Chương 17: Chương 16: Liếm sạch nước tiểu (H)

Quả thật Phó Minh Viễn đúng là chủ tịch công ty, nhưng từ trước đến nay hiếm có người gọi thẳng danh xưng này, bỗng dưng nghe vậy khiến anh cảm thấy không quen.

"Chú Phó?"

Cô gái thấy đã lâu mà anh chưa trả lời, liền gõ thêm một câu gửi qua.

"Chú đến nơi đó làm gì thế?"

"Tổ chức cuộc họp."

"Vậy à, thế chú tổ chức ở đâu?"

Phó Minh Viễn đã nhìn thấu mục đích của cô nên tắt luôn weibo, không trả lời cô nữa.

Thẩm Gia ngẩn ngơ chờ đợi, thở dài đặt điện thoại xuống.

Hừ, đúng là người đàn ông tàn nhẫn. Anh không nói thì cô sẽ không tìm được chắc? Thẩm Gia tự lẩm bẩm suy nghĩ.

Sau khi đóng máy, cô liền vác ba lô lên đường đi đến thành phố S.

Cô gái trẻ cũng không phải cứ đi vu vơ mà không biết điểm đến, trước khi đi, cô đã dùng điện thoại kiểm tra địa chỉ công ty của Phó Minh Viễn ở thành phố S.

Với tâm thế há miệng chờ sung, cô ngồi xổm chờ đợi từ sáng đến chiều, cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng của anh, đang bị một nhóm người vây chặt tiến vào trong tòa cao ốc.

Trong khi tất cả mọi người ở đại sảnh đang bận rộn tiếp đãi này nọ, Thẩm Gia đã lặng lẽ lẻn vào trong, sau đó đi thẳng vào thang máy lên tầng cao nhất.

Có điều cô chỉ biết cắm đầu lẻn vào, nhưng khi lên đến nơi rồi thì không biết đi đâu.

Thẩm Gia loanh quanh hai vòng, nghe thấy có tiếng động từ phía sau, cô liền hoảng sợ, gấp gáp chạy vào nhà vệ sinh nam.

Cô trốn bên cạnh cánh cửa, tự an ủi chính mình, Phó Minh Viễn cũng là đàn ông mà, nói không chừng sẽ gặp được anh ở trong này.

Tầng trên cùng là do một mình Phó Minh Viễn độc quyền sử dụng nên họp xong anh sẽ trở lại đây.

Cuộc họp kết thúc sau hơn một tiếng, anh không quay lại phòng làm việc ngay mà đi vào nhà vệ sinh dành cho khách ở gần đó trước.

Vừa mới bước vào đã bị Thẩm Gia đang lén lút trốn trong góc nhìn thấy, nhân lúc anh đi tiểu, cô liền rón ra rón rén tiến đến ôm eo anh từ phía sau.

Phó Minh Viễn phản ứng rất nhanh, anh lập tức nắm lấy cổ tay cô, làm dương vật đang nâng trong tay bị bung ra, vật nam tính lung lay khiến cho nước tiểu nghiêng lệch bắn ra bên ngoài thành bồn cầu, có vài giọt còn rơi xuống quần khiến người có thói quen sạch sẽ như Phó Minh Viễn đen mặt ngay tức khắc, anh kéo cô đến trước mặt mình.

Ngay khi vừa nhìn thấy người này là ai, lông mày của anh liền cau lại thành hình chữ xuyên (川).

"Tại sao lại là cháu?"

"Em tới đây để tìm chú á."

Thẩm Gia nói: "Hôm nhắn tin riêng, em đã nói với chú rồi mà."

Người đàn ông đang mặc bộ âu phục màu xám tro, nước tiểu của anh dính lên quần làm xuất hiện một dấu vết rất sẫm màu khá rõ ràng, Thẩm Gia vội vàng nói: "Ối, em xin lỗi, làm quần của chú bị bẩn rồi."

Cô cố gắng dùng tay lau đi vết tích dính trên quần.

Phó Minh Viễn bị cô nhắc đến chuyện này, lửa giận lại bốc lên.

Thẩm Gia rất giỏi trong việc để ý lời nói và cảm xúc của anh, nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt người đàn ông không ổn lắm, liền vội vàng lấy một nắm nước giúp anh rửa sạch.

Phó Minh Viễn cảm thấy lửa giận càng bốc lên tận đầu, làm sao có thể dễ dàng buông tha cho cô, anh chỉ vào cây gậy thịt bên dưới: "Làm sạch sẽ chỗ này đi."

Sau đó, khuôn mặt anh lạnh lùng, nói tiếp: "Dùng miệng."

