến em không thể chịu đựng được.", và cả con người nữa.
Mấy từ cuối cùng Ninh Nhiên không nói ra miệng, thân là một nữ diễn viên, trên người cô ta có quá nhiều sự ràng buộc, thậm chí cô ta cũng không dễ ly hôn để tìm kiếm tình yêu cho mình.
Bởi vì một khi mối quan hệ ngoài luồng bị phanh phui, cho dù có ly hôn rồi đi chăng nữa, thì các tay chó săn vẫn có thể tìm thấy những manh mối dây mơ rễ má về cô ta và Vệ Lập Dương từ trước đó.
Một khi lộ ra dính líu ngoại tình trong hôn nhân, đặc biệt còn là của một nữ diễn viên, đối với cả cô ta lẫn Vệ Lập Dương, gần như đều không có chỗ để trở mình được nữa.
Ninh Nhiên không dám đánh cược mạo hiểm, vì vậy, muốn ở bên nhau một cách quan minh chính đại thì chỉ có thể khiến chồng cô ta gánh lấy tội danh này, cô ta nhất định phải là người chịu tổn thương.
Ninh Nhiên cố ý thể hiện sự đau lòng để nhận được cảm thông từ chồng, nhưng sự thật là cô ta đang thực hiện kế hoạch của mình: "Anh có thể cùng em đi thư giãn tâm trạng được không?"
Ninh Nhiên nói: "Không cần đi đâu quá xa, đi thành phố S đi, chẳng phải qua hai ngày nữa anh cũng có việc cần qua đó sao? Em có thể tự mình đi chơi trước, đợi sau khi anh hoàn thành công việc, chúng ta có thể tận hưởng cùng nhau rồi."
Cô ta biết rõ khi mình đề cập như vậy trong tình huồng này, dù Phó Minh Viễn luôn không thích đi công tác mà có người nhà theo cùng, anh cũng sẽ không từ chối.
Bạn thấy sao?