Trên vật nam tính vẫn còn đọng lại những giọt nước tiểu, Thẩm Gia hơi chán ghét, tất nhiên sẽ không định dùng miệng, thay vào đó, cô lấy khăn giấy nhúng ít nước, rồi lau sạch.

Rất nhanh chóng dương vật liền trở nên hết sức sạch sẽ, cô gái dùng tay tuốt nó, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nói với anh: "Chú xem, sạch sẽ rồi."

"Tôi muốn cháu dùng miệng." Đôi mắt của Phó Minh Viễn trở nên tối sầm, giọng nói cũng hơi khàn khàn.

"Nhưng đây là nơi dùng để đi tiểu mà, mới vừa rồi ở trên này còn dính nước tiểu... A!"

Chẳng chờ cô nói xong, quy đầu đã áp vào bờ môi đỏ mọng.

Tuy đã được lau qua rồi, nhưng khi ở trong khoảng cách gần như vậy, vẫn ngửi thấy mùi nước tiểu nhàn nhạt, Thẩm Gia nhăn nhăn mũi, ngay tức khắc nín thở.

Phó Minh Viễn dùng tay đè lên sau gáy cô, không cho cô nhúc nhích, vật nam tính của đàn ông áp lên đôi môi Thẩm Gia, anh không vội vàng ấn vào, chỉ để như vậy rồi yên lặng chờ cô hít thở, tự mở miệng của bản thân ra.

Sau một lúc, quả nhiên Thẩm Gia không chịu nổi nữa.

Do cô đã nín thở quá lâu, nên giờ phải há to miệng ra để lấy không khí, quy đầu đang áp vào môi cũng thuận theo đó mà tiến vào trong một cách hết sức tự nhiên.

Một cây gậy thịt cứng rắn nhưng vẫn có phần mềm mại được đưa vào trong miệng, sự đụng chạm xa lạ khiến Thẩm Gia không kiềm chế nổi lại nín thở, đôi mắt cô chuyển động, liếc xuống dưới để xem món đồ mà mình đang ngậm.

Cho đến khi cô thực sự tận mắt nhìn thấy nó đang ở trong miệng của mình, Thẩm Gia mới nhận thức được rõ ràng.

Cô...cô...vậy mà cô lại thực sự "ăn" dương vật, cô đang chơi đùa thứ dùng để đi tiểu của một người đàn ông!

Cô gái nhỏ cảm thấy không thể tin nổi, trợn to hai mắt, vừa muốn lùi về phía sau thì đã bị anh đè lại, không cho cô nhúc nhích, đầu lưỡi duỗi ra, cố gắng đẩy cây gậy ra ngoài.

Đối với Phó Minh Viễn mà nói, chút sức lực bé nhỏ này chẳng khác gì gãi ngứa, đầu lưỡi như đang liếm láp lỗ tiểu.

Động tác của cô còn quá non nớt và khá có chừng mực, nhưng nó cũng đủ khiến cho người đàn ông thoải mái hơn cả.

Tuy nhiên đối với Thẩm Gia thì trải nghiệm này lại không tuyệt đến thế.

Phó Minh Viễn vừa mới đi tiểu xong, nước tiểu từ trong lỗ sáo ứa ra, vì vậy lúc ngậm vào liền nếm được mùi vị mằn mặn.

Thẩm Gia sợ mình lộ ra dáng vẻ ghét bỏ mùi nước tiểu của người đàn ông, thì anh sẽ cho rằng cô không đủ tư cách làm người tình của anh, nên đành âm thầm chịu đựng.

Chỉ là chiếc lưỡi đã học được cách trốn tránh, không chạm vào cái lỗ kia nữa mà cứ co rút lại về phía sau, khiến cho tình hình biến thành người đàn ông đứng thẳng lên mà di chuyển, dùng dương vật truy đuổi để va chạm vào chiếc lưỡi đinh hương của cô gái.

Hèn chi lại có nhiều người thích được phụ nữ liếm dương vật như vậy, hoá ra nó thật sự rất sảng khoái.

Phó Minh Viễn cứ như bị nghiện, coi miệng người con gái như hoa huyệt mà đưa đẩy, tốc độ cử động vòng eo càng lúc càng nhanh, hơn nữa sức lực cũng ngày càng nặng nề.

"Ưm-Ưm, khụ khụ ..."

Thẩm Gia bị cắm đến nỗi ho khục khặc, cổ họng theo từng cơn ho mà co rút lại, mút chặt lấy gậy thịt khiến anh bắn tinh ngay lập tức.

Nhân lúc Phó Minh Viễn sung sướng mà thả lỏng ra một chút, Thẩm Gia liền thoát khỏi sự giam giữ của người đàn ông, nhổ dương vật ra ngoài.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...